Chương 7

Máu không rơi xuống đất.

Nó bay lên, hòa vào không khí, biến thành những bông hoa nhỏ màu tím, tàn lụi ngay trước mắt Diệp Băng Phong.

Khói tỏa ra từ vết thương trên ngực anh, nhưng không có mùi khét, chỉ có mùi hương ngọt ngào, ngai ngái của hoa tử đinh hương trong đêm mưa.

Băng Phong nhìn xuống cơ thể mình.

Anh không thấy đau.

Anh chỉ thấy lạnh.

Một cái lạnh thấu xương, như thể linh khí trong người anh đã bị rút cạn, thay thế bằng một thứ gì đó vô hình và nặng nề hơn.

Người đàn ông trước mặt anh – người có khuôn mặt giống hệt anh nhưng một nửa đã hóa gỗ – mỉm cười.

Cú cười đó không phải là sự thù hận, mà là sự chấp nhận.

"Chào mừng đến với thế giới mới, con trai," giọng nói của người đàn ông vang vọng, không phải từ miệng, mà từ sâu trong lòng đất, xuyên qua nền bê tông của tòa nhà hành chính Cơ quan Quản lý Linh Giả.

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu công việc thực sự."

Băng Phong nháy mắt.

Khi anh mở mắt, không còn người đàn ông nửa gỗ nửa người.

Không còn những bông hoa tím.

Anh đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo của hành lang tầng 3, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt phía trên đầu.

Tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào ngực.

Áo sơ mi vẫn nguyên vẹn.

Không có vết thương.

Không có máu.

Nhưng mùi hoa tử đinh hương vẫn còn bám trên quần áo anh, nồng nặc đến nghẹt thở.

"Diệp Băng Phong?"

Giọng nói lạnh băng cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của anh.

Băng Phong ngẩng đầu lên.

Trước mặt anh, cách khoảng năm mét, là một nhóm năm người mặc đồ bảo hộ màu đen của Đội Đặc Nhiệm.

Người đứng đầu, một gã đàn ông cao lớn với đôi mắt sắc như dao cạo, bước lên trước.

Anh ta ném một tấm ảnh xuống đất, dẫm lên bằng gót giày nặng.

"Diệp Băng Phong, hoặc là 'Đối tượng 01', tùy cách bạn muốn gọi," gã đàn ông nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

"Chúng tôi đã theo dõi nhịp tim bạn trong 48 giờ qua.

Nó không ổn.

Nó đồng bộ với sự xuất hiện của các Linh Uyển mới.

Và hôm nay, khi Khỉ Mặt Khổng Lồ biến mất, nhịp tim bạn...

ngừng đập trong ba giây."

Băng Phong nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh run rẩy.

tôi không hiểu các anh đang nói gì.

Tôi chỉ là một người thường.

Tôi không có linh năng."

Gã đàn ông, tự giới thiệu là Thôn,嗤笑 một tiếng.

"Người thường không thể khiến linh thú cấp 4 hoảng sợ đến mức tự giải tán linh khí.

Người thường không thể nhìn vào mắt một Boss Dungeon mà không run rẩy.

Bạn nghĩ chúng tôi ngu ngốc à?"

Thôn ra hiệu cho đồng đội.

Năm khẩu súng laser được rút ra, nhắm thẳng vào tim Băng Phong.

Ánh sáng đỏ chót chiếu vào ngực anh, nóng hổi như những ngọn lửa nhỏ.

"Đứng yên," Thôn ra lệnh.

"Nếu bạn di chuyển, chúng tôi sẽ bắn.

Chúng tôi không cần bắt sống bạn.

Chúng tôi chỉ cần lấy mẫu mô não của bạn để phân tích."

Băng Phong nhìn những khẩu súng.

Anh nhớ lại cảm giác của giấc mơ.

Cảm giác quyền lực.

Cảm giác hiểu biết.

Và tiếng cười của cha anh.

*Cha anh.* Từ đó vang lên trong đầu anh như một hồi chuông cảnh báo.

Anh không phải là kẻ thù.

Nhưng anh cũng không còn là một người vô hại nữa.

Anh từ từ nâng tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài.

"Các anh đang phạm một sai lầm lớn," anh nói, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.

"Nếu các anh bắn tôi, các anh sẽ không giết được tôi.

Các anh sẽ đánh thức thứ gì đó mà các anh không thể kiểm soát."

Thôn nhíu mày.

"Đừng thử thao túng tâm lý.

Bắn!"

Tiếng còi báo động vang lên, chói tai.

Nhưng không phải từ súng của Thôn.

Nó đến từ phía sau lưng anh, từ cửa sổ hành lang.

Một âm thanh rên rỉ, như thể kim loại đang bị bẻ cong.

Băng Phong quay đầu lại.

Kính cửa sổ đang nứt vỡ.

Không phải do đạn, mà do áp lực từ bên ngoài.

"Hãy chạy!" một giọng nói hét lên từ phía sau lưng Thôn.

Cậu bạn thân của Băng Phong lao vào hành lang, tay cầm một cây gậy sắt gỉ sét, mặt mày nhễ nhại.

"Băng Phong!

Đừng nghe nó!

Chạy đi!"

Thôn quay lại, ánh mắt sắc lẹm.

Cậu lại gây rối à?

Bắn cậu ta!"

Hai khẩu súng nhắm vào Trần Nam.

Nhưng trước khi họ kịp bóp cò, Trần Nam đã lao về phía trước, dùng gậy sắt đập vào đầu một tên lính đặc nhiệm.

Tên lính gục xuống, bất tỉnh.

Trần Nam quay sang Băng Phong, mắt sáng rực lên vì kích động.

Tôi đã tìm ra lối thoát!"

Băng Phong nhìn Trần Nam, rồi nhìn Thôn.

Anh biết mình phải làm gì.

Anh không thể chiến đấu.

Anh không thể tin vào phe Kiểm Soát.

Và anh cũng không thể tin vào sự nhiệt tình mù quáng của Trần Nam.

Anh cần một con đường thứ ba.

Anh lao về phía cuối hành lang, nơi có cánh cửa thép dẫn đến khu vực lưu trữ dữ liệu sinh học.

Trần Nam chạy theo, va vào hai tên lính khác, đẩy họ ngã nhào.

Thôn gầm lên, ra lệnh truy đuổi.

Băng Phong lao vào phòng server, khóa cửa sắt lại ngay khi chân anh vừa bước qua ngưỡng cửa.

Tiếng đập cửa dữ dội vang lên phía sau.

Đùng!* Mỗi cú đập đều làm rung chuyển cả căn phòng.

Chúng ta không thể ở đây!" Trần Nam hét lên, giọng khàn khàn vì hoảng loạn.

"Im đi!" Băng Phong hét lại, giọng run rẩy.

"Nếu chúng ta ra ngoài, chúng ta sẽ chết!"

Anh dựa lưng vào cửa, thở hổn hển.

Tim anh đập loạn nhịp.

Mùi hoa tử đinh hương vẫn còn đó, nhưng giờ nó đậm hơn, như thể nó đang thấm vào da thịt anh.

Anh nhìn quanh phòng.

Hàng trăm máy chủ chạy liên tục, tạo ra một tiếng ù Ồ đều đặn.

Ánh sáng xanh từ các màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm anh trông xanh xao và yếu ớt.

Anh ngồi xuống sàn, lưng tựa vào tường.

Tay anh run rẩy, nhưng anh cố gắng hít thở sâu.

*Bình tĩnh.

Tìm ra quy luật.*

Anh nhớ lại những gì đã xảy ra.

Khỉ Mặt Khổng Lồ không tự biến mất.

Nó bị "hấp thụ".

Và anh là người duy nhất chứng kiến.

người đàn ông nửa gỗ...

anh ta nói đó là "công việc thực sự".

Công việc gì?

Băng Phong nhìn vào màn hình máy tính gần nhất.

Nó hiển thị dòng dữ liệu liên tục chạy qua.

Anh không hiểu nhiều về công nghệ, nhưng anh có trí thông minh phân tích.

Anh nhìn thấy các mẫu lặp lại.

Các con số.

"Trần Nam," anh gọi, giọng thấp.

"Cậu có nhớ lần đầu tiên cậu thấy tôi bị ảo giác không?"

Trần Nam, đang cố gắng phá khóa cửa, quay lại, mặt đầy mồ hôi.

Lúc đó cậu đang nói về con khỉ à?"

"Không," Băng Phong lắc đầu.

"Lúc đó, tôi thấy một cái gương.

Và trong gương, có một người đàn ông.

Người đàn ông đó...

giống tôi."

Trần Nam dừng lại, mắt mở to.

"Cậu nói gì vậy?

Cậu đang nói linh tinh à?

Chúng ta phải trốn!"

"Không," Băng Phong nói, giọng chắc chắn hơn.

"Tôi không nói linh tinh.

Tôi đang nhớ lại.

Và tôi nghĩ...

tôi nghĩ chúng ta không đang ở trong thế giới thực."

Trần Nam nhìn anh như thể anh vừa phát điên.

"Cậu đang nói gì vậy?

Đây là tòa nhà của Cơ quan Quản lý Linh Giả!

Nó thật mà!"

"Thật?" Băng Phong chỉ vào màn hình.

"Nhìn kìa."

Trần Nam nhìn vào màn hình.

Dòng dữ liệu đang thay đổi.

Không còn là các con số nữa.

Nó đang hiển thị những hình ảnh.

Những hình ảnh mờ ảo, như thể chúng đang bị nhiễu sóng.

"Đó là gì?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.

Băng Phong không trả lời.

Anh đang nhìn thấy thứ gì đó khác.

Trong dòng dữ liệu, anh thấy một khuôn mặt.

Một khuôn mặt quen thuộc.

Không phải của anh.

Mà của Thôn.

Khuôn mặt của Thôn đang khóc.

Băng Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức không phải của anh tràn vào.

Ký ức của Thôn.

Những đêm không ngủ.

Những tiếng hét của đồng đội bị giết bởi linh thú.

Nỗi sợ hãi tột cùng.

Sự tuyệt vọng.

Và niềm tin rằng việc tiêu diệt linh thú là cách duy nhất để bảo vệ con người.

anh ấy sợ," Băng Phong thì thầm.

Trần Nam nhìn anh, bối rối.

Tại sao cậu lại biết?"

"Vì tôi đang nghe thấy nó," Băng Phong nói, tay ôm lấy đầu.

"Tôi đang nghe thấy tất cả.

Tất cả những nỗi sợ.

Tất cả những tội lỗi."

Cửa phòng server bắt đầu biến dạng.

Kim loại cong vênh, như thể nó đang bị hút vào một lực lượng vô hình.

Linh khí từ các thiết bị điện tử bên ngoài đang bị hút vào phòng, tạo thành một xoáy đen ở giữa căn phòng.

Thôn và đội đặc nhiệm phá cửa vào, nhưng họ bị giật lùi bởi áp lực linh khí đột ngột tăng vọt.

Họ không thể tiến lại gần.

Họ đứng đó, nhìn vào xoáy đen với vẻ kinh hoàng.

"Đừng lại gần!" Thôn hét lên, nhưng giọng anh run rẩy.

"Nó đang gọi chúng ta!"

Băng Phong đứng dậy.

Anh cảm thấy sức mạnh trong người mình.

Không phải sức mạnh của một linh giả, mà là sức mạnh của một người hiểu biết.

Anh hiểu được nỗi sợ của Thôn.

Anh hiểu được nỗi đau của Trần Nam.

Và anh hiểu được sự cô đơn của cha mình.

"Các anh đều sai," Băng Phong nói, giọng vang vọng trong phòng.

"Phe Kiểm Soát nghĩ rằng tiêu diệt linh thú là giải pháp.

Phe Cộng Sinh nghĩ rằng con người nên phục tùng linh thú.

Cả hai đều sai.

Chúng ta không thể tiêu diệt nhau.

Chúng ta cũng không thể phục tùng nhau."

Thôn nhìn Băng Phong, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và sợ hãi.

"Vậy thì cậu muốn gì?

Cậu muốn chúng ta chết à?"

"Không," Băng Phong nói.

"Tôi muốn chúng ta hiểu nhau."

Anh bước về phía xoáy đen.

Trần Nam hét lên, cố gắng giữ anh lại, nhưng Băng Phong đã bước qua.

Khoảnh khắc anh bước vào xoáy đen, thế giới xung quanh anh biến mất.

Anh không còn ở trong phòng server.

Anh đang ở trong một không gian trắng xóa.

Không có tiếng ồn.

Không có mùi hoa.

Chỉ có sự tĩnh lặng.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Một cái gương.

Trong gương, không phải là hình ảnh của anh.

Mà là hình ảnh của một thế giới khác.

Một thế giới nơi linh thú và con người sống chung.

Nhưng không phải là sự cộng sinh.

Mà là sự thống trị.

Linh thú thống trị con người.

Và con người thống trị linh thú.

Và ở giữa, là một người đàn ông.

Người đàn ông nửa gỗ nửa người.

"Con đã đến," cha anh nói, giọng nói vang vọng.

"Bây giờ, con phải chọn."

Băng Phong nhìn vào gương.

Anh nhìn thấy hai con đường.

Một con đường dẫn đến sự hủy diệt.

Một con đường dẫn đến sự nô lệ.

Và anh nhìn thấy một con đường thứ ba.

Một con đường hẹp, đầy gai góc, nhưng nó dẫn đến sự tự do.

Anh bước về phía con đường thứ ba.

Phòng server chìm trong bóng tối.

Các màn hình máy tính chiếu ra những hình ảnh kỳ quái: Những khuôn mặt của các linh giả phe Kiểm Soát đang khóc, cười, hoặc sợ hãi – những ký ức sâu kín nhất của họ bị lộ ra.

Thôn quỳ xuống, ôm đầu, gào thét.

Anh ta không còn là kẻ săn mồi nữa, mà trở thành nạn nhân của chính nỗi sợ hãi của mình.

Trần Nam nhìn Băng Phong, mắt mở to.

"Băng Phong...

cậu đang làm gì?"

Băng Phong không trả lời.

Anh đang tập trung tất cả linh khí của mình vào việc duy trì con đường thứ ba.

Anh cảm thấy đau đớn.

Như thể cơ thể anh đang bị xé toạc.

Nhưng anh không dừng lại.

"Chúng ta phải tìm ra cách để kết thúc vòng lặp," anh nói, giọng khàn khàn.

"Không phải bằng cách tiêu diệt.

Mà bằng cách hiểu."

Thôn ngừng gào thét.

Anh nhìn lên, ánh mắt trống rỗng.

sao?"

Băng Phong nhìn Thôn.

"Bằng cách nhìn vào nỗi sợ của chính mình."

Thôn run rẩy.

Anh nhìn vào màn hình, nơi hình ảnh của chính anh đang hiển thị.

Anh thấy nỗi sợ hãi của mình.

Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi.

Nỗi sợ hãi thất bại.

Và anh nhận ra rằng, nỗi sợ hãi đó không phải là điểm yếu.

Mà là động lực.

ta hiểu," Thôn thì thầm.

Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thành.

Nhưng rồi, anh nhìn thấy thứ gì đó khác.

Trong góc phòng, một bóng tối đang lan rộng.

Nó không phải là bóng tối của sự sợ hãi.

Mà là bóng tối của sự thù hận.

Và từ bóng tối đó, một giọng nói vang lên.

"Con nghĩ con đã thắng à?"

Băng Phong quay đầu lại.

Và anh nhìn thấy một con mắt.

Một con mắt khổng lồ, màu đỏ tươi, đang nhìn anh từ bóng tối.

Và anh nhận ra rằng, con đường thứ ba không phải là con đường duy nhất.

Nó chỉ là bước đầu tiên.

Và kẻ thù thực sự của anh...

chưa hề xuất hiện.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập