Chương 16
Không khí trong phòng bệnh viện của Cơ quan Quản lý Linh Giả đặc quánh mùi sát trùng và sự vô cảm.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường trắng trợn.
Anh cố cử động ngón tay, nhưng cơ thể anh nặng trĩu, mỗi cử động đều kéo theo những cơn đau nhói buốt lạnh từ tủy sống lan tỏa ra tứ chi.
Đó không phải là đau đớn thể xác thông thường, mà là cảm giác như ai đó đang cố xé toạc linh khí ra khỏi xương cốt anh.
Monitor y tế bên cạnh phát ra tiếng *bíp* đều đặn, nhưng trong tai Diệp Băng Phong, âm thanh đó hòa quyện với tiếng gào thét dai dẳng của "Vô Diện" — con quái vật từ Dungeon cấp 3 mà anh đã vô tình kích hoạt.
Anh nhớ lại khoảnh khắc đó: một bước chân sai lầm, một lời nói thiếu suy nghĩ, và cả khu vực cách ly đã biến thành địa ngục.
Anh không phải là anh hùng.
Anh là nguyên nhân.
Sự thật đó cào xé tâm trí anh, mạnh hơn cả vết thương thể xác.
Anh liếc nhìn cửa kính.
Ngoài kia, hai tên lính canh phe Kiểm Soát đang đứng nghiêm, ánh mắt cảnh giác quét qua phòng.
Họ không nhìn anh như một bệnh nhân, mà như một con thú hoang bị nhốt trong lồng.
Diệp Băng Phong nheo mắt, cố gắng tập trung vào luồng linh khí mỏng manh còn sót lại trong cơ thể.
Nó không ổn định, giống như một dòng sông ngầm đang rỉ nước qua những vết nứt.
Anh biết mình không thể ở đây.
Nếu phe Kiểm Soát phát hiện ra khả năng "kết nối" của anh — thứ năng lực kỳ lạ mà anh đã vô tình đánh thức khi đối mặt với Tang Nguyệt — họ sẽ không còn coi anh là con người.
Họ sẽ biến anh thành mẫu thử nghiệm.
Anh chậm rãi trượt người xuống khỏi giường, chân chạm sàn nhà lạnh lẽo.
Một cơn chóng mặt ập đến, nhưng anh nghiến răng, giữ lấy ý thức.
Anh phải đi.
Không phải để trốn tránh trách nhiệm, mà để tìm ra câu trả lời.
Tại sao cha anh lại biến mất?
Tại sao những Dungeon lại có ý thức?
Và tại sao mỗi lần anh cố gắng sửa chữa sai lầm, mọi thứ lại trở nên tồi tệ hơn?
Những câu hỏi này là những sợi dây vô hình, kéo anh vào bóng tối.
Anh không còn lựa chọn nào khác.
Tin tức về vụ "bắt giữ" Diệp Băng Phong lan truyền nhanh chóng trên các phương tiện truyền thông.
Phe Kiểm Soát công khai tuyên bố anh là "đồng lõa của Thiên Cơ", một tổ chức ngầm được cho là đang thao túng linh khí để gây bất ổn cho xã hội.
Hình ảnh anh, với đôi mắt trắng xóa và những vết nứt đen trên da, được đăng tải khắp nơi, kèm theo lời lẽ kích động: *"Anh ta là mối nguy hiểm.
Anh ta là kẻ phản bội loài người."*
Diệp Băng Phong ngồi trong bóng tối, nhìn màn hình điện thoại cũ kỹ của mình.
Những bình luận độc ác tràn ngập mạng xã hội.
*"Giết nó đi!"*, *"Nó không còn là con người nữa!"*, *"Hãy để phe Kiểm Soát xử lý nó!"*.
Anh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên, không phải vì sự thù ghét, mà vì sự vô tâm.
Con người vẫn chưa học được bài học.
Họ vẫn tin rằng sức mạnh là câu trả lời cho mọi vấn đề, rằng tiêu diệt kẻ thù là cách duy nhất để bảo vệ bản thân.
Bất chợt, một thông điệp mã hóa hiện lên trên màn hình.
Không có tên người gửi, chỉ có một chuỗi ký tự kỳ lạ.
Khi Diệp Băng Phong giải mã nó, một dòng chữ hiện ra: *"Chúng ta cần ngươi.
Ngươi đã thấy sự thật.
Đừng để chúng biến ngươi thành công cụ.
Hãy đến địa chỉ này."*
Địa chỉ đó là một khu nhà cũ kỹ, ngay gần nơi anh đang ẩn náu.
Diệp Băng Phong nghi ngờ.
Thiên Cơ có thể đang cố dụ anh vào bẫy.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
Phe Kiểm Soát đang săn lùng anh, và Thiên Cơ là phe duy nhất có thể cung cấp thông tin về cha anh và nguồn gốc của linh khí.
Anh đứng dậy, mặc dù cơ thể vẫn còn đau đớn.
Anh phải đi.
Anh phải tìm ra con đường thứ ba, con đường mà cả phe Kiểm Soát và Thiên Cơ đều không muốn nhìn thấy.
Diệp Băng Phong rời khỏi ngôi nhà, bước vào màn đêm dày đặc.
Thành phố vẫn ồn ào, những ánh đèn neon nhấp nháy, nhưng với anh, mọi thứ đã khác.
Những ánh đèn đường không chỉ là ánh sáng; chúng là những sợi dây thần kinh nối liền thế giới thực với thế giới mơ.
Anh có thể cảm nhận được sự rung động của chúng, như thể chúng đang truyền tải những thông điệp bí ẩn từ một chiều không gian khác.
Anh nhìn lên bầu trời.
Những đám mây màu tím đang tụ lại, tạo thành hình dáng một con mắt khổng lồ, giống hệt biểu tượng trên áo choàng của những người mặc áo đen mà anh đã gặp trước đó.
Con mắt đó không nhìn xuống anh với sự thù ghét, mà với sự tò mò.
Nó đang quan sát.
Nó đang chờ đợi.
Diệp Băng Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh không còn chắc chắn rằng mình đang chiến đấu cho sự sống còn.
Có lẽ, anh đang bước vào một trò chơi lớn hơn, một trò chơi mà cả phe Kiểm Soát và Thiên Cơ đều chỉ là những quân cờ.
Và anh, với khả năng kết nối kỳ lạ của mình, là quân cờ quan trọng nhất.
Anh dừng bước, nhìn vào bóng đổ của mình trên mặt đường.
Bóng đổ đó không giống anh.
Nó dài hơn, đen hơn, và có hình dáng của một con quái vật.
Diệp Băng Phong mỉm cười, một nụ cười buồn bã và mệt mỏi.
Anh biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy những sai lầm và đau khổ.
Nhưng anh không còn sợ hãi.
Vì anh đã hiểu ra một điều: vòng lặp chỉ có thể bị phá vỡ khi người trong cuộc dám nhìn thẳng vào sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu.
Và sự thật là, anh không còn là Diệp Băng Phong nữa.
Anh là thứ gì đó mới.
Thứ gì đó mà cả thế giới này đều chưa từng thấy.
Và thứ gì đó mới, luôn bị sợ hãi và tiêu diệt.
Nhưng lần này, anh sẽ không để mình bị tiêu diệt.
Anh sẽ trở thành kẻ săn mồi.
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong đầu anh.
*"Chúc mừng, Diệp Băng Phong.
Bây giờ, hãy trả giá cho sự tự do của mình."*
Anh nhìn lên bầu trời, nơi con mắt khổng lồ vẫn đang mở to, chờ đợi bước đi tiếp theo của anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận