Chương 13

Diệp Băng Phong mở mắt.

Không phải mùi thuốc sát trùng vô trùng của bệnh viện, mà là mùi ẩm mốc, tanh hôi của đất sét ướt và...

Anh đang nằm trên nền đá lạnh lẽo, quanh mình là những xác thối nát của những con quái vật nhỏ bé, giống như những con chuột khổng lồ với bộ lông bằng kim loại gỉ sét.

Chúng không còn cử động.

Những chiếc răng sắc nhọn của chúng vẫn còn kẹt lại trong không trung, như thể thời gian đã bị đóng băng ngay khoảnh khắc chúng lao vào cắn xé anh.

Diệp Băng Phong ngồi dậy, đầu quay cuồng.

Cơn đau nhói lên từ thái dương, giống như ai đó vừa dùng búa tạ gõ vào sọ não anh.

Anh sờ xuống cổ tay.

Không có vết thương.

Không có dấu hiệu của một cuộc chiến khốc liệt mà anh nhớ mơ hồ trong giấc mơ.

"Chào buổi sáng, hoặc có lẽ là buổi tối," một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía sau.

"Tôi nói thật, lần này anh làm tôi sợ chết điếng.

Tôi tưởng anh đã biến thành một đống thịt vụn."

Diệp Băng Phong quay người lại.

Trần Nam đang đứng đó, tay cầm một thanh kiếm năng lượng đang tắt dần, ánh mắt lo lắng nhưng miệng vẫn nhếch lên một nụ cười gượng gạo.

Bên cạnh anh là Lâm Chiết, người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ đen tuyền, đang nhìn Diệp Băng Phong với ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

"Lâm Huấn luyện viên," Diệp Băng Phong cất giọng, giọng nói của anh khàn đặc.

"Chúng ta...

chúng ta thắng rồi sao?"

Lâm Chiết không đáp.

Cô chỉ bước tới, đưa tay ra trước mặt anh.

"Nhìn vào đó."

Diệp Băng Phong nhìn.

Bàn tay của Lâm Chiết đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một lý do khác.

Từ lòng bàn tay cô, những tia linh khí màu xanh lá cây đang rò rỉ ra, tạo thành những hình dạng kỳ quái – những con mắt nhỏ bé đang mở to, nhìn chằm chằm vào anh.

"Anh không hiểu chứ?" Lâm Chiết nói, giọng lạnh băng.

"Dungeon này...

nó không bị phá hủy.

Nó đang *học*."

Diệp Băng Phong nuốt nước bọt.

Anh nhìn quanh.

Những xác chết của những con quái vật kim loại bắt đầu co giật.

Những mảnh kim loại gỉ sét rơi ra từ xác chúng, nhưng thay vì tan rã, chúng lại lắp ráp lại với nhau, tạo thành những cấu trúc mới.

Những cấu trúc đó giống hệt những kỹ năng mà Trần Nam đã sử dụng trong trận chiến.

phản chiếu?" Diệp Băng Phong thì thầm.

"Đúng vậy," Trần Nam nói, mồ hôi vã ra như tắm.

"Tôi dùng kỹ năng 'Kiếm Hỏa' để cắt cổ con boss, nhưng con boss không chết.

sao chép lại chiêu đó.

Và lần sau, nó dùng nó mạnh hơn gấp đôi."

Diệp Băng Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh nhớ lại giấc mơ của mình.

Trong đó, anh đã đồng hóa với Boss.

Nhưng ở đây, trong thực tại, Boss đang đồng hóa với họ.

"Chúng ta phải rời đi ngay," Lâm Chiết ra lệnh.

"Ngay bây giờ.

Nếu nó học thêm một kỹ năng nữa, chúng ta sẽ không thể thoát khỏi đây."

Nhưng quá muộn rồi.

Từ sâu thẳm lòng đất, một tiếng gầm rú vang lên.

Không phải tiếng gầm của một con quái vật, mà là tiếng cười.

Tiếng cười của một đứa trẻ.

Diệp Băng Phong nhìn xuống chân mình.

Mặt đất đang nứt ra.

Từ những vết nứt, những bàn tay bằng kim loại gỉ sét thò ra, nắm chặt lấy cổ chân anh.

"Không!" Trần Nam hét lên, lao tới kéo anh.

Nhưng Diệp Băng Phong không di chuyển.

Anh nhìn vào những bàn tay đó.

Chúng không cố gắng kéo anh xuống.

Chúng đang...

Một cách dịu dàng, nhưng chết người.

"Cha ơi..." Diệp Băng Phong thì thầm.

Và rồi, thế giới sụp đổ.


Ba ngày sau.

Diệp Băng Phong đứng trước tấm gương trong phòng vệ sinh của bệnh viện.

Anh nhìn vào phản chiếu của mình.

Đôi mắt anh mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm.

Anh trông như một người đã chết từ bên trong.

Anh đưa tay lên, chạm vào bề mặt gương.

"Anh đang làm gì vậy?"

Diệp Băng Phong giật mình quay lại.

Lâm Chiết đang đứng ở cửa, tay cầm một tập hồ sơ.

"Không có gì," Diệp Băng Phong nói, rút tay về.

tôi đang kiểm tra xem mình còn sống không."

Lâm Chiết bước vào, đóng cửa lại.

"Có tin tức mới.

Dungeon cấp 2 ở khu vực phía Bắc đã bị kích hoạt.

Nó có khả năng sao chép kỹ năng của các Linh Giả cấp 3."

Diệp Băng Phong cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

"Sao chép kỹ năng cấp 3?

Điều đó không thể xảy ra.

Theo lý thuyết, Boss Dungeon chỉ có thể sao chép những kỹ năng cơ bản."

"Lý thuyết đã sai," Lâm Chiết nói, ném tập hồ sơ lên giường.

"Chúng ta đã gửi một đội thám hiểm vào.

Họ không quay về."

Diệp Băng Phong nhìn vào tập hồ sơ.

Bìa nó màu đỏ tươi, giống như màu của máu.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" anh hỏi.

Lâm Chiết nhìn anh, ánh mắt sắc lẹm.

"Chúng ta cần một người có khả năng đặc biệt.

Một người có thể giao tiếp với Dungeon.

Một người như anh."

Diệp Băng Phong lùi lại một bước.

"Tôi không thể.

Tôi là một Thường Nhân.

Tôi không có linh năng."

"Anh có," Lâm Chiết nói.

"Anh chỉ chưa nhận ra mà thôi.

Kỹ năng 'Gieo Mầm Phản Chiếu' không phải là một kỹ năng chiến đấu.

Nó là một kỹ năng giao tiếp.

Và anh đã sử dụng nó thành công."

Diệp Băng Phong cảm thấy lạnh toát.

"Thành công?

Tôi đã làm hại rất nhiều người.

Tôi đã làm cho Dungeon trở nên mạnh hơn."

"Đó là vì anh chưa hiểu cách sử dụng nó," Lâm Chiết nói.

"Anh cần phải luyện tập.

Không phải để chiến đấu.

Mà để lắng nghe."

Diệp Băng Phong nhìn vào tấm gương.

Trong phản chiếu, anh nhìn thấy một bóng hình mờ ảo.

Một bóng hình đang cười.

"Và nếu tôi từ chối?" anh hỏi.

Lâm Chiết không đáp.

Cô chỉ quay người, bước ra khỏi phòng.

Diệp Băng Phong đứng đó, bất động.

Anh nhìn vào tấm gương.

Bóng hình trong gương nháy mắt.

Và anh nhận ra, mình không thể nháy mắt lại.


Sáng hôm sau, Diệp Băng Phong gặp Trần Nam tại quán cà phê gần bệnh viện.

Trần Nam đang uống một tách cà phê đen, mặt mày hốc hác.

"Cậu trông tệ quá," Diệp Băng Phong nói, ngồi xuống đối diện anh.

"Đừng nói về nó," Trần Nam nói, giọng khàn đặc.

"Tôi không muốn nhớ."

Diệp Băng Phong nhìn vào tách cà phê của Trần Nam.

Bề mặt nó phẳng lặng, nhưng dưới đáy, những hạt cà phê đang lắng xuống, tạo thành những hình dạng kỳ quái.

"Trần Nam," Diệp Băng Phong nói.

"Cậu có tin vào số phận không?"

Trần Nam nhướng mày.

Tôi chỉ tin vào sức mạnh.

Nếu cậu mạnh hơn, cậu sẽ thắng."

"Và nếu cậu không thể thắng?" Diệp Băng Phong hỏi.

Trần Nam im lặng.

Anh nhìn vào tách cà phê của mình.

"Thì tôi sẽ chết.

Nhưng tôi sẽ chết trong vinh quang."

Diệp Băng Phong cười.

Một nụ cười buồn bã.

"Vinh quang.

Từ đó thật đẹp.

Nhưng nó cũng thật lạnh lẽo."

Anh đứng dậy, bỏ lại Trần Nam một mình.

Anh bước ra khỏi quán cà phê, hòa vào dòng người đang di chuyển trên đường phố.

Anh cảm thấy một sự hiện diện.

Một sự hiện diện đang theo dõi anh.

Diệp Băng Phong quay lại.

Không có ai.

Chỉ có những người lạ mặt, đang vội vã đi về phía trước.

Nhưng anh biết.

Họ đang ở đó.

Và lần này, anh sẽ không chạy trốn.

Anh sẽ đối mặt.

Dù đó là cái giá phải trả.

Diệp Băng Phong bước tiếp, đôi chân anh nặng trĩu, nhưng ý chí của anh thì kiên định.

Anh biết rằng, vòng lặp này sẽ không kết thúc cho đến khi anh tìm ra sự thật.

Sự thật về cha anh.

Sự thật về Dungeon.

Và sự thật về chính mình.

Và trong sâu thẳm tâm trí, tiếng cười của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên, nhẹ nhàng, nhưng đầy đe dọa.

"Chào mừng trở lại, con trai tôi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập