Chương 8
Không phải ánh sáng rực rỡ của chiến trường, mà là ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, phát ra tiếng rè rè khó chịu như tiếng côn trùng đang cắn xé màng nhĩ.
Mùi thuốc sát trùng tanh tưởi xâm nhập khứu giác, thay thế cho mùi máu và ozone nồng nặc của trận chiến trước.
Anh cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể như bị đóng băng trong một lớp gel lỏng, nặng trĩu và tê liệt.
Anh nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng.
Con mắt đỏ tươi khổng lồ.
Giọng nói đầy thù hận vang vọng trong bóng tối: "Con nghĩ con đã thắng à?" Nhưng bây giờ, không có bóng tối, không có con mắt.
Chỉ có trần nhà trắng tinh, sạch sẽ đến mức giả tạo.
Băng Phong hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim.
Anh luôn cẩn trọng, luôn tính toán từng bước đi để tránh sai lầm.
Nhưng lần này, anh không nhớ mình đã làm gì sai.
Anh chỉ nhớ cảm giác tội lỗi.
Tội lỗi vì những người đã chết trong 'giấc mơ' trước đó.
Tội lỗi vì cha anh.
Anh liếc nhìn đồng hồ trên tường.
Kim giây nhảy từng cái một, chậm chạp và đều đặn.
"Băng Phong?" Giọng nói của Trần Nam vang lên từ phía sau lưng anh, run rẩy và đầy lo lắng.
"Cậu tỉnh rồi à?
Bác sĩ nói cậu ổn rồi, nhưng họ không giải thích nổi tại sao linh khí của cậu lại biến mất hoàn toàn."
Băng Phong quay đầu chậm rãi.
Trần Nam ngồi trên ghế nhựa bên cạnh giường, khuôn mặt hốc hác, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Cậu ta mặc chiếc áo khoác jean rách nát, tay cầm một lon nước ngọt đã lạnh ngắt.
"Tôi ổn," Băng Phong nói, giọng khàn đặc.
mệt."
"Không ổn đâu, cậu bạn," Trần Nam lắc đầu, đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó trong ánh mắt Băng Phong.
"Họ đang giấu giếm điều gì đó.
Tôi đã nghe họ nói chuyện khi tôi ngủ.
Họ gọi cậu là 'Thí nghiệm Alpha'.
Cậu nghĩ ý nghĩa của nó là gì?"
Băng Phong nhíu mày.
Thí nghiệm Alpha?
Anh chỉ là một người bình thường, một linh giả cấp độ thường nhân, thậm chí còn không đủ tư cách để gia nhập Hội Đồng Linh Giả.
Anh không có kỹ năng đặc biệt, không có dị năng mạnh mẽ.
Anh chỉ có trí thông minh phân tích và nỗi sợ hãi.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều," Băng Phong nói, cố gắng mỉm cười để trấn an bạn thân.
"Có lẽ họ chỉ đang thử nghiệm một loại thuốc mới."
Trần Nam không cười lại.
Cậu ta nhìn xuống bàn tay mình, nơi những vết chai sạn đang hình thành do luyện tập quá mức.
"Tôi muốn chứng minh bản thân, Băng Phong.
Tôi muốn trở thành Linh Vương.
Và tôi nghĩ...
cậu là chìa khóa."
Băng Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh không muốn là bất cứ thứ gì.
Anh chỉ muốn sống sót.
Nhưng anh biết, trong thế giới này, không ai có thể sống sót nếu không nắm giữ quyền lực.
Và quyền lực luôn đi kèm với giá trị.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào linh khí bên trong cơ thể.
Nhưng nó trống rỗng.
Không có chút năng lượng nào.
Như thể anh đã bị tước đoạt hoàn toàn.
"Băng Phong," Trần Nam thì thầm, tiến lại gần.
"Cậu có nhớ cha cậu không?"
Câu hỏi như một nhát dao đâm vào tim anh.
Băng Phong mở mắt, ánh mắt sắc lạnh.
"Đừng nhắc đến anh ta."
Trần Nam lùi lại, vẻ mặt sợ hãi nhưng vẫn kiên định.
"Tôi chỉ muốn giúp cậu.
Nhưng nếu cậu không hợp tác, tôi không biết điều gì sẽ xảy ra."
Băng Phong nhìn bạn thân mình, người mà anh từng tin tưởng tuyệt đối.
Nhưng bây giờ, anh thấy một sự xa lạ.
Một sự tính toán.
Trần Nam không còn là cậu bạn nhiệt tình, thiếu suy nghĩ nữa.
Cậu ta đang thay đổi.
Và Băng Phong không biết liệu đó có phải là sự tiến hóa hay sự biến chất.
Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Thành phố bên ngoài đang chìm trong bóng tối, nhưng những ánh đèn neon vẫn sáng trưng, chiếu rọi lên những tòa nhà cao tầng.
Những tòa nhà đó trông giống như những chiếc tháp canh, giám sát mọi cử động của con người.
Và anh nhận ra, mình đang ở trong một cái bẫy.
Một cái bẫy mà anh tự nguyện bước vào.
**
Cánh cửa phòng bệnh mở ra.
Không phải y tá, mà là Trưởng Khoa – một nhân vật cấp cao của phe "Kiểm Soát".
Ông ta mặc bộ vest chỉnh tề, nhưng đôi tay lại dài bất thường, ngón tay cong lại như móng vuốt.
"Em không nên cố gắng tỉnh táo, Băng Phong," ông ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên không gian.
"Thực tại mà em đang thấy chỉ là một lớp vỏ bọc.
Một ảo tưởng để em có thể chấp nhận sự thật."
Băng Phong nhìn ông ta, ánh mắt sắc bén.
"Sự thật là gì?"
Trưởng Khoa mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy kịch tính.
"Sự thật là em không thể cứu bất cứ ai.
Không phải cha em, không phải bạn em, và cũng không phải chính em.
Em chỉ là một công cụ.
Một công cụ để chúng ta kiểm soát Dungeon."
Băng Phong cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh đã hy sinh tất cả, đã chịu đựng mọi đau đớn, chỉ để trở thành một công cụ?
"Không," Băng Phong nói, đứng dậy.
"Tôi không phải là công cụ.
Tôi là một con người.
Và tôi sẽ tìm ra con đường thứ ba."
Trưởng Khoa nhếch mép.
"Con đường thứ ba?
Em nghĩ đó là gì?
Một giấc mơ?
Một ảo tưởng?
Thực tại không có chỗ cho những giấc mơ."
Ông ta giơ tay lên, những ngón tay móng vuốt phát ra ánh sáng tím.
Một lực lượng vô hình đẩy Băng Phong lùi lại.
"Em sẽ không bao giờ thoát khỏi đây," Trưởng Khoa nói.
"Em sẽ ở lại đây, trong vòng lặp vô tận của sự sai lầm.
Và mỗi lần em cố gắng thoát ra, em sẽ chỉ làm cho mọi thứ tồi tệ hơn."
Băng Phong cảm thấy cơ thể mình bị đè nén.
Linh khí của anh bị phong ấn hoàn toàn.
Anh không thể di chuyển, không thể nói chuyện.
Anh chỉ có thể nhìn.
Nhưng anh không sợ hãi.
Anh nhìn vào đôi mắt của Trưởng Khoa, tìm kiếm sự yếu đuối.
Và anh thấy nó.
Một sự sợ hãi.
Sợ hãi bị thất bại.
Sợ hãi bị bỏ rơi.
"Ông sợ," Băng Phong nói, giọng nói vang lên trong tâm trí của Trưởng Khoa.
"Ông sợ rằng nếu em thoát ra, ông sẽ phải đối mặt với chính mình."
Trưởng Khoa giật mình.
Đôi mắt ông ta mở to, ánh sáng tím trên ngón tay tắt đi.
"Đừng nói," ông ta gào thét.
"Đừng nói về nó!"
Nhưng Băng Phong không dừng lại.
Anh tiếp tục nói, giọng nói ngày càng mạnh mẽ.
"Ông sợ rằng ông cũng giống như em.
Một kẻ sai lầm.
Một kẻ không thể cứu được bất cứ ai."
Trưởng Khoa sụp xuống gối, ôm đầu, gào thét.
Những vết nứt xuất hiện trên cơ thể ông ta, giống như Trần Nam trước đó.
Ông ta đang biến đổi.
Băng Phong bước tới gần, đặt tay lên vai ông ta.
"Hãy nhìn vào nỗi sợ của chính mình," anh nói.
"Đó không phải là điểm yếu.
Đó là động lực."
Trưởng Khoa ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng.
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt ông ta.
Một tia sáng của sự hiểu biết.
"Tôi hiểu," ông ta thì thầm.
Băng Phong mỉm cười.
Một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thành.
Nhưng rồi, anh nhìn thấy thứ gì đó khác.
Trong góc phòng, một bóng tối đang lan rộng.
Nó không phải là bóng tối của sự sợ hãi.
Mà là bóng tối của sự thù hận.
Và từ bóng tối đó, một giọng nói vang lên.
"Con nghĩ con đã thắng à?"
Băng Phong quay đầu lại.
Và anh nhìn thấy một con mắt.
Một con mắt khổng lồ, màu đỏ tươi, đang nhìn anh từ bóng tối.
Và anh nhận ra rằng, con đường thứ ba không phải là con đường duy nhất.
Nó chỉ là bước đầu tiên.
Và kẻ thù thực sự của anh...
chưa hề xuất hiện.
**
Băng Phong rơi vào vực thẳm.
Không có đất đá, không có không khí.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi anh mở mắt lần nữa, anh đang ngồi trên một chiếc ghế đá công viên.
Mặt trời đang lặn, ánh nắng vàng cam chiếu rọi lên khuôn mặt những người đi đường.
Tiếng cười của trẻ em, tiếng xe cộ, mùi cà phê từ quán bên cạnh.
Tất cả đều bình thường.
Bình thường đến mức kỳ lạ.
Anh nhìn xuống tay mình.
Chúng bình thường.
Không có vết nứt, không có sự biến đổi.
Anh hít thở sâu, cảm thấy không khí trong lành.
"Băng Phong?" Giọng nói của một người phụ nữ vang lên.
Anh quay đầu lại.
Đó là mẹ anh.
Mẹ anh đang đứng trước mặt anh, mỉm cười, khuôn mặt tươi tắn như ngày nào.
"Mẹ..." Băng Phong thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.
"Con đã về nhà rồi," mẹ anh nói, đặt tay lên vai anh.
"Mọi thứ đã ổn rồi."
Băng Phong mỉm cười, cảm thấy một sự bình yên chưa từng có.
Nhưng rồi, anh nhìn thấy thứ gì đó.
Trong mắt mẹ anh, có một con mắt đỏ tươi.
Nhỏ xíu, nhưng rõ ràng.
Và anh nhận ra, đây không phải là thực tại.
Đây là một bẫy.
Một bẫy ngọt ngào, đầy lừa dối.
Anh đứng dậy, lùi lại.
"Mẹ không phải là mẹ," anh nói, giọng lạnh lùng.
Người phụ nữ mỉm cười, nhưng nụ cười đó trở nên méo mó, đáng sợ.
"Con không thể thoát khỏi đây, Băng Phong.
Con đã chọn con đường thứ ba.
Và con đường đó dẫn đến địa ngục."
Băng Phong nhìn xung quanh.
Những người đi đường đang quay lại, nhìn anh với ánh mắt trống rỗng.
Họ không phải là con người.
Họ là những con rối.
Anh biết mình phải làm gì.
Anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh.
Anh phải chiến đấu bằng sự thật.
Sự thật rằng anh không thuộc về nơi này.
Sự thật rằng anh là một kẻ xâm lược.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức của mình.
Ký ức về những sai lầm, về những nỗi đau, về những mất mát.
Và anh chấp nhận chúng.
Chấp nhận chúng như một phần của mình.
Khi anh mở mắt ra, thế giới xung quanh bắt đầu tan vỡ.
Những con rối biến mất, công viên biến mất, chỉ còn lại bóng tối.
Và trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên.
"Chúc mừng.
Con đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên."
Băng Phong nhìn vào bóng tối, ánh mắt kiên định.
"Đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là bắt đầu."
Và từ bóng tối, một cánh cửa mở ra.
Một cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.
Một thế giới mà anh chưa từng biết đến.
Và anh bước vào, không biết liệu đó có phải là giải thoát hay sự hủy diệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận