Chương 6
Không khí ở đây không còn là khí oxy và nitơ nữa, nó nặng như chì, bám dính vào da thịt, khiến mỗi nhịp thở trở thành một cuộc chiến sinh tồn.
Anh nhận ra mình đã phạm phải sai lầm ngu ngốc nhất: sự hoảng loạn của anh đã lan truyền qua mạng lưới cảm xúc của Linh Uyển thứ 7, biến nỗi sợ thành một loại phân bón cho sự tiến hóa của Boss.
Khỉ Mặt Khổng Lồ, sinh vật từng bị coi là quái vật cấp thấp với trí tuệ hạn chế, giờ đây không còn gầm rú vô định.
Nó ngồi xổm trên một cành cây khổng lồ, đôi mắt vàng hoe quét qua từng thành viên trong đội thám hiểm của Cục Quản Lý Linh Giả.
Nó đang học.
Nó đang phân tích điểm yếu tâm lý của con người.
Và điểm yếu đó chính là sự do dự.
"Diệp Băng Phong, lùi lại!" Trần Nam hét lên, giọng khàn đặc vì khói bụi và adrenaline.
Cậu ta vung thanh kiếm linh năng, những tia lửa đỏ chót bắn ra nhưng lại bị một lớp màng trong suốt vô hình chặn lại.
Lớp màng đó không phải là phòng thủ vật lý, mà là một bức tường tâm lý.
Khỉ Mặt Khổng Lồ đang sử dụng linh khí để khuếch đại nỗi sợ hãi, biến nó thành một rào cản thực tế.
Băng Phong cố gắng hít thở sâu, áp dụng kỹ thuật "Tĩnh Tâm" mà Lâm Chiết đã ép anh luyện tập suốt ba tháng qua.
Nhưng kỹ thuật đó chỉ hữu ích khi đối phương là một cỗ máy chiến tranh, không phải một thực thể sống đang quan sát và phán xét.
Anh thấy những đồng đội khác bắt đầu run rẩy.
Một cô gái trẻ tên Tiểu Mai, chuyên gia hỗ trợ, đang khóc nức nở vì cô cảm thấy tim mình sắp nổ tung.
Nỗi sợ của cô không đến từ móng vuốt của Khỉ, mà từ cái nhìn của nó.
Nó đang nhìn họ như một nhà khoa học nhìn những vi khuẩn trong đĩa petri.
"Mọi người đừng nhìn nó!" Băng Phong hét lên, giọng anh vỡ vụn.
"Đóng mắt lại!
Đừng để nó đọc được ý nghĩ của các người!"
Nhưng đã quá muộn.
Khỉ Mặt Khổng Lồ đứng dậy.
Nó không nhảy xuống tấn công.
Nó chỉ đưa tay lên, chạm vào không khí.
Và thế giới xung quanh bắt đầu "tiêu hóa" họ.
Những gốc cây xung quanh bắt đầu mọc rễ nhanh chóng, quấn lấy chân những người lính đặc nhiệm đang cố gắng bao vây từ xa.
Rễ cây không chặt đứt chân họ, mà hút linh khí từ cơ thể họ.
Những người lính gào thét khi cảm thấy sức mạnh của mình bị rút cạn, giống như pin bị tháo pin.
Băng Phong nhận ra quy luật: Dungeon này không giết bằng bạo lực.
Nó giết bằng sự tuyệt vọng.
Nó muốn xem con người tan vỡ như thế nào trước khi họ chết.
Và anh, với trí thông minh phân tích cao nhưng khả năng giao tiếp xã hội thê thảm, lại là người duy nhất hiểu được điều này.
Anh hiểu, nhưng anh không thể truyền đạt điều đó một cách hiệu quả.
Anh cứ nói những câu dài dòng, phức tạp về cấu trúc linh khí, trong khi mọi người chỉ cần một mệnh lệnh đơn giản: "Chạy đi!" hay "Tấn công!"
Sự bất lực này làm anh muốn nôn mửa.
Anh nhìn Trần Nam, người bạn thân đang cố gắng duy trì thế phòng thủ, mồ hôi chảy ròng ròng.
Trần Nam đang cố gắng chứng minh bản thân, cố gắng trở thành anh hùng, nhưng anh ta đang trở thành con mồi ngon nhất vì sự nhiệt tình mù quáng đó.
"Băng Phong!" Trần Nam gọi tên anh, ánh mắt cầu cứu.
"Làm gì bây giờ?
Kế hoạch của Lâm Chiết đâu rồi?"
Băng Phong cắn chặt răng.
Kế hoạch của Lâm Chiết là tiêu diệt nhanh gọn.
Nhưng Dungeon này đã học được cách đối phó với chiến thuật đó.
Nó đã dự đoán được bước đi tiếp theo của họ.
Nếu họ tiếp tục tấn công, họ sẽ chết.
Nếu họ chạy, họ sẽ bị rễ cây bắt giữ.
Họ bị kẹt trong một vòng lặp logic sai lầm.
Anh nhìn lên đỉnh cây, nơi Khỉ Mặt Khổng Lồ đang ngồi, tay chắp sau lưng, nhìn xuống họ với vẻ mặt của một vị thần thờ ơ.
Và trong khoảnh khắc đó, Băng Phong thấy một bóng hình mờ ảo hiện lên phía sau con khỉ.
Một bóng hình quen thuộc, mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.
Bóng hình đó không nói gì.
Nó chỉ đặt tay lên vai con khỉ, như một người huấn luyện viên đang khen ngợi con vật cưng của mình.
Và rồi, bóng hình đó biến mất, tan vào làn sương mù linh khí dày đặc đang bao trùm khu rừng.
Băng Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức kinh hoàng.
Dungeon này không chỉ là một sinh vật.
Nó là một sự mở rộng của ý chí cha anh.
Và anh vừa tự nguyện bước vào cái bẫy mà chính cha anh đặt ra.
**
Băng Phong giật mình tỉnh giấc.
Anh đang đứng giữa rừng, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Khỉ Mặt Khổng Lồ đang lao xuống, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào tim anh.
Thời gian dường như chậm lại.
Anh có thể thấy từng sợi lông trên cơ thể con quái vật, từng giọt nước bọt rơi từ miệng nó.
Đồng đội anh đang cố gắng lùi lại, nhưng rễ cây đã quấn chặt lấy chân họ.
Trần Nam gào thét, cố gắng cắt đứt rễ cây bằng kiếm, nhưng kiếm của anh ta bị gãy làm đôi.
"Diệp Băng Phong!" Trần Nam hét lên.
"Nhảy ra!"
Băng Phong không nhảy.
Anh đứng yên.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt của Khỉ Mặt Khổng Lồ.
Trong đôi mắt đó, anh không thấy sự hung dữ.
Anh thấy sự mệt mỏi.
Sự gánh nặng.
Và một chút hy vọng.
Khỉ Mặt Khổng Lồ dừng lại ngay trước mặt anh.
Móng vuốt của nó cách tim anh chỉ còn vài centimet.
Nó ngửi anh.
Nó ngửi thấy mùi linh khí của anh, mùi sợ hãi của anh, và mùi...
sự chấp nhận.
Băng Phong giơ tay lên.
Không phải để chống đỡ.
Mà để chạm vào mũi con khỉ.
"Cha," anh thì thầm.
Khỉ Mặt Khổng Lồ sững sờ.
Nó lùi lại một bước.
Rễ cây xung quanh ngừng cử động.
Cả khu rừng trở nên tĩnh lặng hoàn toàn.
Băng Phong bước tới, chạm nhẹ vào mũi con khỉ.
Da của nó nóng hổi, thô ráp, nhưng ấm áp.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ từ con khỉ truyền vào cơ thể anh.
Không phải là tấn công.
Mà là một lời chào.
Anh nhắm mắt lại, để tâm trí mình mở ra.
Anh không cố gắng kiểm soát linh khí.
Anh để nó chảy.
Anh để nỗi sợ hãi, sự tức giận, và sự tội lỗi của mình hòa tan vào dòng chảy đó.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy rõ.
Anh thấy phe "Kiểm Soát" đang chuẩn bị pháo kích từ xa.
Những quả đạn đặc biệt chứa thuốc nổ linh khí đang bay tới.
Nếu chúng nổ, toàn bộ khu rừng sẽ bị hủy diệt.
Boss Dungeon sẽ chết.
Và hàng triệu sinh vật nhỏ bé sống trong khu rừng cũng sẽ chết.
Anh thấy phe "Cộng Sinh" đang cố gắng đàm phán, nhưng họ đang làm sai.
Họ đang cố gắng yêu cầu Boss đầu hàng.
Nhưng Boss không thể đầu hàng.
Nó là hệ miễn dịch.
Nó không thể ngừng hoạt động.
Và anh thấy con đường thứ ba.
Anh không thể tiêu diệt Boss.
Anh không thể khuất phục Boss.
Anh phải trở thành cầu nối.
Anh phải trở thành người dịch giả giữa hai thế giới.
Băng Phong mở mắt.
Anh nhìn về phía những quả đạn đang bay tới.
Anh giơ tay lên, và lần đầu tiên trong đời, anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh cảm thấy quyền lực.
Không phải quyền lực của một linh giả, mà là quyền lực của một người hiểu biết.
Anh hét lên, không phải bằng giọng nói, mà bằng linh khí.
Một tiếng vang lớn, xuyên thấu qua không gian, làm rung chuyển cả khu rừng.
"Đừng bắn!" anh hét lên với những người lính đặc nhiệm.
"Nó không phải là kẻ thù!"
Những quả đạn dừng lại trong không trung.
Những người lính đặc nhiệm nhìn nhau, bối rối.
Họ nhận được lệnh từ trung tâm chỉ huy, nhưng lệnh đó đang bị gián đoạn.
Tiếng ồn ào trong tai nghe của họ.
Băng Phong quay lại nhìn Khỉ Mặt Khổng Lồ.
Con khỉ gật đầu.
Nó biết anh đang làm gì.
Nó biết anh đang hy sinh bản thân mình để bảo vệ nó.
Và trong khoảnh khắc đó, một khe nứt không gian mở ra trước mặt Băng Phong.
Không phải là lối thoát, mà là một cái gương.
**
Băng Phong nháy mắt.
Khi anh mở mắt, Khỉ Mặt Khổng Lồ đã biến mất.
Thay vào đó, trước mặt anh là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, khuôn mặt giống hệt anh, nhưng một nửa khuôn mặt đã hóa gỗ.
Người đàn ông đó mỉm cười, cầm con dao găm của Băng Phong – thứ vũ khí mà anh vừa mới rút ra – và cắm nó vào trái tim của chính anh.
Máu đỏ thẫm chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.
Nó bay lên, hòa vào không khí, biến thành những bông hoa nhỏ màu tím.
"Chào mừng đến với thế giới mới, con trai," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng từ sâu trong lòng đất.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu công việc thực sự."
Băng Phong nhìn xuống cơ thể mình.
Anh không thấy đau.
Anh chỉ thấy lạnh.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng anh không còn là Diệp Băng Phong nữa.
Anh là một phần của thứ gì đó lớn lao hơn, đáng sợ hơn, và vĩnh cửu hơn.
Và từ đâu đó, sâu trong bóng tối, tiếng cười của cha anh vang lên, không còn là tiếng cười của một người cha, mà là tiếng cười của một vị thần mới刚刚 thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận