Chương 46
Khí tức trong Gian Cổ không phải là không khí thông thường.
Nó nặng chùng, ẩm ướt, và mang theo mùi sắt gỉ của những linh hồn đã khô héo cùng mùi thối rữa của thời gian phân rã.
Trần Mặc đứng yên giữa lòng sự im lặng chết chóc này, cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng huyệt đạo, xâm nhập vào xương tủy.
Ở đây, lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực — thứ ranh giới mỏng manh ngăn cách thực tại với vực thẳm ký ức — đã mỏng như giấy bóng kính.
Nó nứt nẻ dưới áp lực khổng lồ của vô số ký ức đang cố gắng xâm nhập, giống như những bọt khí nước đang vỡ tung trên mặt hồ.
Trước mặt anh, không gian bị bẻ cong.
Một thực thể lơ lửng, không có hình dạng cố định, mà là sự chồng chất của vô số bóng người mờ ảo.
Đó là một "Ký Ức Xưa".
Nó không phải là quái vật, cũng không phải là ma tuồng.
Nó là tàn dư của một cuộc chiến cổ xưa, nơi những tu luyện giả cấp cao nhất đã hy sinh tâm trí để phong ấn nỗi đau của thế giới.
Trần Mặc nheo mắt, tinh thần cảnh giác tối đa.
Linh lực Hóa Thần trong cơ thể anh rung động, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra đáng sợ: thực thể này đang kêu gọi anh.
Nó đang hát một bài ca bằng ngôn ngữ của sự im lặng, một thứ ngôn ngữ mà anh đột ngột nhận ra mình đã từng nghe qua trong những cơn ác mộng của Linh Nhi.
"Tại sao nó lại ở đây?" Trần Mặc tự hỏi, giọng nói vang lên khô khan trong không gian hẹp.
Hắn không hỏi Lục Trúc.
Cô gái kia đang đứng ở phía sau, cách anh ba bước chân, ánh mắt cô dán chặt vào thực thể đó với vẻ mặt phức tạp — vừa sợ hãi, vừa tò mò, và sâu thẳm nhất là một nỗi tiếc thương khó tả.
"Nó không tấn công.
Nó đang chờ."
Lục Trúc bước lên một bước, chân cô chạm vào một mảng đá vỡ, phát ra tiếng lạo xạo nhỏ nhưng nghe như sấm sét trong sự tĩnh lặng này.
"Đừng nhìn vào mắt nó, Trần Mặc," cô cảnh báo, giọng run rẩy.
"Ký Ức Xưa không có ý thức.
Chúng là những mảnh vỡ của tâm trí tập thể.
Nếu ngươi nhìn vào chúng, ngươi sẽ thấy những gì mà thế giới này đã cố gắng quên đi.
Và một khi ngươi nhớ lại, ngươi sẽ không thể quay trở lại."
"Quên đi?" Trần Mặc冷笑 (cười lạnh).
"Đó chính là lý do ta ở đây.
Thanh Vân Tông gọi đó là trật tự, nhưng ta gọi đó là sự nô dịch.
Nếu những ký ức này là độc hại, tại sao chúng lại tồn tại?
Tại sao chúng lại bám lấy linh hải của ta thay vì tan biến?"
Thực thể trước mặt anh đột ngột co giật.
Những bóng người mờ ảo bắt đầu tách ra, hình thành nên những khuôn mặt.
Trần Mặc cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Trong số những khuôn mặt đó, có một người phụ nữ với mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt khép lại trong đau khổ.
Đó không phải là Linh Nhi.
Nhưng biểu cảm trên gương mặt người phụ nữ đó — sự hy sinh tuyệt đối, sự từ bỏ bản ngã — lại giống hệt những gì anh đã thấy trong ký ức mờ mịt về quá khứ của chính mình.
"Lục Trúc," Trần Mặc quay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.
"Cô nói cô muốn lật đổ Thanh Vân Tông.
Nhưng nếu sự thật là thế giới này được xây dựng trên nền tảng của sự lãng quên, thì việc phá hủy nó sẽ mang lại gì?
Sự hỗn loạn?
Hay sự giải thoát?"
Lục Trúc không đáp.
Cô chỉ đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai anh.
Hành động này không phải là sự an ủi, mà là một sự kết nối.
Trần Mặc cảm thấy một luồng nguyên lực lạnh lẽo truyền từ lòng bàn tay cô vào cơ thể anh, không phải để tấn công, mà để đánh thức.
"Sự thật luôn đau đớn, Trần Mặc," cô thì thầm.
"Nhưng ảo giác ngọt ngào sẽ giết chết linh hồn ngươi sớm hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Hãy nhìn vào gốc rễ của nỗi đau."
Trần Mặc nghi ngờ.
Bản năng sinh tồn của một tu luyện giả đã từng sống sót qua hàng trăm trận chiến mách bảo anh rằng đây là một bẫy.
Nhưng động lực sâu thẳm nhất trong anh — sự khao khát cứu Linh Nhi — lại thúc đẩy anh bước tiến.
Anh không thể hiểu rõ kẻ thù nếu không hiểu rõ nguồn gốc của nó.
Và nếu Linh Nhi là chìa khóa, thì những ký ức này là ổ khóa.
Đột nhiên, con quái vật ngừng chuyển động.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng đến chết người.
Thay vì tiếp tục tấn công, nó bắt đầu phản chiếu lại chính Trần Mặc.
Hình ảnh của anh hiện ra trong mắt con quái vật, nhưng không phải là Trần Mặc hiện tại, với bộ đồ tu luyện rách nát và khuôn mặt đầy mồ hôi và máu.
Đó là Trần Mặc trong một tương lai xa xôi.
Trong hình ảnh phản chiếu đó, anh mặc một bộ áo choàng đen tuyền, không có bất kỳ biểu tượng nào của Thanh Vân Tông.
Đôi mắt anh trống rỗng, không có pupil, chỉ còn lại hai hố sâu thẳm chứa đựng vũ trụ ký ức.
Cơ thể anh bị bao phủ bởi những dây xích ánh sáng, nhưng chúng không giam giữ anh.
Chúng kết nối anh với hàng triệu linh hồn khác.
Anh đứng trên đỉnh của Thanh Vân Tông, nhưng không phải là một người cai trị.
Anh là một cái bình.
Một cái bình chứa đựng tất cả nỗi đau của thế giới.
Và bên cạnh anh, Linh Nhi đang cười.
Cô ấy cười với một nụ cười trong trẻo, ngây thơ, hoàn toàn không biết gì về những gì anh đã hy sinh.
Cô ấy tự do.
Nhưng sự tự do của cô ấy được trả giá bằng sự hủy diệt của anh.
"Ngươi sẽ trở thành thế này," một giọng nói vang lên trong đầu Trần Mặc.
Không phải của Lục Trúc.
Không phải của sư phụ.
Đó là giọng của chính anh, nhưng từ một chiều không gian khác.
"Ngươi sẽ mất đi nhân tính.
Ngươi sẽ mất đi ký ức về tình yêu, về hy vọng, về niềm vui.
Ngươi sẽ chỉ còn là một cỗ máy lọc nỗi đau.
Đó là số phận của một 'Bình Chứa'."
Trần Mặc cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Đây là cái giá phải trả?
Để cứu Linh Nhi, anh phải trở thành một kẻ vô cảm?
Anh phải trở thành một phần của trật tự mà anh đã thề sẽ lật đổ?
Lục Trúc bước đến gần hơn, ánh mắt cô chứa đựng một sự đau khổ sâu sắc.
"Ngươi có lựa chọn khác, Trần Mặc.
Ngươi có thể phá hủy bức tường này.
Ngươi có thể giải phóng tất cả ký ức.
Thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn.
Chiến tranh sẽ bùng nổ.
Nỗi đau sẽ trở lại.
Nhưng ít nhất, ngươi sẽ vẫn là chính ngươi.
Và Linh Nhi...
có lẽ cô ấy sẽ chết, nhưng cô ấy sẽ chết như một con người, không phải là một hiện thân của nỗi đau."
Trần Mặc nhìn vào hình ảnh phản chiếu.
Anh nhìn thấy sự trống rỗng trong đôi mắt của phiên bản tương lai của mình.
Và anh nhận ra một điều đáng sợ: phiên bản đó không hề hối hận.
Nó cảm thấy bình yên.
Một sự bình yên chết chóc.
"Và nếu ta chọn con đường thứ ba?" Trần Mặc hỏi, giọng nói run rẩy.
Lục Trúc nhíu mày.
"Không có con đường thứ ba.
Hoặc là trật tự, hoặc là hỗn loạn."
"Ta không nói về thế giới," Trần Mặc nói, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh.
"Ta nói về linh hải của ta.
Ta không sẽ không để thế giới này sụp đổ.
Nhưng ta cũng sẽ không để sự thật bị chôn vùi.
Ta sẽ trở thành bình chứa.
Nhưng không phải là bình chứa của Thanh Vân Tông.
Mà là bình chứa của sự thật."
Trần Mặc bước ra khỏi Gian Cổ, nhưng thế giới bên ngoài đã thay đổi.
Bầu trời không còn xanh.
Nó là một màu xám xịt, nặng nề, như thể chính bầu trời đang chịu đựng một gánh nặng vô hình.
Những đám mây ký ức mà anh đã thấy từ xa giờ đây đã bao trùm toàn bộ chân trời.
Và những người dân Huyền Vực — những người mà anh vừa mới cứu khỏi sự quên lãng — đang nhìn anh với ánh mắt sợ hãi và thù địch.
Họ cảm nhận được sự khác biệt trong anh.
Sự "tỉnh thức" mà họ đã sợ hãi trong nhiều thế hệ giờ đây đang tỏa ra từ cơ thể anh như một mùi hương độc hại.
Họ không thấy một người anh hùng.
Họ thấy một kẻ dị giáo.
Một kẻ mang theo những ký ức mà họ đã trả giá bằng linh hồn để quên đi.
Một nhóm tu tiên giả cấp cao đang tiến về phía anh.
Họ mặc áo choàng xanh của Thanh Vân Tông, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt họ không phải là sự công kích, mà là sự tuyệt vọng.
Họ biết rằng anh đã làm gì.
Họ biết rằng anh đã phá vỡ phong ấn.
"Trần Mặc," người đứng đầu nhóm nói, giọng nói run rẩy.
"Ngươi đã làm gì với linh hải của ngươi?
Ngươi đang mang theo cái gì?"
Trần Mặc nhìn họ.
Anh không trả lời.
Anh không cần phải nói.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Diệu Không Chân Nhân ở đâu đó xa xôi, đang quan sát.
Và anh cảm thấy sự hiện diện của Linh Nhi, gần hơn bao giờ hết.
Trong tay anh, chiếc lá trúc xanh mà Lục Trúc đã để lại bắt đầu phát sáng, lộ ra những ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc được, nhưng linh giác của hắn lại cảm nhận được sự nguy hiểm.
Một bí mật khác đang chờ đợi.
Và lần này, nó có thể là thứ sẽ giết chết hắn.
Trần Mặc nâng tay lên, linh lực của anh không còn màu xanh của Thanh Vân Tông, mà là màu đen tuyền của vực thẳm.
Anh biết rằng cuộc chiến mới bắt đầu.
Không phải là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài.
Mà là chiến đấu với chính sự thật mà anh vừa chấp nhận.
Và sâu thẳm trong linh hải, một giọng nói thì thầm, không phải của anh, mà của Linh Nhi: *"Anh đã tìm thấy nó chưa?
Chìa khóa để mở cánh cửa cuối cùng?"*
Trần Mặc nhíu mày.
Cánh cửa cuối cùng?
Anh không biết đó là gì.
Nhưng anh biết rằng, nếu không mở nó, mọi hy sinh của anh sẽ trở thành vô nghĩa.
Và lần này, anh không có ý định dừng lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận