Chương 15
Anh không chết.
Thay vào đó, anh cảm thấy da thịt mình trở nên trong suốt, như thể mỗi tế bào đang bị xé nhỏ ra, phơi bày trước ánh sáng của sự hủy diệt.
Tiếng nổ của đại pháo hạt nhân không phải là một âm thanh đơn lẻ, mà là một cú đấm vô hình đánh thẳng vào lồng ngực anh, đẩy anh bay ngược lại khỏi cánh cửa thứ ba.
Cánh cửa đó, thứ mà anh vừa chạm vào với hy vọng cứu rỗi, giờ đây đóng sầm lại trước mặt anh với một tiếng vang nặng nề, giống như một cái bẫy đã khép lại.
Diệp Băng Phong rơi xuống sàn nhà bằng xương của phòng điều khiển.
Mảnh vỡ từ trần nhà Dungeon rơi xuống, đâm vào cột ánh sáng xanh lơ, làm nó rung chuyển dữ dội.
Đứa trẻ — phần ý thức của Dungeon — biến mất vào trong cột sáng, nhưng giọng nói của nó vẫn vang vọng trong đầu anh, lạnh lùng và xa cách.
*"Anh đã chọn sai, Diệp Băng Phong.
Anh không đủ dũng cảm để hy sinh, cũng không đủ tàn nhẫn để thống trị."*
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay anh không phản hồi.
Cơ thể anh cảm giác như đang được làm từ thạch cao ướt, nặng nề và dễ vỡ.
Anh nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay kim loại mà anh vừa thấy trong ảo ảnh đã biến mất, thay vào đó là những vết nứt đen ngòm chạy dọc theo da thịt, từ cổ tay lên tận khuỷu tay.
Đó không phải là vết thương bình thường.
Đó là sự ăn mòn.
Linh khí từ vụ nổ hạt nhân đang xung đột với năng lượng gốc của Dungeon trong cơ thể anh, biến anh thành một bình chứa không ổn định.
"Mau rời khỏi đó!" Giọng nói của Trần Nam vang lên qua tai nghe, méo mó và đầy tĩnh điện.
"Pháo kích đã bắt đầu!
Chúng ta phải di tản ngay!"
Diệp Băng Phong cố gắng đáp lại, nhưng giọng nói của anh bị nghẹn lại trong cổ họng.
Anh không thể nói.
Anh chỉ có thể cảm nhận.
Cảm nhận sự rung chuyển của toàn bộ Dungeon.
Nó không còn là một cơ thể sống bình thường nữa.
Nó đang đau đớn.
Và khi một sinh vật khổng lồ đau đớn, nó sẽ cắn lại.
Không phải bằng răng hay vuốt, mà bằng ký ức.
Dungeon đang ghi nhớ cú đấm của con người, và nó đang học cách để không bao giờ chịu đựng nó lần nữa.
Trong đầu Diệp Băng Phong vang lên tiếng còi hú và tin nhắn khẩn cấp từ Tổ chức Kiểm Soát.
Qua kết nối tinh thần yếu ớt còn sót lại từ thiết bị liên lạc trước khi nổ, anh nghe được giọng nói lạnh lùng của Chỉ huy đội đặc nhiệm: *"Diệp Băng Phong, bạn đang bị nhiễm độc linh khí.
Chúng tôi sẽ tiêu diệt khu vực này để ngăn chặn sự lây lan.
Hãy chuẩn bị cho cái chết."*
Tiếng nói của Chỉ huy như một lưỡi dao cứa vào tâm trí anh.
Tiêu diệt khu vực này?
Có nghĩa là tiêu diệt cả anh và Tang Nguyệt.
Và cả Trần Nam, người đang cố gắng kéo anh ra ngoài.
Diệp Băng Phong cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên, không phải vì sự bất công, mà vì sự ngốc nghếch.
Con người vẫn chưa học được bài học.
Họ vẫn nghĩ rằng sức mạnh là câu trả lời cho mọi vấn đề.
"Diệp Băng Phong!" Trần Nam hét lên, giọng nói của anh vang lên từ phía ngoài Dungeon, qua một khe hở trong tường.
"Mau ra đây!
Tôi đã phá vỡ lớp vỏ ngoài!
Chúng ta có thể thoát!"
Diệp Băng Phong nhìn về phía khe hở.
Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, rực rỡ và ấm áp.
Đó là ánh sáng của thế giới thực.
Thế giới của những tòa nhà cao tầng, của những chiếc xe hơi, của cuộc sống bình thường mà anh đã từng mong muốn.
Nhưng nếu anh bước ra đó, anh sẽ trở thành một con quái vật.
Cơ thể anh đã bị nhiễm độc bởi linh khí của Dungeon.
Anh sẽ không còn là con người nữa.
Và nếu anh ở lại, anh sẽ chết cùng với Dungeon, nhưng dữ liệu về sự hủy diệt sẽ được lưu trữ.
"Không," Diệp Băng Phong thì thầm.
Giọng nói của anh yếu ớt, nhưng kiên quyết.
"Tôi không thể ra đó.
Và tôi cũng không thể chết ở đây."
Anh nhìn vào những vết nứt đen trên tay mình.
Chúng đang rung động, đồng điệu với nhịp đập của Dungeon.
Anh hiểu ra.
Con đường thứ ba không phải là sự hòa hợp, cũng không phải là sự hủy diệt.
Nó là sự *kết nối*.
Anh phải trở thành cầu nối giữa con người và Dungeon.
Không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách chịu đựng.
Anh phải để cho linh khí của Dungeon xâm chiếm cơ thể mình, nhưng giữ lại ý thức của con người.
Đó là một nhiệm vụ tự sát.
Nhưng đó là cách duy nhất để ngăn chặn vòng lặp.
"Trần Nam," Diệp Băng Phong nói, giọng anh bình tĩnh lạ thường.
"Đừng đến đây.
Hãy chạy đi.
Chạy thật xa."
"Cậu nói gì vậy?" Trần Nam hét lên, giọng anh đầy hoảng loạn.
"Cậu không được làm điều đó!
Cậu là bạn của tôi!
Tôi sẽ không bỏ cậu lại!"
"Đó là mệnh lệnh," Diệp Băng Phong nói, giọng anh lạnh lùng như băng.
"Là mệnh lệnh của một Linh Giả.
Hãy chạy đi, Trần Nam.
Để tôi làm việc của mình."
Anh cắt đứt kết nối liên lạc.
Tiếng hét của Trần Nam biến mất, thay vào đó là sự im lặng chết chóc.
Diệp Băng Phong quay lại nhìn Tang Nguyệt.
Con quái vật chất lỏng đen sẫm giờ đây đang bao quanh anh, không phải để tấn công, mà để ôm lấy anh.
Nó cảm nhận được quyết định của anh.
Và nó chấp nhận.
Diệp Băng Phong ngã vật xuống mặt đất thực tại, bên ngoài khu vực cách ly.
Cánh cổng Dungeon đóng sầm lại sau lưng anh, để lại một cái miệng khổng lồ đầy mùi hôi thối và những khối thịt đang co giật.
Khói bụi bay lên.
Những chiếc xe bọc thép của phe Kiểm Soát dừng lại.
Nhưng không phải lính cứu thương lao đến.
Từ trong bóng tối của khu rừng lân cận, những bóng đen xuất hiện.
Chúng không phải là lính của phe Kiểm Soát, cũng không phải là linh thú.
Chúng là những người mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ bằng xương.
Trên ngực họ có một biểu tượng: một con mắt đang khóc.
Trần Nam chạy đến bên Diệp Băng Phong, quỳ xuống, nâng đầu anh lên.
"Diệp Băng Phong!
Cậu ổn không?
Cậu đã làm gì vậy?"
Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Đôi mắt của anh không còn màu đen nữa.
Chúng là màu trắng xóa, không có đồng tử, không có tròng đen.
Chúng là màu của sự trống rỗng.
"Chúng đã đến rồi," Diệp Băng Phong nói, giọng anh lạnh lùng và xa cách, không còn chút cảm xúc nào của con người.
Trần Nam nhìn về phía những bóng đen đang tiến lại gần.
Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm, không phải từ sự nguy hiểm, mà từ sự bất khả thi.
Những người này không phải là kẻ thù thông thường.
Họ là những người đã biết về vòng lặp.
Họ là những người đã chờ đợi khoảnh khắc này.
Một trong những bóng đen bước ra, tháo mặt nạ.
Khuôn mặt đó khiến Trần Nam chết lặng.
Đó là khuôn mặt của Lâm Chiết, nhưng già đi hàng chục tuổi, với những vết sẹo chạy dọc theo má.
"Chúc mừng, Diệp Băng Phong," Lâm Chiết nói, giọng anh đầy mỉa mai.
"Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ.
Bây giờ, hãy trả giá cho sự tự do của mình."
Diệp Băng Phong nhìn Lâm Chiết, rồi nhìn vào tay mình.
Những vết nứt đen trên da thịt anh giờ đây đã biến thành những mạch sáng trắng, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Anh hiểu ra.
Anh không còn là con người.
Anh cũng không còn là Dungeon.
Anh là thứ gì đó mới.
Thứ gì đó mà cả thế giới này đều chưa từng thấy.
Và thứ gì đó mới, luôn bị sợ hãi và tiêu diệt.
"Chúng ta sẽ không để cậu làm điều đó," Lâm Chiết nói, rút ra một con dao bằng tinh thể từ trong áo choàng.
"Vòng lặp phải tiếp tục.
Vì chỉ có trong vòng lặp, chúng ta mới có quyền kiểm soát."
Diệp Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy bi kịch.
Anh biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, anh không còn là nạn nhân.
Anh là kẻ săn mồi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận