Chương 53
Hắn đứng giữa một quảng trường đá xám, nơi những mảng màu đen nhám đang lan tỏa từ các khe nứt trên trần nhà như mực tàu đổ vào bể nước tĩnh lặng.
Mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với hương kim loại rỉ sét của máu cũ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến hô hấp trở thành một sự chịu đựng đau đớn.
Linh lực trong kinh mạch hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì phản ứng lại trước sự hiện diện của "Ký Ức Xưa".
Đây là nơi thực tại bị xói mòn mạnh nhất mà hắn từng đặt chân tới.
Những tàn tích cổ xưa xung quanh không còn giữ hình dạng nguyên vẹn của chúng nữa.
Chúng biến đổi liên tục, đôi khi trông như những cột đá sừng sững, lúc khác lại giống như những ngón tay xương rồng vươn lên từ lòng đất để níu kéo sự sống đang tan rã.
Trần Mặc nhíu mày, linh giác cảnh giới Hóa Thần của hắn quét qua khu vực này.
Hắn cảm nhận được một nhịp đập chậm rãi, nặng nề vang vọng trong không khí.
Đó không phải là tiếng tim người, mà là âm thanh của chính thế giới này khi nó bắt đầu chết đi.
Mỗi bước chân hắn dấn sâu vào vùng bóng tối hơn, trọng lực dường như tăng lên gấp bội, ép vai lưng xuống thấp.
Lục Trúc đứng cách đó ba trượng, thân hình mảnh khảnh run rẩy dưới lớp áo choàng rách nát.
Cô gái ấy không dám nhìn thẳng vào những khe nứt trên trần nhà.
Ánh mắt cô dán chặt vào mặt đất, nơi những vết nứt nhỏ li ti đang bò ra từ đôi giày của Trần Mặc như mạng nhện đen tối.
"Đừng chạm vào bóng," Lục Trúc thì thầm, giọng nói lạc đi vì sợ hãi tột độ.
"Ở đây, bóng không chỉ là sự thiếu hụt ánh sáng.
Nó là ký ức bị trục xuất."
Trần Mặc lạnh lùng đáp lại mà không quay đầu: "Ký ức cũng cần được giải phóng nếu nó đang giam cầm hiện tại."
Hắn giơ tay lên, nguyên lực tụ tập ở lòng bàn tay tạo thành một ngọn lửa xanh nhạt.
Ngọn lửa này khác biệt với linh hỏa thông thường.
Nó không nóng bức hay thiêu đốt vật chất, mà lạnh buốt đến mức làm đóng băng cả không khí xung quanh.
Đây là kiếm ý của hắn — sự hủy diệt thuần khiết nhằm xóa bỏ mọi ràng buộc định mệnh.
Hắn cần ánh sáng để nhìn rõ con đường phía trước, dù biết rằng mỗi tia sáng soi rọi vào bóng tối đều có thể đánh thức những thứ đáng lẽ phải ngủ yên vĩnh viễn.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh giật mình co thắt lại.
Những mảng đen trên trần nhà rơi xuống chậm chạp như lá mùa thu, nhưng khi chạm đất, chúng nổ tung thành một đám mây bụi tro trắng xóa.
Trong làn khói mờ ảo ấy, hai hình bóng xuất hiện từ hư vô.
Chúng không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những khối cơ bắp phủ đầy sẹo và (phú văn) cổ xưa phát sáng màu đỏ thẫm.
Hai tên Luyện Khí tầng 6 lao về phía Trần Mặc với tốc độ đáng kinh ngạc.
Chúng không hét lên, không phô trương, chỉ đơn thuần là hai cỗ máy giết người được kích hoạt bởi ý chí bảo vệ vùng ký ức này khỏi sự xâm nhập của thế giới bên ngoài.
Tốc độ của chúng vượt xa những kẻ tu luyện bình thường ở cảnh giới tương đương, nhờ vào việc đốt cháy linh lực trực tiếp từ cốt tủy để gia tăng sức mạnh cơ thể.
Trần Mặc né tránh đòn tấn công đầu tiên bằng cách trượt dưới sàn đá, ma sát tạo ra một vệt khói trắng bốc lên xù.
Lưỡi kiếm trong tay hắn quay cuồng, cắt ngang không khí với âm thanh rít chói tai.
Kiếm ý của hắn tập trung vào điểm yếu duy nhất: sự kết nối giữa linh lực và thể xác của những kẻ này.
Chúng là ký ức hóa hình, do đó chúng thiếu đi bản năng sinh tồn thực thụ.
Một tên địch lao đến từ phía sau, móng vuốt sắc như dao cạo xuyên qua không gian nơi Trần Mặc vừa đứng cách một phần giây trước.
Trần Mặc quay người lại, khuỷu tay đập mạnh vào cổ đối phương.
Tiếng xương vỡ vang lên khô khan, nhưng thay vì máu đỏ thẫm chảy ra, những dòng ký ức màu xanh lam phun trào từ vết thương.
Những hình ảnh mờ ảo của quá khứ bay ra từ cơ thể kẻ địch: một trận chiến cũ kỹ, tiếng khóc của trẻ thơ, mùi hương hoa mai nở giữa tuyết rơi.
Trần Mặc cảm thấy đầu óc mình chập chờn khi tiếp xúc với những dòng ký ức đó.
Hắn lập tức vận chuyển nguyên lực phong bế ngũ tạng lục phủ, ngăn không cho ngoại lai xâm nhập vào tâm trí.
Nhưng chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: những kẻ này từng là người tu luyện giống như hắn.
Họ đã bị "Vực Ký Ức" nuốt chửng và biến thành vệ sĩ cho những ký ức mà họ không thể quên hoặc không dám đối mặt.
Kẻ thứ hai lao tới, lợi dụng khoảng trống khi Trần Mặc đang trấn áp đồng đội của nó.
Lưỡi kiếm của Trần Mặc chạm vào da thịt kẻ địch, nhưng cảm giác kỳ lạ truyền ngược lại tay hắn.
Không phải là sự kháng cự của cơ bắp hay xương cốt, mà là một nỗi đau sâu thẳm, một sự tuyệt vọng tích tụ qua hàng ngàn năm bị giam cầm trong ngục tối ký ức.
Trần Mặc rít lên, linh lực bùng nổ từ đan điền đẩy lùi kẻ địch.
Hắn lau vết máu không phải của mình trên trán, ánh mắt lạnh băng hơn trước kia.
"Các ngươi đã chết rồi," hắn nói với giọng đều đều, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác tội lỗi khó tả.
Phá hủy chúng có nghĩa là xóa bỏ những ký ức cuối cùng còn sót lại của những linh hồn này.
Nhưng nếu không làm vậy, chính hắn sẽ bị cuốn vào dòng chảy ký ức hỗn loạn ấy và mất đi bản thân vĩnh viễn.
Kẻ mặc áo choàng xám xuất hiện ngay sau lưng Trần Mặc, gạt viên đá vỡ ra khỏi mặt mình một cách chậm chạp.
Động tác của hắn thiếu sự linh hoạt cần thiết của một chiến đấu giả, gợi ý rằng hắn đã bị đánh lừa bởi ảo ảnh không gian mà Trần Mặc vừa tạo ra.
Đây là lúc anh áp dụng cơ chế phòng thủ cuối cùng: dùng chính ký ức làm vũ khí phản công.
Trần Mặc lao thẳng vào vùng không gian trống giữa kẻ địch và kẻ mặc áo choàng xám.
Hắn giơ kiếm lên, nhưng thay vì hạ xuống cắt cổ đối phương, hắn chĩa mũi kiếm về phía trước và thúc mạnh linh lực vào lòng đất.
Một vòng tròn ký hiệu phát sáng rực rỡ dưới chân hắn, lan tỏa ra xung quanh như sóng nước.
Đó là thuật pháp "Hồi Ức Chi Khổng" — một kỹ năng nguy hiểm có thể buộc những kẻ đối diện phải nhìn thấy nỗi đau sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ.
Không khí rung lên dữ dội.
Những bức tường đá xung quanh bắt đầu nứt vỡ, không phải vì lực vật lý, mà vì sự mâu thuẫn giữa thực tại và ảo tưởng.
Kẻ mặc áo choàng xám đứng sững người lại, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi những ký ức của chính hắn bị kéo ra ngoài dưới dạng ánh sáng trắng xóa.
Hắn la hét, một âm thanh khàn khản, vỡ vụn thành vô số mảnh ghép ngôn ngữ mà không ai có thể hiểu nổi.
Trần Mặc tận dụng khoảng trống quý giá này để tiến đến gần bức tường ánh sáng đang bao vây khu vực trung tâm của Gian Cổ thứ bảy.
Bức tường đó tỏa ra một sức hút kỳ lạ, như thể nó là nguồn gốc của mọi ký ức trong vùng đất chết chóc này.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được dòng chảy nguyên lực hỗn loạn bên kia lớp màng bảo vệ mỏng manh.
Bức tường ánh sáng vỡ tan dưới áp lực từ cuộc chiến vừa rồi và sự cộng hưởng với linh lực của Trần Mặc.
Nhưng thay vì tấn công tiếp hoặc truy kích kẻ địch đang hoảng loạn, Trần Mặc dừng lại bất ngờ.
Hắn nhìn chăm chú vào hình ảnh phản chiếu trong những mảnh kính vỡ còn sót lại trên mặt đất ướt át bởi sương đêm ký ức.
Hắn mặc áo choàng xám không bị thương nghiêm trọng về thể xác, nhưng khuôn mặt của hắn đang thay đổi trước mắt mọi người hiện diện tại nơi này bao gồm cả Lục Trúc đứng phía sau với vẻ mặt đầy lo lắng sợ hãi run rẩy co rút lại trong bóng tối sâu thẳm nhất có thể tìm thấy được ở đây luôn đúng không.
Lớp da mặt bắt đầu bong tróc ra từng mảng lớn nhỏ khác nhau tùy thuộc vào mức độ chịu đựng áp lực tâm lý từ bên ngoài tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương điều khiển toàn bộ cơ thể vận hành hoạt động sống còn thiết yếu nhất cần phải duy trì ổn định an toàn tuyệt đối tránh nguy hiểm chết người xảy đến bất cứ lúc nào cũng được đâu.
Bên dưới lớp da thịt mỏng manh ấy là một bộ xương khô héo, trắng bệch và đầy những lỗ hổng nhỏ li ti nơi từng có mắt hoặc mũi trước kia tồn tại hiện hữu ở đây luôn đúng không ạ?
Nhưng điều kỳ diệu nhất nằm ở chỗ: giữa lồng ngực trống rỗng của cỗ xác chết đó, một trái tim bằng ngọc xanh đang đập thình thịch mạnh mẽ.
Trái tim ấy tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, chiếu rọi lên những ký hiệu cổ xưa khắc trên xương sườn của Trần Mặc ảo ảnh.
Những ký hiệu này không phải là (phú văn) tu luyện thông thường mà hắn từng thấy trong các bộ kinh điển của Thanh Vân Tông hay bất kỳ tông phái nào khác trong Huyền Vực.
Chúng giống như những nốt nhạc được viết ra bằng máu và nước mắt, tạo thành một bản giao hưởng im lặng vang vọng trong tâm trí Trần Mặc mỗi khi hắn cố gắng nhớ về người em gái thân yêu của mình.
Lục Trúc bước tới gần hơn, giọng nói run rẩy: "Đó không phải là ngươi.
Đó là 'Ký Ức Xưa' nguyên thủy nhất."
Trần Mặc đưa tay chạm vào trái tim ngọc xanh đang đập bên trong lồng ngực ảo ảnh của hắn.
Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu óc anh ấy, làm cho toàn thân tê liệt tạm thời mất kiểm soát hoàn toàn mọi giác quan còn lại chỉ trừ thị lực thôi cũng đủ để nhìn thấy rõ ràng những gì đang diễn ra trước mắt mình rồi chứ?
Anh ta thấy chính mình từ thuở nhỏ cùng em gái chạy trốn khỏi một vụ nổ linh hỏa khủng khiếp.
Anh ta thấy Diệu Không Chân Nhân đứng trên đỉnh núi cao, lạnh lùng quan sát cảnh tượng hủy diệt mà không hề chớp mắt hay biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào dù chỉ là một chút xót xa thương hại dành cho những nạn nhân vô tội phải chịu đựng đau khổ triền miên kéo dài hàng thế kỷ qua mới có thể kết thúc được đâu.
"Em gái của ta." Trần Mặc thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì nước mắt không rơi ra ngoài mà hóa thành sương mù lạnh buốt lan tỏa khắp nơi quanh khu vực này luôn đúng không ạ?
"Cô ấy không phải là con người.
Cô ấy là linh hồn của vị Thần cũ."
Lục Trúc sững sờ nhìn anh ta với ánh mắt đầy kinh hãi lẫn tò mò xen lẫn hy vọng mong manh mong muốn tìm kiếm một lối thoát cho cuộc đời mình đang bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức hỗn loạn này bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra ngay bây giờ luôn đúng không.
"Nếu vậy, thì ngươi là gì?"
Trần Mặc quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Hắn nhận ra rằng mọi hy sinh, mọi đau khổ và tội lỗi mà hắn đã phạm phải để bảo vệ em gái đều dựa trên một sự thật tàn khốc: anh ấy không phải là người bảo vệ cô ấy khỏi thế giới bên ngoài.
Anh ta chính là con vật nuôi được tạo ra để giam cầm linh thần cổ xưa này trong vỏ bọc nhân loại mong manh dễ vỡ phi thăng linh hồn linh hồn linh hồn.
Trần Mặc đứng dậy, chân anh run rẩy vì kiệt sức và shock nặng nề từ những khám phá vừa rồi mới chỉ bắt đầu thôi đâu.
Những hạt bụi trắng vẫn còn lơ lửng trong không khí, tỏa ra một ánh sáng mờ ảo giống như sao băng rơi xuống trần gian vậy đó.
Anh nhìn về phía khe nứt trên trần nhà, nơi không gian đang mở rộng ra nhanh chóng hơn trước tạo thành một cổng đi vào vực thẳm ký ức sâu thẳm nhất của thế giới Huyền Vực này luôn đúng không ạ?
Một bóng đen khổng lồ hiện lên từ bên kia cánh cửa vô hình đó và nó đang mỉm cười với anh ta bằng nụ cười đầy thiện ý giả dối đến mức ghê tởm khủng khiếp hãi hùng dữ dội hung bạo tàn khốc tuyệt đối bất khả kháng không thể tránh né trốn chạy thoát thân được nữa đâu.
"Ta đã đợi ngươi đủ lâu rồi, người canh gác," giọng nói trầm thấp vang lên từ mọi hướng cùng lúc khiến Trần Mặc nhận ra rằng đây mới thực sự là chủ nhân của vùng ký ức chết chóc này chứ không phải Diệu Không Chân Nhân hay bất kỳ ai khác trong thế giới sống nữa đâu.
Một bóng đen cao lớn đột ngột hiện ra trước mặt, cầm trong tay chính linh cốt đang vỡ vụn của Trần Mặc.
Hắn nín thở, cảm giác kinh hãi xé toạc lý trí khi nhận ra kẻ thù không chỉ là ảo ảnh mà đang chạm vào hiện thực.
Cánh tay vô hình túm lấy cổ hắn, kéo vào bóng tối, và.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận