Chương 11

Diệp Băng Phong mở mắt.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cay xè, đánh thẳng vào khứu giác nhạy cảm đến mức đau đớn của anh.

Không phải mùi hoa hồng hay hương thảo dịu nhẹ mà anh từng mơ ước, mà là mùi của sự vô trùng giả tạo, mùi của những bức tường bê tông đang cố che giấu những vết nứt sâu thẳm bên trong.

Cơ thể anh nặng trĩu, không phải do chấn thương vật lý từ đòn đánh của Ma Vương Tang Nguyệt, mà là cảm giác "rỗng" rỗng bên trong, như thể ai đó đã rút sạch linh khí và cả ký ức về con người anh, chỉ để lại một cái xác không hồn đang thở.

Anh nhớ rõ khoảnh khắc chết dần trong Dungeon trước đó.

Những bức tường máu thịt co lại, bóp nghẹt không gian, và nụ cười đó.

Nụ cười của một người phụ nữ với đôi mắt đen như mực, lạnh lẽo và đầy tính toán.

Cô ấy nói gì?

"Vòng lặp thứ mười đã được hoàn thành." Những lời nói ấy vang vọng trong đầu anh, dội lại từ các vách đá của tâm trí, tạo thành một tiếng vọng đáng sợ.

Anh không chết.

Ít nhất là chưa.

Nhưng anh cũng không sống.

Anh đang mắc kẹt ở đâu đó giữa hai trạng thái, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng bị xóa nhòa bởi chính năng lực dị thường mà anh vừa thức tỉnh.

Trần Nam ngồi bên giường, mắt sưng húp, má hóp đi vì thiếu ngủ.

Cậu ta đang cầm một quả táo, gọt vỏ một cách vụng về, dao rạch vào thịt táo thay vì vỏ, tạo ra những vết thương nhỏ xíu trên trái cây.

"Băng Phong," Trần Nam thì thầm, giọng khàn khàn, "tôi đã nói với cô ấy rồi.

Đừng gọi tôi là nạn nhân.

Tôi là người bảo vệ.

Dù anh có biến thành quái vật hay gì đi nữa."

Diệp Băng Phong nhìn bàn tay mình.

Da thịt nhợt nhạt, những đường gân xanh nổi rõ dưới lớp da mỏng.

Trên lòng bàn tay, một vết nứt nhỏ, màu trắng đục, đang từ từ lan rộng, giống như vết nứt trên một tấm gương vỡ.

Anh không cảm thấy đau.

Chỉ có sự lạnh lẽo.

Một sự lạnh lẽo tỏa ra từ sâu thẳm骨髓, lan tỏa ra khắp cơ thể.

Anh nhớ đến chiếc chìa khóa bạc trong giấc mơ.

Và lời đe dọa: "Cái giá là mạng sống của Trần Nam."

Anh quay sang nhìn Trần Nam, lòng bàn tay run rẩy.

Cậu ta vẫn đang gọt táo, không hề hay biết rằng mình đang ngồi cạnh một quả bom hẹn giờ.

Diệp Băng Phong cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, đầy tự trào.

"Nam, nếu tôi nói với cậu rằng mình vừa mới giết chết cha mình trong mười vòng lặp khác nhau, cậu có nghĩ tôi cần được nghỉ phép không?"

Trần Nam ngừng tay, nhìn anh với ánh mắt bối rối nhưng trung thành.

"Anh lại nói đùa.

Bác sĩ nói anh chỉ bị kiệt sức do linh năng."

"Bác sĩ," Diệp Băng Phong lẩm bẩm, mắt nhìn chằm chằm vào vết nứt trên tay, "không biết gì cả.

Họ không biết rằng tôi không phải là bệnh nhân.

Tôi là nguyên nhân."

**

Diệp Băng Phong dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, bị bỏ hoang từ khi linh khí tràn vào.

Cửa kính vỡ vụn, những tấm biển quảng cáo cũ kỹ bay bay trong gió.

Bên trong, bóng tối bao trùm.

Nhưng anh cảm thấy nó.

Một nhịp đập.

Giống như trái tim của một con thú khổng lồ đang ngủ.

Anh bước vào.

Bụi bặm bay lên, tạo thành những đám mây mù mịt.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, cắt ngang không gian tối tăm.

Anh di chuyển chậm rãi, cẩn thận, như một kẻ trộm trong nhà kho của quỷ dữ.

Anh không mang theo vũ khí.

Anh chỉ có đôi mắt và trái tim.

Và vết nứt trên lòng bàn tay.

Đột nhiên, không khí lạnh đi.

Một luồng gió lùa qua, mang theo mùi tanh của máu cũ.

Diệp Băng Phong dừng lại.

Trước mặt anh, một bức tường gạch đang chuyển động.

Những viên gạch tách rời, sắp xếp lại, tạo thành một khuôn mặt.

Một khuôn mặt quen thuộc.

"Con trai," giọng nói vang lên, không từ đâu cả, mà từ chính bức tường, từ không khí, từ tâm trí anh.

"Con lại đến đây."

Diệp Băng Phong nuốt nước bọt.

Tim anh đập thình thịch.

"Cha?"

"Cha không phải là cha con nữa," giọng nói đó nói, đầy đau khổ và giận dữ.

"Cha là Ma Vương Tang Nguyệt.

Cha là sự trả thù của thiên nhiên.

con là kẻ đã đánh thức sự trả thù đó."

Bức tường vỡ tung.

Một bóng dáng đen kịt hiện ra.

Không phải là một con quái vật với sừng và móng vuốt, mà là một hình người, mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, giống hệt bộ đồ của người phụ nữ trong giấc mơ.

Nhưng khuôn mặt...

khuôn mặt đó là của cha anh.

Với đôi mắt đen ngòm, không có tròng trắng.

"Con nghĩ con đang cứu họ," Ma Vương Tang Nguyệt nói, bước ra từ bóng tối.

"Nhưng con chỉ đang đẩy họ vào địa ngục.

Mỗi lần con 'thắng', con lại làm cho Dungeon mạnh hơn.

Mỗi lần con 'thức tỉnh', con lại làm cho ranh giới mỏng hơn.

Con là vòng lặp.

Và vòng lặp không bao giờ kết thúc."

Diệp Băng Phong lùi lại, chân chạm vào một mảnh kính vỡ.

"Tôi muốn dừng lại.

Tôi muốn phá vỡ nó."

"Phá vỡ?" Ma Vương Tang Nguyệt cười, một nụ cười chua chát, giống hệt nụ cười của người phụ nữ.

"Con không thể phá vỡ điều gì đó mà con chính là một phần của nó.

con tự hủy diệt bản thân."

Diệp Băng Phong nhìn vào vết nứt trên tay.

Nó đang phát sáng.

Anh hiểu rồi.

Cha anh không phải là kẻ thù.

Cha anh là nạn nhân.

Và anh cũng vậy.

Cả hai đều bị mắc kẹt trong một trò chơi mà người chơi duy nhất là những kẻ quan sát vô hình.

***

Bỗng nhiên, tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài.

Tiếng pháo nổ.

Diệp Băng Phong quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Ở phía xa, trung tâm thành phố đang bốc cháy.

Phe "Kiểm Soát", với những chiếc xe bọc thép và pháo binh năng lượng, đang tấn công một khu vực rộng lớn.

Họ tin rằng tiêu diệt mọi linh vật sẽ khôi phục trật tự.

Nhưng họ không biết rằng mỗi lần họ bắn phá, linh khí lại trở nên hỗn loạn hơn, và những Dungeon mới lại xuất hiện, mạnh mẽ hơn, hung dữ hơn.

Phe "Cộng Sinh" cũng hiện diện.

Những Linh Giả mặc áo choàng xanh, đang cố gắng giao tiếp, cố gắng thiết lập hòa bình.

Nhưng họ quá ngây thơ.

Họ tin rằng con người và linh thú có thể sống chung trong khi con người đang khai thác linh khí như một nguồn tài nguyên vô tận.

Cả hai phe đều sai.

Phe Kiểm Soát quá hung bạo.

Phe Cộng Sinh quá na ná.

Và kết quả là chiến tranh.

Chiến tranh giữa con người và thiên nhiên.

Chiến tranh giữa quá khứ và tương lai.

Diệp Băng Phong nhìn vào Ma Vương Tang Nguyệt.

"Cha, nếu cả hai phe đều sai, thì con đường thứ ba là gì?"

Ma Vương Tang Nguyệt im lặng.

Đôi mắt đen của anh ta nhìn vào Diệp Băng Phong, đầy sự tò mò.

"Con đường thứ ba...

là sự hy sinh.

Không phải hy sinh mạng sống.

Mà hy sinh bản ngã.

Con phải trở thành cầu nối.

Không phải để kiểm soát, cũng không phải để phục tùng.

Mà để cân bằng."

Diệp Băng Phong hiểu.

Anh không thể tiêu diệt Dungeon.

Anh cũng không thể để chúng thống trị.

Anh phải trở thành một phần của chúng.

Một phần của linh khí.

Một phần của sự hỗn loạn.

Anh giơ tay lên.

Vết nứt trên lòng bàn tay phát sáng rực rỡ, lan nhanh khắp cánh tay, biến da thịt anh thành những mảnh vỡ băng giá trong suốt.

Anh không tấn công.

Anh mở rộng ý thức của mình, sử dụng kỹ năng "Giao Tiếp Với Vết Rạn" mà anh vừa mày mò khám phá, nhưng lần này là ở quy mô lớn hơn.

Anh không cố gắng phá vỡ ranh giới.

Anh cố gắng *hòa nhập* vào nó.

Ánh sáng bùng nổ.

Không phải ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự tái sinh.

Những bức tường xung quanh bắt đầu tan chảy, hòa quyện với không khí.

Ma Vương Tang Nguyệt lùi lại, khuôn mặt đầy kinh ngạc.

con đang làm gì?"

"Tôi đang trở về nhà," Diệp Băng Phong nói, giọng nói vang vọng, không còn là giọng của một con người, mà là giọng của gió, của nước, của đất.

***

Ánh sáng tắt dần.

Viên ngọc pha lê vẫn lơ lửng, nhưng bên trong nó, không còn bóng dáng của Băng Phong.

Trên mặt đất, Diệp Băng Phong sụp đổ.

Cơ thể anh không còn là xác thịt.

Nó trở nên trong suốt, như thủy tinh.

Những vết nứt trên da anh phát sáng, tạo thành một mạng lưới phức tạp, giống như mạch điện tử của một con chip máy tính.

Trần Nam chạy vào, mặt đầy hoảng loạn.

"Băng Phong!

Anh ổn không?"

Diệp Băng Phong mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn đen ngòm, mà là màu xanh lam, trong suốt, như bầu trời mùa hè.

Anh nhìn Trần Nam, rồi nhìn vào Ma Vương Tang Nguyệt.

"Nam," anh nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sức nặng kỳ lạ.

"Tôi không còn là Diệp Băng Phong nữa.

thứ gì đó khác."

Ma Vương Tang Nguyệt cúi đầu, một cử chỉ tôn trọng hiếm thấy.

"Con đã chọn con đường khó nhất.

Nhưng đó là con đường duy nhất."

Diệp Băng Phong mỉm cười.

Nụ cười này không còn sự sợ hãi, không còn sự tự trào.

Nó là sự bình yên.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của người phụ nữ trong giấc mơ.

"Vòng lặp thứ mười một bắt đầu," giọng nói đó thì thầm.

"Chào mừng đến với trò chơi mới, Diệp Băng Phong.

Và lần này, kẻ săn mồi không phải là Dungeon.

Mà là chính Hội Đồng."

Diệp Băng Phong nhìn vào chiếc đồng hồ vàng trên tay Trần Nam.

Kim đồng hồ vẫn chạy ngược.

Nhưng lần này, nó không đếm ngược đến sự hủy diệt.

Nó đếm ngược đến sự thật.

Và sự thật đó, anh sợ, sẽ đau đớn hơn bất kỳ cái chết nào.

Anh đứng dậy, cơ thể trong suốt bước đi trên không trung.

"Nam, đi theo tôi.

Chúng ta phải tìm ra ai đang điều khiển tất cả những điều này.

Và lần này, chúng ta sẽ không chỉ phá vỡ vòng lặp.

Chúng ta sẽ phá vỡ người tạo ra nó."

Trần Nam nhìn anh, mắt mở to, nhưng anh gật đầu.

Không nghi ngờ.

Không sợ hãi.

Chỉ có sự tin tưởng mù quáng, trung thành đến mức nguy hiểm.

Và trong bóng tối sâu thẳm của thành phố, một cánh cửa vô hình đang mở ra.

Không phải để dẫn vào Dungeon.

Mà để dẫn vào tâm trí của những kẻ kiểm soát.

Những kẻ đã biến linh năng thành vũ khí, và con người thành con cờ.

Diệp Băng Phong bước vào cánh cửa đó.

Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu quay theo một trục mới.

Một trục mà không ai, kể cả anh, biết nó sẽ dẫn đến đâu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập