Chương 9
Nhưng thị giác của anh không hề đơn sắc.
Nó bị xé đôi, chia tách thành hai thực tại chồng lên nhau như những lớp phim nhựa trong suốt.
Nửa bên trái, thế giới hiện thực thô ráp và đầy mùi máu tanh: vết bầm tím loang lổ trên bắp chân, mùi hôi hám của mồ hôi trộn lẫn với đất ẩm, và tiếng thở dốc nặng nhọc của đội trưởng đang cố kéo anh dậy bằng một cánh tay run rẩy.
Nửa bên phải thị giác lại là một màn đêm đen kịt, không có hình ảnh, chỉ có âm thanh.
Một âm thanh nhịp nhàng, đều đặn, và đáng sợ: *Bụp.
Bụp.* Đó là tiếng lòng bàn tay đập vào lồng ngực.
Không phải của anh.
Mà là từ bên trong.
Từ sâu thẳm trong cơ thể anh, có thứ gì đó đang đập, đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc da thịt để ra ngoài.
"Băng Phong!
Tỉnh đi!" Giọng của đội trưởng vang lên, méo mó qua lớp màng âm thanh kỳ lạ ấy.
Anh ta lắc mạnh vai Diệp Băng Phong,力道 (lực độ) không hề nhẹ, như thể đang cố đánh thức một con thú đang ngủ say.
Diệp Băng Phong mở miệng, nhưng không có tiếng nói thoát ra.
Anh chỉ cảm thấy cổ họng mình khô khốc, như bị cát thô chà xát.
Anh nhìn xuống chân mình, nơi vết thương đang rỉ máu.
Trong nửa thị giác đen tối, dòng máu ấy không đỏ, mà là một màu tím thẫm, sặc sụa, lan tỏa ra như mực mực pha vào nước lạnh.
"Anh ổn chứ?" Trần Nam, người bạn thân luôn nhiệt tình đến mức ngu ngốc của anh, xuất hiện trong tầm mắt.
Gương mặt Trần Nam đầy lo lắng, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia hào quang kỳ lạ.
Đó không phải là sự quan tâm thuần túy.
Đó là sự háo hức.
Háo hức trước cơ hội chứng minh bản thân.
Háo hức trước máu me và chiến đấu.
Diệp Băng Phong muốn cười.
Một nụ cười chua chát, tự trào.
*Thật tuyệt vời,* anh nghĩ.
*Mình vừa thoát khỏi một giấc mơ kinh hoàng về mẹ mình, để rồi rơi vào một hiện thực còn điên rồ hơn.
Mình vẫn chưa chết.
Và điều tồi tệ nhất là, mình vẫn còn sống để tiếp tục làm hỏng mọi thứ.*
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng đầu óc quay cuồng.
Nỗi đau từ vết thương ở bắp chân không phải là nỗi đau vật lý thông thường.
Nó giống như một lời nhắc nhở, một cái nhéo nhẹ của số phận.
*Đừng di chuyển,* một giọng nói thầm thì vang lên trong đầu anh.
Không phải giọng của mẹ.
Cũng không phải giọng của Ma Vương Tang Nguyệt.
Đó là giọng của chính anh, từ một phiên bản khác của thực tại.
"Đừng cử động!" Đội trưởng hét lên, tay vẫn nắm chặt vai anh.
"Linh khí của anh...
nó đang hỗn loạn.
Chúng ta cần sơ tán ngay lập tức."
Diệp Băng Phong nhìn vào mắt đội trưởng.
Trong ánh mắt đó, anh thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ anh.
Mà sợ thứ gì đó đang ẩn náu trong anh.
Và anh biết, sự sợ hãi đó là hoàn toàn chính đáng.
Vì anh cũng cảm thấy nó.
Một sự hiện diện lạnh lẽo, tò mò, đang cựa quậy trong ruột gan anh.
***
Khối thịt khổng lồ nằm ở trung tâm của hang động không hề chết.
Nó chỉ đang ngủ.
Hoặc ít nhất, đó là cách Diệp Băng Phong mô tả nó khi anh tiến lại gần, bất chấp những lời cảnh báo của đồng đội.
Khối thịt đó trông giống như một khối mỡ động vật bị nấu chảy, nhưng lại có những mạch máu nhỏ li ti chạy khắp bề mặt, pulsating (nhịp đập) theo một nhịp điệu kỳ lạ.
Khi bàn chân anh chạm vào lớp đất ẩm ướt gần đó, linh khí xung quanh anh bắt đầu biến chất.
Màu xanh lam thuần khiết, đặc trưng của những linh giả mới thức tỉnh, bắt đầu tối sầm lại.
Nó chuyển sang màu tím đen, đục ngầu, như mực mực bị pha loãng trong nước bẩn.
Đây là dấu hiệu của sự "Ôn nhiễm" (Corruption).
Trong sách giáo khoa của Cục Quản Lý Linh Giả, đây được gọi là bệnh nan y.
Là dấu hiệu của sự suy thoái đạo đức và tâm trí.
Phe Kiểm Soát luôn tuyên bố rằng những người bị ô nhiễm phải bị tiêu diệt ngay lập tức để ngăn chặn sự lây lan.
"Đừng lại gần!" Trần Nam hét lên, giọng anh ta cao vút, đầy hoảng loạn.
Anh ta rút ra thanh kiếm linh khí của mình, ánh sáng xanh lóe lên trong bóng tối.
"Băng Phong, anh nghe tôi nói!
Anh đang bị nhiễm độc!"
Diệp Băng Phong không dừng lại.
Anh không thể.
Khối thịt đó đang gọi anh.
Không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác.
Một cảm giác thân thuộc đến rợn người.
Nó giống như mùi hương của phòng làm việc cũ của cha anh.
Mùi thuốc lá, mùi giấy cũ, và mùi của sự cô đơn.
Anh nhớ lại những gì đã xảy ra trong "giấc mơ" trước đó.
Mẹ anh với con mắt đỏ tươi.
Những con rối xung quanh.
Và lời nói: *Con đã chọn con đường thứ ba.
Và con đường đó dẫn đến địa ngục.*
*Địa ngục,* Diệp Băng Phong thầm nghĩ, *hay chỉ là sự thật?*
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt khối thịt.
Lạnh như băng.
Nhưng bên dưới lớp da lạnh lẽo đó, anh cảm thấy một sự ấm áp.
Một sự sống.
Khối thịt run rẩy.
Những mạch máu trên bề mặt nó bắt đầu phát sáng, ánh sáng tím đen lan tỏa, hòa quyện với linh khí của Diệp Băng Phong.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức của khối thịt tràn vào đầu anh.
Không phải là ký ức của một con quái vật.
Mà là ký ức của một người.
Một người đàn ông, ngồi một mình trong căn phòng tối, nhìn ra窗外 (cửa sổ) thành phố hiện đại với những tòa nhà chọc trời ánh sáng neon.
Anh ta cảm thấy cô đơn.
Cô đơn đến mức muốn hòa tan vào bóng tối.
Và rồi, linh khí tràn vào.
Và anh ta biến thành thứ này.
"Cha..." Diệp Băng Phong thì thầm, nước mắt rơi xuống.
Trần Nam sững sờ.
Thanh kiếm trong tay anh ta rung lên bần bật.
"Anh vừa gọi nó là gì?"
Diệp Băng Phong không trả lời.
Anh đang quá bận rộn với nỗi đau đang xé nát tim mình.
Khối thịt không phải là một quái vật.
Nó là một nạn nhân.
Giống như anh.
Giống như tất cả chúng ta.
Những kẻ bị mắc kẹt giữa hai thế giới, không thuộc về nơi nào cả.
***
Cảm giác từ khối thịt tan đi, thay vào đó là một cơn đau đầu dữ dội, như có ai đó đang dùng búa đập vào sọ não anh.
Diệp Băng Phong ngã quỵ, gối xuống đất.
Mùi máu tanh và mùi ẩm mốc của hang động xông lên mũi anh, gây choáng váng.
Đồng đội của anh, nhận thấy sự bất thường của linh khí tím đen đang bao trùm lấy anh, đã kích hoạt giao thức khẩn cấp.
Không cần thảo luận.
Không cần suy nghĩ.
Đó là phản xạ được rèn luyện trong hàng ngàn giờ đồng hồ huấn luyện tại Học Viện Linh Giả.
"Anh bị ô nhiễm!
Chúng ta phải tiêu diệt anh để ngăn nó lan!" Đội trưởng hét lên, giọng anh ta lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Anh ta rút ra thanh kiếm linh khí của mình, lưỡi kiếm sáng lên ánh bạc lạnh lẽo.
Ánh sáng đó phản chiếu trên khuôn mặt của những người khác trong đội.
Họ không nhìn anh với sự thương tiếc.
Họ nhìn anh với sự sợ hãi và thù hận.
Sự thù hận dành cho một kẻ khác biệt.
Một kẻ phá vỡ quy tắc.
Diệp Băng Phong nhìn lên, ánh mắt trống rỗng.
Anh không tranh cãi.
Anh không xin tha.
Anh biết quy tắc.
Anh biết hậu quả.
Và anh biết, trong tình huống này, cái chết của anh có lẽ là giải pháp tốt nhất cho mọi người.
Nó sẽ kết thúc vòng lặp sai lầm.
Nó sẽ cứu họ khỏi sự ô nhiễm.
Nó sẽ cứu anh khỏi chính mình.
Nhưng rồi, anh nhìn thấy Trần Nam.
Người bạn thân của anh.
Người luôn nói rằng anh sẽ trở thành Linh Vương.
Người luôn bảo vệ anh, dù đôi khi bằng những cách ngu ngốc.
Trần Nam đang đứng giữa đội trưởng và Diệp Băng Phong.
Thanh kiếm của anh ta hướng về phía đội trưởng, nhưng tay anh ta run rẩy.
"Băng Phong không làm gì sai!" Trần Nam hét lên, giọng anh ta vỡ òa.
"Anh ấy chỉ đang cố gắng hiểu!
Hãy để anh ấy nói!"
"Trần Nam, hãy lùi lại!" Đội trưởng ra lệnh, giọng anh ta cứng rắn.
"Anh không hiểu gì về sự ô nhiễm.
Nó lây lan nhanh như lửa.
Nếu chúng ta không hành động ngay, cả đội sẽ chết.
Cả thành phố có thể bị ảnh hưởng."
Diệp Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã.
*Thấy chưa?* anh nghĩ.
*Đây chính là vấn đề.
Cả hai phe đều sai.
Phe Kiểm Soát muốn tiêu diệt mọi thứ khác biệt.
Phe Cộng Sinh muốn dung nạp mọi thứ, bất kể giá phải trả.
Và chúng ta...
chúng ta chỉ là những con cờ trong trò chơi của họ.*
Anh đứng dậy, chậm rãi.
Linh khí tím đen xung quanh anh càng lúc càng đậm đặc.
Nó không còn là sự ô nhiễm.
Nó là sự kết nối.
Sự kết nối giữa anh và khối thịt.
Giữa anh và cha anh.
Giữa anh và thế giới này.
"Đừng sợ," Diệp Băng Phong nói, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng vang vọng trong hang động.
"Tôi không phải là quái vật.
Tôi chỉ là...
một người đang cố gắng tìm đường về nhà."
***
Đội trưởng do dự.
Ánh mắt anh ta dao động giữa quy tắc và lý trí.
Thanh kiếm trong tay anh ta vẫn hướng về phía Diệp Băng Phong, nhưng lưỡi kiếm không còn sáng rực nữa.
Nó mờ dần, như thể năng lượng của nó đang bị hút đi bởi thứ gì đó vô hình.
Trong lúc đó, khối thịt bắt đầu co bóp mạnh mẽ.
Những tiếng gầm rú xuyên não vang lên, làm rung chuyển cả hang động.
Đá vôi rơi xuống từ trần hang.
Trần Nam che đầu, hét lên trong hoảng loạn.
Băng Phong biết mình không có thời gian.
Anh cần chứng minh khả năng kiểm soát của mình.
Không phải bằng một cú đấm mạnh, mà bằng một hành động dịu dàng.
Một hành động của sự thấu hiểu.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy linh khí trong cơ thể mình.
Anh không đẩy nó ra ngoài.
Anh không cố gắng đè nén nó.
Anh để nó chảy.
Để nó hòa quyện với linh khí tím đen từ khối thịt.
Và anh mở rộng nhận thức của mình, chạm vào ý thức của khối thịt.
*Cha,* anh thầm gọi trong tâm trí.
*Con ở đây.
Con không bỏ rơi cha.*
Khối thịt ngừng co bóp.
Những tiếng gầm rú tắt dần.
Sự im lặng bao trùm lấy hang động, nặng nề và đầy áp lực.
Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Linh khí tím đen xung quanh anh không còn đục ngầu nữa.
Nó trở nên trong trẻo, như tinh thể tím.
Anh đưa tay ra, chạm vào khối thịt một lần nữa.
Lần này, khối thịt không còn lạnh lẽo.
Nó rung lên, như thể đang khóc.
Và rồi, khối thịt bắt đầu tan rã.
Không phải thành máu hay thịt.
Mà thành ánh sáng.
Ánh sáng tím, nhẹ nhàng, bay lên cao, biến mất vào bóng tối của trần hang.
Khi ánh sáng biến mất, chỉ còn lại một vật duy nhất nằm trên mặt đất.
Một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ.
Vỏ đồng hồ bằng vàng, đã bị oxy hóa, mặt số vỡ vụn.
Diệp Băng Phong nhặt chiếc đồng hồ lên.
Tay anh run rẩy.
Anh mở nắp đồng hồ ra.
Kim đồng hồ không chạy.
Nhưng trên mặt số, có khắc một dòng chữ nhỏ: *Thời gian là kẻ thù, nhưng cũng là người bạn trung thành nhất.*
Trần Nam thở phào nhẹ nhõm, quỳ xuống bên cạnh anh.
"Băng Phong...
anh đã làm được.
Anh đã làm được."
Đội trưởng hạ kiếm xuống, ánh mắt nhìn Băng Phong với sự kính sợ lẫn nghi ngờ.
"Anh là ai?" anh ta hỏi, giọng anh ta run rẩy.
***
Diệp Băng Phong không trả lời.
Anh nhìn xuống tay mình, nơi chiếc đồng hồ đang nằm.
Những sợi dây linh khí tím đen vẫn quấn quanh cổ tay anh, nhưng chúng không còn là sự ô nhiễm.
Chúng đang *ăn sâu* vào da thịt anh, như những rễ cây bám vào đất.
Anh cảm thấy một sự kết nối khác, xa hơn, sâu hơn.
Trong đầu anh, giọng nói từ bóng tối vang lên một lần nữa.
Nhưng lần này, nó không phải là giọng của mẹ.
Cũng không phải là giọng của cha.
*"Chúc mừng.
Con đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên."*
Diệp Băng Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào bóng tối phía trước.
Ở đó, một cánh cửa đang mở ra.
Không phải là cánh cửa dẫn đến thế giới mới như trong giấc mơ.
Mà là cánh cửa dẫn đến quá khứ.
Đến căn phòng làm việc cũ của cha anh.
Đến ngày mà linh khí lần đầu tiên tràn vào thành phố.
Và anh nhìn thấy một bóng người đứng trước cánh cửa đó.
Một người đàn ông, mặc bộ vest cũ kỹ, đang nhìn anh với ánh mắt buồn bã.
"Cha..." Diệp Băng Phong thì thầm.
Người đàn ông mỉm cười.
Nụ cười đó không hề ngọt ngào.
Nó đầy chua chát.
"Con đã về rồi, con trai," người đàn ông nói.
"Nhưng con có biết không?
Vòng lặp này không thể kết thúc bằng cách tiêu diệt kẻ thù.
Nó chỉ có thể kết thúc bằng cách...
chấp nhận chính mình là kẻ thù."
Diệp Băng Phong nhìn vào chiếc đồng hồ trong tay.
Kim đồng hồ bắt đầu chạy.
Và anh biết, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận