Chương 10
Anh bị kéo ra khỏi giấc ngủ, như thể một bàn tay vô hình đang xé toạc lớp màng ngăn giữa thực tại và ảo ảnh.
Cảm giác vật lý đầu tiên đập vào giác quan anh không phải là sự lạnh lẽo của sàn nhà bê tông trong căn hộ tồi tàn, mà là mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cay xé mũi, và tiếng máy theo dõi nhịp tim “bíp...
bíp...” đều đặn nhưng yếu ớt vang lên từ bên kia thớ thịt.
Anh mở mắt.
Ánh đèn huỳnh quang trắng phau chiếu xuống, khiến võng mạc anh đau nhói.
Trần Nam đứng ngay cạnh giường, khuôn mặt bầm tím, mắt hằn đỏ, tay vẫn cầm chặt chiếc gậy gỗ đã gãy đôi.
Bên kia, một bác sĩ mặc áo blouse trắng của phe Kiểm Soát đang ghi chép gì đó vào bảng kẹp, ánh mắt lạnh băng như nhìn một mẫu vật thí nghiệm thất bại.
“Anh còn sống,” Trần Nam thì thầm, giọng khàn đặc, giọng nói như vỡ vụn.
“Tao tưởng anh chết rồi.
Khi cái bóng kia bao trùm lấy anh, tao đã hét lên nhưng không ai nghe thấy.”
Diệp Băng Phong cố gắng cử động ngón tay.
Một cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng, nơi những sợi dây linh khí tím đen vẫn còn bám chặt vào da thịt anh.
Chúng không còn là sự ô nhiễm nữa, mà giống như những rễ cây ký sinh, đang hút lấy sinh lực của anh để nuôi dưỡng thứ gì đó sâu thẳm hơn.
“Cha tôi,” anh nói, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
“Anh có thấy ông ấy không?”
Trần Nam lắc đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
“Chỉ có bóng tối.
Và tiếng cười.
Tiếng cười của một con quái vật.”
Bác sĩ Kiểm Soát cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
“Diệp Băng Phong.
Cấp độ Thường Nhân.
Nhưng chỉ số linh khí trong cơ thể bạn đang vượt ngưỡng an toàn gấp mười lần.
Bạn không phải là linh giả.
Bạn là một cái lỗ hổng.”
Anh ta bước lại gần, tay cầm một cây kim tiêm chứa đầy chất lỏng xanh lá cây.
“Chúng tôi sẽ lấy mẫu máu.
Để xem xét mức độ nguy hiểm.”
Diệp Băng Phong nhìn vào mũi kim.
Anh không sợ.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự thật đáng sợ: cả phe Kiểm Soát và phe Cộng Sinh đều sai.
Họ đều muốn kiểm soát hoặc tiêu diệt, trong khi anh chỉ muốn hiểu.
Và sự hiểu biết đó đang giết chết anh.
**
Căng thẳng leo thang khi cả hai phe đối thủ đều nhận ra sự bất thường.
Trong Dungeon, lính canh – những sinh vật đá với đôi mắt đỏ rực – gầm lên, nhận ra con mồi không sợ hãi.
Chúng không lao tới tấn công như những lần trước.
Thay vào đó, chúng bao vây, tạo thành một vòng tròn kín, chờ đợi phản ứng của Tang Nguyệt.
Trong bệnh viện, bác sĩ của phe Kiểm Soát hét lớn, ra lệnh cho bảo an bắt giữ bệnh nhân “bất tuân”.
Tiếng cửa phòng bệnh viện bị khóa sập lại.
Hai nhân viên bảo an với trang bị đặc chủng bước vào, tay cầm những cây gậy điện từ.
“Giữ anh ta lại!” bác sĩ ra lệnh.
“Nếu linh khí của anh ta tiếp tục tăng, nó sẽ nổ tung cả tầng này.”
Trần Nam lao vào, đẩy một nhân viên bảo an ngã xuống.
“Đừng động vào anh ấy!” anh ta gầm lên, mắt tràn đầy giận dữ.
“Anh ấy đang cố gắng cứu chúng ta!”
Diệp Băng Phong nằm trên giường, không cử động.
Anh cảm thấy hai thế giới đang chồng chéo lên nhau.
Tiếng gầm của lính canh Dungeon hòa quyện với tiếng bước chân nặng nề của bảo an.
Mùi máu tanh từ hang động trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng.
“Cả hai phe đều muốn kiểm soát,” anh nghĩ.
“Phe Kiểm Soát muốn tiêu diệt Dungeon để lấy tài nguyên.
Phe Cộng Sinh muốn sống chung nhưng vẫn khai thác.
Cả hai đều coi linh vật là đối tượng.
Không phải là đối tác.”
Anh nhớ lại lời cha: *“Vòng lặp này không thể kết thúc bằng cách tiêu diệt kẻ thù.
Nó chỉ có thể kết thúc bằng cách...
chấp nhận chính mình là kẻ thù.”*
Ý nghĩa của câu nói đó dần hiện ra.
Để phá vỡ vòng lặp, anh không thể đứng về phe nào.
Anh phải trở thành kẻ thù của cả hai.
Anh phải chứng minh rằng con người và linh vật không thể tồn tại nếu tiếp tục khai thác lẫn nhau.
Anh phải tạo ra một con đường thứ ba: sự hy sinh.
Trong Dungeon, Tang Nguyệt finally lộ diện.
Không phải là một con rồng hay một con quái vật khổng lồ.
Nó là một bóng người, giống hệt Diệp Băng Phong, nhưng với đôi mắt đen kịt, không có tròng trắng.
“Con đã hiểu chưa?” giọng nói của Tang Nguyệt vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong đầu anh.
“Con người là bệnh.
Tôi là thuốc.
Nhưng thuốc cũng có thể là độc.”
Diệp Băng Phong mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
“Và tôi là liều thuốc thử.”
***
Đỉnh điểm của chương không phải là một trận đánh vĩ đại, mà là sự sụp đổ của ảo tưởng.
Khi Băng Phong đồng bộ hai trái tim – một ở bệnh viện, một trong Dungeon – một xung động linh khí mạnh mẽ bùng nổ.
Nó không phá hủy phòng bệnh viện hay làm sập hang động.
Thay vào đó, nó làm *mờ* ranh giới.
Trong bệnh viện, bác sĩ và các bảo an nhìn thấy những bức tường tan rã, thay thế bằng những khối đá lạnh lẽo.
Trần Nam đứng giữa phòng, nhưng xung quanh anh là những bóng ma đá đang rình rập.
Tiếng “bíp” của máy theo dõi nhịp tim biến thành tiếng gầm gừ của thú dữ.
“Đây là gì?” bác sĩ hét lên, lùi lại, tay run rẩy cầm cây kim tiêm.
“Cậu đã làm gì?”
Diệp Băng Phong ngồi dậy.
Những sợi dây tím đen trên tay anh giờ đây phát sáng rực rỡ, như những tia sét nhỏ.
Anh không nhìn bác sĩ, mà nhìn vào không trung, nơi ranh giới giữa hai thế giới đang vỡ vụn.
“Tôi đang cho các anh thấy sự thật,” anh nói, giọng nói vang vọng, như có tiếng vang từ nhiều phía.
“Dungeon không phải là nơi để xâm lược.
Nó là cơ thể sống.
Và các anh đang phẫu thuật một người đang sống mà không gây tê.”
Trần Nam nhìn quanh, kinh hoàng.
“Băng Phong...
anh đang làm gì?
Đừng làm vậy!”
“Tôi đang kết thúc nó,” Băng Phong đáp.
“Không phải bằng cách tiêu diệt.
Mà bằng cách hòa nhập.”
Trong Dungeon, Tang Nguyệt tiến lại gần.
Bóng người đen kịt đó chạm vào trán của Diệp Băng Phong.
Không có đau đớn.
Chỉ có một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu anh.
Lịch sử của linh khí.
Sự đau khổ của linh thú.
Và sự ngu ngốc của con người.
Anh thấy cha mình.
Người đàn ông trong bộ vest cũ kỹ, đang đứng giữa một rừng cây linh khí, tay đưa ra như muốn ôm lấy cả thế giới.
“Con trai à,” giọng cha vang lên, đầy yêu thương và buồn bã.
“Con đã về rồi.
Nhưng con không thể ở lại.
Con phải đi xa hơn.”
Diệp Băng Phong nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang tan chảy, hòa vào dòng chảy linh khí vô tận.
Anh không còn là Diệp Băng Phong, một thường nhân nhút nhát.
Anh là cầu nối.
Là kẻ hy sinh.
Trong bệnh viện, xung động linh khí tắt dần.
Những bức tường đá biến mất, trở lại là bê tông xám xịt.
Bác sĩ và bảo an ngã quỵ, thở hồng hộc.
Trần Nam quỳ xuống, nước mắt chảy dài.
“Băng Phong...” anh thì thầm.
Diệp Băng Phong mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen, không có tròng trắng.
Anh nhìn vào bác sĩ, rồi vào Trần Nam.
“Đã xong,” anh nói.
“Và chưa bắt đầu.”
***
Hôn mê.
Băng Phong trôi nổi trong khoảng không trắng xóa.
Ở đó, không có Dungeon, không có bệnh viện.
Chỉ có một người phụ nữ.
Cô ấy mặc bộ đồ bảo hộ của phe Kiểm Soát, nhưng khuôn mặt lại quen thuộc đến rợn người.
Cô ấy chính là người phụ nữ trong giấc mơ ban đầu, người đang mỉm cười với anh khi anh lần đầu tiên thức tỉnh linh năng.
“Chào con, Diệp Băng Phong,” cô ấy nói, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng.
“Con đã làm rất tốt.
Vòng lặp thứ mười đã được hoàn thành.”
Diệp Băng Phong sững sờ.
tôi vừa mới thức tỉnh.”
“Thức tỉnh là một khái niệm tương đối,” cô ấy đáp, bước lại gần, tay đưa ra một chiếc chìa khóa bạc.
“Cha con đã bắt đầu vòng lặp này cách đây mười năm.
Và con vừa mới hoàn thành bước cuối cùng.
Chào mừng đến với Hội Đồng Linh Vương.
Nơi các nhà kiến tạo thực sự làm việc.”
Cô ấy mỉm cười, nụ cười đó không hề ngọt ngào.
Nó đầy chua chát, giống hệt nụ cười của cha anh trong giấc mơ.
“Bây giờ, con phải chọn,” cô ấy nói.
“Tiếp tục vòng lặp, hoặc phá vỡ nó.
Nhưng hãy nhớ, mỗi lựa chọn đều có cái giá.
Và lần này, cái giá là mạng sống của Trần Nam.”
Diệp Băng Phong nhìn vào chiếc chìa khóa bạc.
Trên đó, khắc một dòng chữ nhỏ: *Thời gian là kẻ thù, nhưng cũng là người bạn trung thành nhất.*
Anh nhận ra, chiếc đồng hồ vàng trong tay anh không phải là di vật của cha.
Nó là đồng hồ đếm ngược.
Và kim đồng hồ đang chạy ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận