Chương 12

Diệp Băng Phong không hề chết.

Ít nhất, không phải theo nghĩa đen mà những báo cáo tử vong của Cục Quản lý Linh Giả thường ghi nhận.

Nhưng nỗi đau thể xác mà anh cảm nhận lúc này không đến từ cơ bắp bị xé toạc hay những vết thương hở đang rỉ máu, mà từ sự xé toạc của ý thức.

Nó giống như ai đó đang nhét cả một thư viện sách vào trong hộp sọ quá nhỏ của anh, mỗi trang giấy đều là một ký ức sai lầm, một lời xin lỗi chưa kịp nói ra, và một tiếng cười nhạo báng từ chính bản thân mình trong quá khứ.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân như bị rễ cây vô hình ghim chặt xuống nền đá ẩm ướt.

Không khí trong Linh Uyển trở nên nặng nề, mùi máu tanh trộn lẫn với mùi ozone của linh khí cháy nổ kích thích khứu giác nhạy cảm đến mức bệnh hoạn của anh.

Diệp Băng Phong nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cố gắng áp dụng kỹ thuật "Thư giãn cơ bắp" mà Lâm Chiết đã bắt anh luyện tập suốt ba tháng trời.

Nhưng lần này, nó không hoạt động.

Thay vào đó, anh nghe thấy tiếng rít lên của kim loại ma sát vào xương, một âm thanh mà anh quá quen thuộc từ những giấc mơ lặp đi lặp lại.

"Băng Phong!

Đừng nằm đó mà chết!" Giọng nói của Trần Nam vang lên, chói tai và đầy hoảng loạn.

Tiếng bước chân nặng nề chạy tới, kèm theo tiếng va chạm của áo giáp nhẹ.

Một bàn tay thô ráp kéo mạnh vai anh.

Diệp Băng Phong mở mắt.

Trước mặt anh không phải là hang động tối tăm của Dungeon, mà là một hành lang bệnh viện trắng xóa, sáng lóa đến mức làm chói mắt.

Trần Nam đứng đó, mặt đỏ bừng, mồ hôi ướt đẫm trán, trong tay cầm một thanh kiếm năng lượng đang rung lắc dữ dội như thể nó sắp nổ tung.

"Nam..." Diệp Băng Phong khàn giọng nói.

Cổ họng anh khô khốc, như nuốt phải cát.

"Chúng ta...

ở đâu?"

Trần Nam nhìn anh, mắt mở to, ánh mắt chứa đựng một sự kính sợ lạ thường.

"Anh tỉnh rồi.

Nhưng đừng di chuyển.

Lâm sư phụ nói anh đã...

anh đã làm nổ tung phòng kiểm soát."

Diệp Băng Phong nhìn xuống tay mình.

Đôi tay gầy guốc, run rẩy, nhưng trên da thịt không có vết thương nào.

Thay vào đó, những đường vân linh khí màu xanh lam nhạt đang chạy dọc theo tĩnh mạch, giống như những dòng sông ánh sáng trên bản đồ.

Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trong "giấc mơ" trước đó: Ma Vương Tang Nguyệt cúi đầu, và giọng nói của người phụ nữ thì thầm về vòng lặp thứ mười một.

Anh nhìn Trần Nam, rồi nhìn vào chiếc đồng hồ vàng trên tay cậu bạn.

Kim giây vẫn chạy ngược, nhưng lần này, nó không đếm ngược đến sự hủy diệt.

Nó đếm ngược đến một sự thật mà anh chưa sẵn sàng đối mặt.

"Băng Phong, anh ổn chứ?" Trần Nam hỏi lại, giọng thấp xuống, đầy lo lắng.

Cậu ta đưa ra một chai nước năng lượng cấp cao, loại chỉ dành cho Linh Giả cấp Trung.

Diệp Băng Phong lắc đầu yếu ớt.

Anh không cần nước.

Anh cần sự giải thích.

Nhưng trước khi anh có thể nói thêm gì, ánh mắt anh bị hút vào một bóng người đứng ở cuối hành lang.

Bóng người đó mặc áo blouse trắng, dáng vẻ mảnh khảnh, nhưng đứng đó với một sự bất động đáng sợ.

Diệp Băng Phong nhận ra bộ đồ đó.

Nó giống hệt bộ đồ của những nhân viên kỹ thuật tại Trung tâm Nghiên cứu Linh Khí Quốc gia.

Nhưng không khí xung quanh bóng người đó lạnh lẽo, đóng băng, khiến hơi thở của anh ngưng đọng thành sương mù.

Anh cố gắng đứng dậy, đôi chân vẫn còn yếu ớt nhưng ý chí sắt đá buộc anh phải đi tiếp.

Anh không tin vào mắt mình, nhưng cơ thể đang phản ứng với môi trường bệnh viện một cách chân thực: lạnh, ẩm, và cô độc.

Anh tiến đến gần bóng người mặc áo blouse.

Khi đến gần, anh nhận ra đó không phải là một con người.

Lớp da trắng bệch dưới ánh đèn huỳnh quang nứt nẻ, lộ ra những mạch ống xanh đen bên dưới, giống như rễ cây độc hại.

Đôi mắt của "người" đó không có tròng đen, chỉ là hai hố sâu thẳm, không đáy, nơi linh khí bị hút vào và biến mất.

Diệp Băng Phong dừng lại, tim đập thình thịch.

Anh nhớ lại hồ sơ mật mà anh đã lén đọc được từ máy tính của Lâm Chiết trước khi bị phát hiện.

Hồ sơ đó mang tiêu đề: "Dự án Tái Sinh: Đối tượng 001 - Diệp Gia Hào".

Người đàn ông đã biến mất năm mười lăm tuổi, người mà mọi người cho là đã hy sinh trong một vụ nổ linh khí.

Diệp Băng Phong nhìn vào khuôn mặt méo mó của bóng người.

Dù đã biến dạng, anh vẫn nhận ra cặp mắt.

Cặp mắt thông minh, lạnh lùng, và đầy tính toán của cha anh.

Nhưng giờ đây, chúng không còn nhìn thấy con người.

Chúng chỉ nhìn thấy dữ liệu.

"Cha..." Diệp Băng Phong thì thầm, tiếng nói của anh vỡ vụn.

Bóng người đó không đáp lại.

Thay vào đó, nó giơ tay lên, ngón tay dài và mảnh khảnh chạm vào không khí.

Không gian xung quanh rung lên, và những bức tường trắng của bệnh viện bắt đầu chảy như sáp nóng.

Hình ảnh của bệnh viện tan biến, thay vào đó là những bức tường thịt đỏ tươi, nhô lên những khối u linh khí pulsating.

Cảnh bệnh viện bắt đầu rung chuyển.

Những bức tường trắng nứt nẻ, lộ ra những khối thịt đỏ tươi bên dưới – cấu trúc thật của Dungeon.

Bóng người mặc áo blouse biến mất, thay vào đó là tiếng bước chân nặng nề của *Vật Chủ Xương Sống* vang lên từ phía sau cánh cửa hành lang.

Diệp Băng Phong không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là thứ đã giết chết anh trong mười vòng lặp trước.

Thay vào đó, một cảm giác lạnh lùng, phân tích, tràn ngập tâm trí anh.

Anh nhìn Trần Nam.

Cậu bạn đang giương kiếm, mặt đầy sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững thế trận.

"Nam, đừng đánh," Diệp Băng Phong nói, giọng nói bình tĩnh đến kinh ngạc.

"Nó không phải là kẻ thù.

Nó là một hệ thống phòng thủ."

Trần Nam nhìn anh, mắt mở to.

"Anh nói gì vậy?

Đó là Boss!

Nếu ta không tiêu diệt nó, cả đội sẽ chết!"

"Nó đã học," Diệp Băng Phong giải thích nhanh, đồng thời bước ra trước, chắn giữa Trần Nam và bóng tối đang tràn về.

"Mỗi lần ta thách đấu, nó ghi nhớ chiến thuật.

Lần này, nó biết ta sẽ tấn công vào điểm yếu.

Vậy nên, nó không còn điểm yếu.

Nó trở thành một bức tường."

Trần Nam nghi ngờ, nhưng sự tin tưởng mù quáng của cậu ta khiến anh hạ kiếm xuống một chút.

"Vậy ta phải làm gì?

Chờ chết sao?"

Diệp Băng Phong lắc đầu.

Anh nhìn vào không gian trước mặt.

Ở đó, một quả bom linh khí khổng lồ đang hình thành, treo lơ lửng từ trần nhà Dungeon.

Đó là kỹ năng tuyệt đối của Boss: "Phán Xét Cuối Cùng".

Nó sẽ nổ tung, phá hủy mọi thứ trong bán kính năm mươi mét.

Trong mười vòng lặp trước, anh đã cố gắng né tránh, chống đỡ, hoặc thậm chí là tự sát để ngăn chặn vụ nổ.

Tất cả đều thất bại.

Hậu quả là sự hủy diệt của cả đội thám hiểm và cái chết của hàng chục người vô tội bên ngoài.

Lần này, anh sẽ không né tránh.

Anh sẽ không chống đỡ.

thay đổi quy tắc.

Diệp Băng Phong nhắm mắt lại.

Anh không niệm chú, không vận khí theo cách thông thường.

Anh nhớ lại những giờ luyện tập âm thầm, những đêm mất ngủ khi anh nghiên cứu về bản chất của linh năng.

Linh năng không phải là sức mạnh.

Nó là thông tin.

Và thông tin có thể được mã hóa, giải mã, và...

Anh thực hiện kỹ năng .

Đây không phải là một kỹ năng tấn công.

Nó là một kỹ năng phòng thủ bị lỗi, một kỹ năng mà Lâm Chiết gọi là "vô dụng" vì nó không tạo ra sát thương.

Nhưng Diệp Băng Phong đã phát hiện ra một điều: kỹ năng này không phản chiếu lại đòn tấn công.

Nó phản chiếu lại *ý định* của kẻ tấn công.

Ánh sáng từ quả bom linh khí bắt đầu rực rỡ hơn, chiếu sáng toàn bộ hành lang thịt.

Diệp Băng Phong giơ cao tay phải.

Những đường vân xanh lam trên da anh sáng lên, kết nối với những mạch ống xanh đen trên cơ thể "cha" anh đang ẩn náu trong bóng tối.

Anh không nhìn vào quả bom.

Anh nhìn vào ý định hủy diệt của nó.

"Ta chấp nhận," Diệp Băng Phong nói với không khí.

"Ta chấp nhận sự hủy diệt.

Nhưng ta không chấp nhận nó đến từ tay anh."

Và rồi, anh *nhìn* vào bộ xương Boss lao tới trong giấc mơ, và *nhìn* vào quả bom linh khí đang lao xuống từ bầu trời thực tại.

Hai thực tại chồng lên nhau.

Diệp Băng Phong đẩy mạnh ý chí của mình vào kỹ năng "Gieo Mầm Phản Chiếu".

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng vỡ của một chiếc cốc thủy tinh mỏng manh.

Quả bom linh khí dừng lại ngay trước mũi anh.

Nó không nổ.

Thay vào đó, nó vỡ ra thành hàng nghìn mảnh tinh thể nhỏ, mỗi mảnh đều chứa đựng một ký ức.

Ký ức của Diệp Băng Phong.

Ký ức của cha anh.

Ký ức của Ma Vương Tang Nguyệt.

Và ký ức của chính Dungeon.

Diệp Băng Phong sụp đổ.

Cơ thể anh không còn sức lực.

Nhưng anh mỉm cười.

Nụ cười này không còn sự sợ hãi, không còn sự tự trào.

Nó là sự bình yên.

Anh đã làm được điều không thể.

Anh đã không tiêu diệt Boss.

đồng hóa nó.

Ánh sáng tắt dần.

Viên ngọc pha lê vẫn lơ lửng, nhưng bên trong nó, không còn bóng dáng của Băng Phong.

Trên mặt đất, Diệp Băng Phong sụp đổ.

Khi anh mở mắt lần nữa, anh không còn ở trong bệnh viện, cũng không còn trong Dungeon.

Anh đang đứng giữa một căn phòng trống rỗng, bốn bức tường là gương soi.

Và trong mỗi tấm gương, anh nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình.

Một phiên bản đang cười.

Một phiên bản đang khóc.

Và một phiên bản, với đôi mắt màu xanh lam trong suốt, đang nhìn anh với ánh mắt đầy thù hận.

"Chào mừng," giọng nói của người phụ nữ vang lên, nhưng lần này, nó không đến từ sâu thẳm tâm trí.

Nó đến từ chính tấm gương trước mặt anh.

"Vòng lặp thứ mười một kết thúc.

Nhưng trò chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, Diệp Băng Phong, anh không còn là người chơi.

Anh là bàn cờ."

Diệp Băng Phong nhìn vào phản chiếu của mình.

Con người trong gương nháy mắt.

Và anh nhận ra, mình không thể nháy mắt lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập