Chương 14
Anh lao vào cánh cổng ngay khi nó đạt kích thước vừa phải, cảm giác như đang bị kéo qua một ống hút bằng kính vỡ.
Không khí lạnh giá, mùi máu tanh và mùi ozone hòa quyện tạo nên một hương vị ghê tởm, giống như mùi của một phòng thí nghiệm hóa chất bị bỏ hoang sau một vụ nổ.
Bên ngoài Dungeon, tiếng còi báo động của phe "Kiểm Soát" đang rít lên, xé toạc bầu không khí, báo hiệu việc họ chuẩn bị phóng đại pháo hạt nhân để tiêu diệt cả Dungeon lẫn những người bên trong.
Một lựa chọn tàn khốc: hủy diệt toàn bộ hoặc để nó lan rộng.
Diệp Băng Phong chọn con đường thứ ba, dù anh không biết đích đến là gì.
Bên trong là sự tĩnh lặng chết chóc.
Không phải sự yên bình của thư viện, mà là sự im lặng của một xác chết đang phân hủy.
Diệp Băng Phong rơi xuống sàn nhà, va chạm mạnh khiến anh sặc mùi bụi tro.
Anh ho khan, tay摸索 tìm kiếm điểm tựa.
Sàn nhà không phải là bê tông hay đá, mà là một chất liệu mềm mại, ấm áp, và...
*Thump-thump.
Thump-thump.* Nhịp đập chậm rãi, nặng nề, như trái tim của một con thú khổng lồ đang ngủ say.
"Chào mừng trở lại, con trai tôi." Tiếng cười của Ma Vương Tang Nguyệt vang lên, không phải từ phía trước, mà từ chính trong đầu anh.
Nó không đe dọa, mà mang một sự thương cảm kỳ lạ.
Diệp Băng Phong run rẩy đứng dậy, lau máu khỏi khóe miệng.
Anh nhìn quanh.
Đây không phải là mê cung ông đã thấy trước đó.
Những bức tường uốn lượn như mạch máu, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, chiếu rọi những cấu trúc kỳ dị treo lơ lửng trong không khí.
Chúng trông giống như những ký ức bị đông lạnh.
Diệp Băng Phong tiếp tục đi sâu hơn vào Dungeon.
Không gian trở nên hẹp dần, như thể anh đang đi vào ống tiêu hóa của một con thú.
Ánh sáng đỏ nhạt chuyển sang màu tím sẫm, tạo cảm giác ngột ngạt.
Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên lồng ngực, khiến anh khó thở.
Đó không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực tâm lý.
Dungeon đang đọc suy nghĩ của anh.
Anh nhớ lại lời nói của Lâm Chiết: *"Anh cần phải luyện tập.
Không phải để chiến đấu.
Mà để lắng nghe."* Diệp Băng Phong dừng lại, hít một hơi sâu.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh.
Thay vì chống cự lại áp lực, anh chấp nhận nó.
Anh để cho nỗi sợ hãi, sự tội lỗi và sự bối rối tràn ngập tâm trí mình.
Và rồi, anh bắt đầu lắng nghe.
Tiếng thì thầm xuất hiện.
Không phải là tiếng của cha anh, mà là tiếng của vô số người.
Những người đã chết trong Dungeon.
Những người đã bị hấp thụ bởi linh khí.
Họ không oán hận.
Họ kể cho anh nghe về thế giới trước khi linh khí tràn vào.
Một thế giới yên bình, nơi con người và thiên nhiên sống hòa hợp.
Nhưng rồi, con người bắt đầu khai thác linh khí quá mức, biến nó thành vũ khí, thành nguồn năng lượng cho sự tham vọng vô đáy.
Dungeon xuất hiện không phải để tấn công, mà để bảo vệ.
Để ngăn chặn sự hủy diệt.
"Chúng ta mới là kẻ xâm lược," Diệp Băng Phong nhận ra, một sự thật đáng sợ hiện ra trước mắt anh.
Phe "Kiểm Soát" muốn tiêu diệt Dungeon vì họ sợ mất quyền kiểm soát.
Phe "Cộng Sinh" muốn hòa hợp nhưng lại thiếu hiểu biết về bản chất thực sự của linh khí.
Cả hai phe đều sai.
Và anh, Diệp Băng Phong, đang đứng ở giữa, với một năng lực có thể kết nối hai bên, nhưng lại chưa biết cách sử dụng nó.
Anh mở mắt ra.
Trước mặt anh là một cánh cửa lớn, làm bằng xương và kim loại.
Trên cánh cửa có một ổ khóa phức tạp, hình dạng giống như một bàn tay đang nắm chặt.
Diệp Băng Phong biết rằng, đây là phòng điều khiển của Dungeon.
Nơi ý thức của Ma Vương Tang Nguyệt tập trung nhất.
Và cũng là nơi anh có thể tìm ra cách để kết thúc vòng lặp này.
Nhưng để mở cánh cửa, anh phải trả giá.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng ký ức.
Dungeon yêu cầu một sự hy sinh.
Một ký ức đau thương nhất của anh.
Diệp Băng Phong nhìn vào cuốn sổ tay trong tay.
Anh nhớ lại ngày cha anh biến mất.
Ngày anh cảm thấy tội lỗi vì đã không ngăn cản được sự chuyển hóa đó.
Đó là ký ức anh trân trọng nhất, vì nó định hình nên con người anh ngày nay.
Nhưng nếu anh giữ nó, anh sẽ không thể mở cánh cửa.
Và nếu anh mở cánh cửa, anh sẽ mất đi một phần bản thân mình.
Diệp Băng Phong đứng trước cánh cửa, tay vẫn chạm vào bề mặt lạnh lẽo.
Tiếng nổ bên ngoài ngày càng gần.
Mảnh vỡ của Dungeon đang rơi xuống, đè lên những mạch máu xung quanh.
Anh cảm thấy sự rung lắc dữ dội.
Dungeon đang chết.
Hoặc ít nhất, đang hấp hối.
"Diệp Băng Phong!" Tiếng gọi của Trần Nam vang lên, yếu ớt và xa xôi.
"Cậu có nghe được không?
Chúng ta phải ra ngoài!
Ngay bây giờ!"
Diệp Băng Phong nhìn vào cánh cửa nhỏ.
Anh biết rằng, nếu anh bước vào, anh sẽ không bao giờ có thể quay lại.
Anh sẽ mất Trần Nam.
Anh sẽ mất Lâm Chiết.
Anh sẽ mất mọi thứ anh đã từng biết.
Nhưng nếu anh không bước vào, anh sẽ không thể cứu họ.
Và anh sẽ không thể cứu thế giới.
Anh nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại nụ cười của cha anh.
Anh nhớ lại nỗi sợ hãi trong mắt của những người dân thành phố khi Dungeon xuất hiện.
Và anh nhớ lại cảm giác tội lỗi luôn đè nặng lên tâm trí anh.
"Xin lỗi," anh thì thầm.
Không biết nói với ai.
Với cha anh?
Với Trần Nam?
Hay với chính mình?
Anh đẩy cánh cửa mở ra.
Bên trong không phải là bóng tối.
Mà là một biển sao.
Vô số vì sao lấp lánh, xoay tròn xung quanh anh.
Diệp Băng Phong cảm thấy cơ thể mình tan biến.
Anh không còn cảm giác đau đớn, không còn cảm giác sợ hãi.
Chỉ có sự bình yên.
Một sự bình yên đến rợn người.
Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói.
Không phải là giọng của cha anh.
Không phải là giọng của Ma Vương Tang Nguyệt.
Mà là giọng của chính anh, nhưng từ một tương lai xa xôi.
*"Chào mừng trở lại, Người Bảo Vệ.
Vòng lặp đã kết thúc.
Nhưng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu."*
Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Anh đang đứng giữa một thành phố hoang tàn.
Những tòa nhà đổ nát, những xác xe hơi cháy đen.
Và trên bầu trời, một vầng trăng máu đỏ rực đang nhìn xuống anh.
Anh nhìn xuống tay mình.
Chúng không còn là tay của một con người nữa.
Chúng là những ngón tay bằng kim loại, giống như những bàn tay mà anh đã thấy trong Dungeon.
Anh vừa trở thành thứ mà anh đã cố gắng ngăn chặn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận