Chương 45

Chương 45 — Vực Ký Cạn Nguồn

Không khí trong Vực Ký Ức không phải là không khí.

Nó là sự ngưng tụ của những tiếng thét bị nuốt chửng, là mùi hương của hoa mai nở trong tuyết lạnh của một mùa đông đã qua lâu đời, và là vị kim loại tanh tưởi của máu cũ.

Trần Mặc đứng giữa khoảng không gian đó, nơi trọng lực dường như đã bị gỡ bỏ, chỉ còn lại sức nặng của ký ức đè lên đôi vai gầy gò của hắn.

Lục Trúc đứng trước mặt hắn, nhưng không phải là Lục Trúc mà hắn biết.

Cô gái ấy mặc bộ y phục Thanh Vân Tông trắng muốt, nhưng trên đó lại in hằn những vết máu đen ngòm, khô cứng như than chì.

Đôi mắt cô không còn sự nhanh nhẹn, tinh quái hay sự dằn vặt tội lỗi mà hắn từng thấy.

Đó là đôi mắt của một kẻ đã nhìn thấy tận cùng của sự trống rỗng.

"Ngươi đến đây để tìm gì, Trần Mặc?" Lục Trúc hỏi, giọng nói vang lên không từ miệng, mà từ khắp nơi trong không gian, như tiếng vọng của một chiếc chuông đồng cổ bị gió thổi qua.

"Để tìm lối ra," Trần Mặc đáp, giọng khàn khàn.

Linh hải trong người hắn đang sôi sục, nguyên lực Hóa Thần cấp chạy trong kinh mạch như những con rắn độc, cố gắng xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo này.

Hắn không tin vào bất cứ thứ gì hắn nhìn thấy.

Trong Vực Ký, hình ảnh là kẻ lừa dối tồi tệ nhất.

"Lối ra?" Lục Trúc cười, một nụ cười lạnh giá, đầy sự mỉa mai.

"Ở đây không có lối ra.

Chỉ có lối vào sâu hơn.

Ngươi nghĩ ngươi đang khám phá bí mật của Thanh Vân Tông?

Không, Trần Mặc.

Ngươi đang bước vào mồ chôn của chính tâm trí mình."

Trần Mặc nhíu mày.

Hắn giơ bàn tay phải lên, mười ngón tay đan vào nhau, một pháp quyết cổ xưa xuất hiện.

Linh lực từ các huyệt đạo phun ra, tạo thành một vòng xoáy nhỏ, quét sạch những ảo ảnh hoa mai đang nở rộ xung quanh.

Khi ảo ảnh tan biến, hắn thấy những bức tường đá đen bóng, khắc đầy những ký tự mà mắt thường không thể đọc được, nhưng linh giác của hắn lại cảm nhận được sự đau đớn từ chúng.

Đây là một Gian Cổ.

Một vết nứt trong lớp vỏ bảo vệ của thế giới Huyền Vực.

Và hắn đang đứng bên trong nó.

"Thanh Vân Tông đã che giấu điều gì ở đây?" Trần Mặc bước tiến lên, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng của xương cốt vỡ nát.

"Tại sao Lục Trúc lại dẫn ta đến đây?

Nếu cô ấy là kẻ phản bội, tại sao lại để ta sống?"

Lục Trúc không đáp.

Cô quay lưng lại, bước vào bóng tối phía sau những bức tường đá.

"Theo ta, nếu ngươi muốn biết sự thật.

Nhưng cẩn thận, Trần Mặc.

Khi ngươi nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại ngươi.

Và nó không thích những kẻ tò mò."

Trần Mặc nghi ngờ.

Sự nghi ngờ là bản năng sinh tồn của hắn.

Hắn không tin Lục Trúc, không tin Diệu Không Chân Nhân, và càng không tin vào chính những gì hắn đang thấy.

Nhưng mục tiêu của hắn là cứu Linh Nhi.

Và để cứu cô, hắn phải hiểu rõ kẻ thù.

Hắn phải hiểu rõ nguồn gốc của 'Vực Ký Ức'.

Hắn bước theo bóng lưng của Lục Trúc.

Không gian hẹp lại, những bức tường đá tiến gần hơn, ép chặt lấy lồng ngực hắn.

Hắn cảm thấy áp lực khổng lồ, như thể cả một đại dương ký ức đang đè lên đỉnh đầu.


Trần Mặc không cần suy nghĩ太久.

Hắn là kẻ đã sẵn sàng hy sinh tất cả.

Hắn giơ tay lên, nguyên lực Hóa Thần bùng nổ, tập trung vào một điểm duy nhất.

Hắn không tấn công cánh cửa.

Hắn tấn công chính linh hải của mình.

"Ta sẽ không để thế giới này sụp đổ," hắn gầm lên, máu chảy từ khóe miệng.

"Nhưng ta cũng sẽ không để sự thật bị chôn vùi."

Hắn tự xé toạc lớp phòng thủ trong tâm trí mình, cho phép những ký ức bị phong ấn tràn vào.

Sự mất mát.

Tất cả ập vào hắn như một cơn lũ dữ.

Cơ thể hắn run rẩy, xương cốt phát ra tiếng kêu réo rắt.

Nhưng hắn không lùi bước.

Hắn nuốt lấy tất cả.

Hắn trở thành bình chứa mới.

Lục Trúc kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó.

"Ngươi đang làm gì?

Ngươi sẽ chết!"

"Ta không chết," Trần Mặc cười, một nụ cười đầy bi kịch và tàn khốc.

"Ta đang thay thế."

Hắn bước về phía cánh cửa, đặt tay lên đó.

Thay vì phá hủy nó, hắn dùng nguyên lực của mình để *củng cố* nó.

Hắn phong ấn lại những ký ức, nhưng lần này, hắn không xóa bỏ chúng.

Hắn giữ chúng lại, trong chính linh hải của mình.

Hắn trở thành Vực Ký Ức mới.

Lục Trúc hét lên, cố gắng ngăn cản.

Ngươi không thể làm điều đó!

Ngươi sẽ trở thành một phần của trật tự!

Ngươi sẽ quên đi chính mình!"

"Thì sao?" Trần Mặc hỏi, giọng nói giờ đây không còn là của một con người, mà là của một vị Thần mới.

"Nếu nó có nghĩa là Linh Nhi được tự do, thì ta chấp nhận."

Hắn đẩy mạnh cánh cửa.

Nó đóng sầm lại, khóa chặt những ký ức bên trong.

Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Những bức tường đá vỡ vụn, ánh sáng xanh tắt ngấm.

Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng linh hồn của hắn lại trở nên vững chãi hơn bao giờ hết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập