Chương 47
Hắn đứng trước cánh cửa gỗ đen sạm, bề mặt nứt nẻ như da người già chết đói.
Ánh sáng từ khe hở phía sau không mang sắc thái vàng ấm của dương quang hay lạnh lẽo của hàn khí, mà là một thứ ánh xám xịt, thiếu màu, như thể chính khái niệm về "màu sắc" đã bị tước đoạt khỏi thế giới này.
Đây là ranh giới giữa thực tại và Vực Ký Cạn Nguồn — nơi những ký ức độc hại nhất của Huyền Vực được niêm phong.
Trần Mặc đưa tay lên, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi, mà vì sự thôi thúc điên cuồng từ sâu thẳm linh hải.
Linh lực trong người hắn đang chuyển màu đen tuyền, nuốt chửng mọi tạp niệm, chỉ còn lại mục đích duy nhất: cứu Linh Nhi.
Lục Trúc đứng sau lưng anh, hơi thở gấp gáp, bàn tay nắm chặt đốc kiếm nhưng không dám tiến lên một bước.
"Trần Mặc," Lục Trúc thì thầm, giọng nói vỡ vụn giữa tiếng gió rít từ khe cửa, "đây là Gian Cổ thứ chín.
Không ai trở về từ đây mà còn giữ được lý trí.
Diệu Không Chân Nhân đã phong ấn nơi này ba ngàn năm trước để ngăn chặn 'Ký Ức Xưa' thoát ra."
"Ta không cần lý trí," Trần Mặc đáp lại, giọng lạnh băng hơn cả kim khí.
"Ta chỉ cần kết quả." Hắn bước qua ngưỡng cửa.
Ngay khi bàn chân chạm xuống mặt đất bên kia, cảm giác về trọng lực biến mất.
Không phải là bay lơ lửng, mà là sự sụp đổ của định hướng trên dưới.
Trần Mặc cảm thấy linh hải trong người mình như bị một con quái vật vô hình xé toạc, những ký ức đẹp đẽ nhất — nụ cười của Linh Nhi khi còn nhỏ, mùi hương trà hoa cúc buổi sáng sớm tại Thanh Vân Tông — bắt đầu tuôn ra khỏi cơ thể hắn, hóa thành sương mù trắng xóa.
Hắn nghiến răng, dùng ý chí sắt đá ép ngược dòng linh lực lại.
"Đừng để chúng ăn mòn tâm trí," Trần Mặc quát lên, không nhìn về phía Lục Trúc đang hoảng loạn ở hậu phương.
Hắn biết rằng nếu mình ngã xuống tại đây, mọi hy sinh trước đó sẽ là vô nghĩa.
Cánh cửa gỗ đóng sầm sau lưng, cắt đứt ánh sáng cuối cùng của thế giới bên ngoài.
Chỉ còn lại bóng tối và tiếng thì thầm đầy mê hoặc vang vọng trong đầu hắn: *"Về nhà đi...
Linh Nhi đang chờ..."*
Trận đấu bùng nổ dữ dội hơn Trần Mặc dự đoán.
Không có cảnh báo, không có chuyển động chuẩn bị, những hình ảnh từ sương mù trắng xóa đột ngột ngưng tụ thành nhân dạng.
Chúng là những bóng đen cao lớn, không mặt mũi, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực như máu chảy ngược.
Khi lưỡi kiếm của Trần Mặc chém xuống, nó không cắt qua thịt da mà trượt đi với âm thanh réng lên chói tai, giống như đang chém vào một cơn gió bão hoặc khói dày đặc.
Kẻ thù cười, một âm thanh khàn khàn, đầy khinh miệt vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mặc chứ không phải qua màng nhĩ.
"Ngươi dám dùng linh lực của chính mình để tấn công những ký ức mà ngươi trân trọng nhất?
Hèn hạ!"
Một bóng đen lao tới từ bên trái, bàn tay xương xẩu vươn dài ra như dây leo độc hại, quấn lấy cổ Trần Mặc.
Hắn cảm thấy lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải là nhiệt độ của băng tuyết, mà là sự vắng lặng tuyệt đối của cái chết.
Linh lực trong người hắn trở nên trì trệ, bị những ký ức đau khổ được giải phóng từ kẻ thù kìm hãm.
Mỗi lần chúng chạm vào da thịt anh, một mảnh ký ức về quá khứ lại bị xé ra: cảnh cha mẹ anh bỏ rơi anh, cảnh đồng môn quay lưng phản bội, và sâu thẳm nhất — khoảnh khắc Linh Nhi nhìn anh với ánh mắt xa lạ trước khi biến thành Ký Ức Xưa.
Trần Mặc gạt phăng bóng đen đó đi bằng một chưởng phong uy lực, nhưng hắn nhận ra rằng mỗi đòn tấn công của mình đều làm tổn thương chính linh hải của bản thân.
Đây không phải là chiến đấu vật lý thông thường.
Những kẻ bảo vệ ảo giác này tồn tại dựa trên nỗi sợ hãi và hối hận của đối thủ.
Càng đau đớn, chúng càng mạnh mẽ.
"Chúng đang hút lấy sự yếu đuối của ngươi!" Lục Trúc hét lên từ xa, giọng nói như lọt thỏm trong không gian méo mó.
Ngươi phải cắt đứt liên kết cảm xúc!
Coi chúng là hư ảnh!"
"Coi chúng là hư ảnh?" Trần Mặc cười bitterly, máu tươi rỉ ra khóe miệng do áp lực nội thương.
"Chúng thực hơn cả hiện tại của ta." Hắn nhắm mắt lại trong một tích tắc, tập trung vào dòng chảy nguyên lực đen tuyền đang cuồn cuộn bên trong kinh mạch.
Nếu đau đớn là nhiên liệu cho chúng, thì hắn sẽ đốt cháy chính mình để tạo ra ngọn lửa hủy diệt không gì có thể chịu đựng được.
Trong lúc giao chiến khốc liệt, một trong những kẻ bảo vệ ảo giác bất ngờ biến mất và tái hiện ngay sau lưng Trần Mặc.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề đến mức khó thở, áp lực lên lồng ngực khiến các mạch máu trên trán anh phồng nổi như一条条 rắn nhỏ.
Một bàn tay đen ngòm, lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu, chụp lấy cổ hắn siết chặt lại.
Trần Mặc không thể hô hấp.
Linh hải của hắn bị phong tỏa hoàn toàn bởi một đạo khí tức uy圧 mang tên "Quên".
Hắn cảm thấy ý thức đang dần tan rã, những ký ức về mục đích đến nơi đây — cứu Linh Nhi — bắt đầu mờ nhạt đi như bức tranh cũ kỹ bị nước mưa thấm ướt.
*"Tại sao ngươi lại cố chấp?"* Giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên từ đâu đó trong bóng tối, lạnh lùng và không chút cảm xúc.
*"Tình yêu là gốc rễ của đau khổ.
Ký ức là nguồn gốc của chiến tranh.
Hãy để ta giải thoát cho ngươi."*
Trần Mặc nghiến răng, hàm răng kêu lạo xạo dưới sức ép ghê gớm.
Bàn tay kia đang bóp nát khí quản hắn từng chút một.
Hắn có thể cảm thấy xương sườn mình bắt đầu nứt vỡ.
Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi bóng tối của sự quên lãng bao trùm toàn bộ tâm trí, một tia sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ bùng lên từ sâu thẳm linh hải.
Đó không phải là linh lực, mà là ký ức về Linh Nhi — không phải em gái dịu dàng ngày nào, mà là hình ảnh cô đứng giữa biển máu, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí khi giải phóng sức mạnh của Ký Ức Xưa.
Trần Mặc nhận ra sự thật tàn khốc: Hắn không thể cứu cô bằng tình yêu thương thuần khiết.
Hắn phải chấp nhận trở thành tội nhân.
Hắn mở bừng hai con mắt, đồng tử co lại thành một đường thẳng sắc lẹm.
Linh lực đen tuyền trong người hắn đột ngột đảo ngược dòng chảy, không còn bị kìm hãm bởi nỗi sợ hãi mà chuyển hóa thành sự cuồng nộ thuần túy.
"Ta không cần giải thoát," Trần Mặc gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét giữa đất trời tĩnh lặng.
"Ta cần sức mạnh để phá vỡ trật tự giả tạo này!"
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ bằng một lực đạo phi thường, lưỡi kiếm phát sáng màu tím ngầu — màu của sự hủy diệt và tái sinh.
Một đòn chém ngang qua cổ tay đang siết lấy mình.
Không phải cắt đứt xương thịt ảo ảnh, mà là cắt đứt liên kết giữa ký ức đau khổ và ý chí hiện tại.
Kẻ bảo vệ ảo giác hét lên, một âm thanh không giống loài người, và nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh sáng.
Những mảnh vỡ này không rơi xuống đất theo quy luật trọng lực thông thường, mà lơ lửng trong không trung, quay cuồng chậm rãi tạo thành một bức tranh kỳ lạ: một vực thẳm sâu thẳm bên dưới đáy biển ký ức, nơi những linh hồn bị trục xuất đang gào khóc vĩnh hằng.
Trần Mặc sập xuống đầu gối, thở hổn hển từng hơi thở đau đớn.
Cơ thể hắn kiệt quệ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Hắn vừa phá vỡ phong ấn thứ nhất của Vực Ký Cạn Nguồn bằng cách chấp nhận sự tàn khốc trong chính mình.
Những mảnh vỡ ánh sáng dần tan biến, để lộ ra con đường phía trước — một lối đi hẹp được lát bởi những viên đá khắc đầy xương cốt trắng bệch.
Lục Trúc chạy tới bên cạnh anh, khuôn mặt tái xanh vì kinh hãi nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự thán phục lẫn lo lắng tột độ.
ngươi đã làm gì?" Lục Trúc hỏi run rẩy.
Hắn nhìn bàn tay đang cầm kiếm của Trần Mặc — những đường vân trên da thịt giờ đây hiện rõ lên những ký tự cổ xưa, giống hệt như những khắc痕 trên tường đá xung quanh.
"Ta vừa bán đi linh hồn mình," Trần Mặc đáp lại, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
"Để mua vé một chiều vào địa ngục." Hắn đứng dậy, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng hơn trước kia.
Không phải vì sức khỏe phục hồi, mà vì gánh nặng của sự do dự đã bị chặt đứt.
Linh Nhi không cần một người anh trai nhân từ.
Cô ấy cần một vị thần hủy diệt để giải phóng cô khỏi vòng xoán ký ức cũ kỹ.
Lục Trúc nhìn chằm chằm vào những vết khắc trên tay Trần Mặc, nhận ra chúng chính là dấu ấn của 'Thần Cũ' — thứ mà tổ chức hắn đang âm mưu lật đổ Thanh Vân Tông nhằm tìm kiếm bằng được.
Agenda ẩn giấu trong tim Lục Trúc bắt đầu lộ rõ: Hắn không chỉ dẫn đường cho Trần Mặc để trả nợ ân tình.
Hắn muốn mượn sức mạnh hủy diệt này từ bên trong, biến nó thành ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ — kể cả chính người cầm đuốc.
"Con đường phía trước là 'Gian Cổ Ký Ức'," Lục Trúc nói nhỏ, giọng run lên vì sợ hãi lẫn mong đợi.
"Nơi chứa đựng những ký ức mà ngay cả Diệu Không Chân Nhân cũng phải kiêng dè.
Nếu ngươi bước vào đó và không quay lại...
thì linh hải của ngươi sẽ bị xóa sạch hoàn toàn."
"Xóa sạch tốt hơn là mang theo gánh nặng," Trần Mặc đáp, bước lên viên đá đầu tiên.
Mỗi bước chân đi xuống, hắn cảm thấy một phần ký ức đẹp đẽ nhất trong đời mình đang biến mất vĩnh viễn: mùi hương hoa đào mùa xuân năm mười tuổi, tiếng cười của mẹ...
Tất cả tan thành tro bụi.
Nhưng thay vì đau đớn, anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Hắn đã trả giá bằng chính những gì quý giá nhất để có được sức mạnh cứu rỗi người em gái — hay đúng hơn là để giải phóng con quái vật đang ngủ trong cơ thể cô ấy.
Trần Mặc nhìn về phía trước, nơi ánh sáng mờ ảo dẫn lối vào sâu thẳm vực thẳm ký ức.
Cánh cửa gỗ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một hành lang dài vô tận, hai bên là những bức tường đá khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc được bằng mắt thường, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người — như thể chúng đang hát ru trong tiềm thức.
Bỗng nhiên, từ phía cuối hành lang tối tăm, một bóng hình nữ tính lờ mờ hiện ra.
Cô ấy đứng đó, quay lưng về phía anh, tóc dài bay phất phơ trong không khí tĩnh lặng.
Trần Mặc ngừng bước lại, tim đập thình thịch mạnh hơn bất kỳ lúc nào khác.
"Hệ thống cảnh báo," một giọng nói cơ học lạnh lùng vang lên từ chính bên trong đầu hắn — giọng của Lục Trúc đang kích hoạt pháp bảo giám sát mà Thanh Vân Tông đã giấu kín trên người anh.
"Phát hiện phản ứng dị thường ở khu vực trung tâm Vực Ký Cạn Nguồn.
Mục tiêu: Linh Nhi...
hay thứ giả mạo cô ấy?"
Trần Mặc nhíu mày, linh giác cảnh báo nguy hiểm tối đa.
Hắn không biết nên tin vào trực giác trái tim hay sự nghi ngờ lý trí.
Nhưng khi bóng hình kia chậm rãi quay mặt lại, Trần Mặc nhận ra rằng khuôn mặt đó trống rỗng hoàn toàn — không có mắt, không có mũi, chỉ là một khoảng trắng xóa kinh hoàng.
Và từ khoảng trắng ấy, hàng ngàn chiếc lưỡi sắc bén thò ra, nhắm thẳng vào linh hải đang yếu ớt của anh.
Bí mật về thân phận Ký Ức Xưa vừa mới bắt đầu được vén màn, nhưng cái giá để biết sự thật có thể là chính mạng sống và nhân tính còn lại cuối cùng của Trần Mặc.
Hắn rút kiếm lên lần nữa, ánh mắt lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu, chuẩn bị đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất: bản thân mình trong quá khứ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận