Chương 5

Diệp Băng Phong không hét lên.

Thở gấp gáp, anh đập mạnh nắm đấm vào mặt bàn gỗ, cảm giác đau đớn nhói lên từ đốt ngón tay lan tỏa lên cánh tay.

Đây là điểm neo giữ anh với thế giới thực.

Nếu không có đau, anh sẽ tin rằng cơ thể này chỉ là một vỏ bọc rỗng, một công cụ để "Nó" – ý thức của Dungeon cấp 1 mới thức tỉnh – tiếp tục điều khiển.

Mùi gỗ mục và bụi bặm trong căn phòng trọ rẻ tiền của anh nồng nặc hơn cả mùi máu tanh còn sót lại trong ký ức.

Trần Nam đang ngồi co ro ở góc phòng, hai mắt đỏ hoe, tay cầm một chai nước khoáng rỗng như thể đó là vũ khí cuối cùng.

Cậu ta nhìn Diệp Băng Phong với ánh mắt hỗn độn giữa sự kinh hãi và lòng trung thành mù quáng.

mày ổn chứ?

mày vừa hòa tan cái Boss đó à?" Trần Nam lắp bắp, giọng nói run rẩy như lá cây trong bão.

"Họ nói đó là Ma Vương Tang Nguyệt.

Mà mày chỉ là Thường Nhân."

Diệp Băng Phong liếm môi khô khốc.

Vị kim loại đắng chát còn đọng lại ở đầu lưỡi, di tích của linh khí đã xâm nhập vào cơ thể anh.

"Không phải hòa tan," anh nói, giọng khàn đặc, cố gắng duy trì sự bình tĩnh giả tạo mà anh thường dùng để che giấu nỗi sợ hãi tột cùng.

Hoặc ít nhất là thế." Anh nhìn xuống đôi tay mình.

Những mạch đen trước đây từng bò lên cánh tay như những con rắn độc đang dần phai màu, nhưng vẫn để lại những vết sẹo hình học kỳ lạ, giống như các mạch điện tử trên một tấm mạch主板 hỏng hóc.

Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực khiến anh muốn nôn.

Anh vừa cứu cả thành phố khỏi một cuộc tàn sát, nhưng đồng thời, anh vừa phá vỡ quy luật cơ bản nhất của thế giới linh dị: Boss Dungeon không thể bị giao tiếp, chúng chỉ biết chiến đấu hoặc bị tiêu diệt.

Và giờ, Tang Nguyệt đã "nhớ" anh.

Không phải như một kẻ thù, mà như một...

Một lỗi hệ thống.

"Cái giọng nói đó..." Trần Nam rùng mình, nhìn vào bóng tối phía sau lưng Diệp Băng Phong.

"Cha mày à?

Nó bảo đây chỉ là bước đầu tiên?"

Diệp Băng Phong gật đầu, cảm giác tội lỗi cào xé dạ dày.

Cha anh, Diệp Hàn Phong, không biến mất.

Ông ấy đã trở thành cái lỗ hổng đầu tiên nơi ranh giới giữa hai thế giới bị xé toạc.

Và anh, con trai của ông, vừa vô tình kích hoạt nó bằng cách từ chối chọn phe.

"Nó không nói rõ," Diệp Băng Phong thì thầm, "Nhưng tôi biết.

Chúng ta đã mở cánh cửa.

Và bây giờ, cả hai bên đều đang nhìn vào nó."

Anh đứng dậy, chân run rẩy nhưng cố gắng giữ thăng bằng.

Trần Nam vội vã đứng dậy, tay vẫn siết chặt chai nước.

"Mày cần gì?

Mày bảo tôi làm gì?

Tôi có thể gọi Lâm sư phụ!"

"Đừng," Diệp Băng Phong chặn đứng cậu ta bằng một cái lắc đầu dứt khoát.

"Lâm Chiết sẽ không giúp chúng ta.

Cô ấy sẽ thấy chúng ta là mối đe dọa.

Hoặc là công cụ.

Và nếu cô ấy phát hiện ra điều gì đó bất thường trong cơ thể tôi...

chúng ta sẽ chết."

Trần Nam nuốt nước bọt, nhưng vẫn gật đầu.

Sự sợ hãi trong ánh mắt cậu ta không dành cho kẻ thù, mà dành cho chính sự vô tri của mình trước những điều vượt khỏi tầm kiểm soát.

**

Diệp Băng Phong ngồi xuống sàn, lưng dựa vào bức tường đang nứt nẻ.

Anh phân tích tình hình.

Phe "Kiểm Soát" muốn tiêu diệt mọi linh vật, coi chúng là mối đe dọa cần bị xóa sổ.

Phe "Tự Do" (những linh giả độc lập) muốn khai thác chúng để lấy tài nguyên.

Cả hai đều sai.

Nếu anh để phe Kiểm Soát biết anh là "vỏ bọc" của Dungeon, họ sẽ thí nghiệm trên anh.

Họ sẽ dissect cơ thể anh để tìm hiểu cách thức hoạt động của linh khí, bất chấp đau đớn hay cái chết.

Nếu anh để phe Tự Do biết, họ sẽ bắt anh làm nô lệ, ép anh mở ra các Dungeon mới để khai thác tài nguyên vô tận.

Và nếu anh làm gì đó sai lầm, như lúc nãy, khi anh vô tình kích hoạt khả năng "hòa tan" của Tang Nguyệt, anh sẽ trở thành mục tiêu săn lùng của cả hai phe.

Anh không phải là anh hùng.

Anh là một lỗi hệ thống.

Một virus trong cơ thể của thế giới mới.

Anh nhớ lại lời nói của Tang Nguyệt: *"Con đường của sự cộng sinh.

Không phải kiểm soát, không phải phục tùng.

Mà là hiểu biết."*

Hiểu biết.

Từ đó nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực tế lại phức tạp đến mức điên rồ.

Làm sao để hiểu một thực thể mà bản chất của nó là sự hủy diệt?

Làm sao để cộng sinh với một thế giới đang cố gắng nuốt chửng con người?

Diệp Băng Phong đưa tay lên, chạm vào vết sẹo trên cánh tay.

Nó ấm lên, như thể đang đáp lại sự chạm tay của anh.

Anh nhận ra rằng linh năng của mình không phải là một kỹ năng cố định.

Nó là một phản ứng.

Nó thay đổi tùy thuộc vào ý định và cảm xúc của anh.

Khi anh sợ hãi, nó trở nên hỗn loạn.

Khi anh bình tĩnh, nó trở nên tinh tế.

Và khi anh cảm thấy tội lỗi...

nó trở nên nguy hiểm.

"Con đường thứ ba," anh lặp lại, như thể đó là một lời nguyền.

"Nó không dành cho những người yếu đuối.

Nó dành cho những người sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả bản thân mình."

Anh nghĩ về Lâm Chiết.

Cô ấy luôn nói rằng may mắn là kẻ thù lớn nhất của một linh giả.

Nhưng giờ đây, Diệp Băng Phong nhận ra rằng may mắn chính là thứ duy nhất còn lại của anh.

Nếu không có sự trùng hợp ngẫu nhiên khiến anh gặp Tang Nguyệt, nếu không có sự yếu đuối của Tang Nguyệt trong khoảnh khắc cuối cùng, anh đã chết từ lâu.

Và giờ, anh phải dựa vào sự may mắn đó để sống sót.

Một sự may mắn mong manh, dễ vỡ như thủy tinh.

**

Người đứng đầu ngừng lại.

Anh nhìn vào thiết bị liên lạc trên tai, mặt biến sắc.

Nhưng đây là đối tượng quan trọng!"

Người bên cạnh anh cũng nhận được lệnh tương tự.

Sự hoang mang lan truyền trong nhóm.

Họ nhìn nhau, nghi ngờ.

Diệp Băng Phong biết mình đã thắng nửa trận.

Nhưng anh cũng biết mình đã phạm một lỗ hổng chết người.

Anh đã để lộ sự tồn tại của mình cho những kẻ săn mồi.

Và giờ, bẫy đã được đóng lại.

Anh đứng dậy, bước về phía cửa.

Trần Nam đang đứng ở hành lang, mặt tái mét.

Mày ổn chứ?

Có tiếng động lạ!"

"Đi," Diệp Băng Phong nói, giọng lạnh băng.

Đừng quay lại."

Trần Nam mở miệng muốn nói gì đó, nhưng Diệp Băng Phong đã đẩy cậu ta ra xa, đóng cửa lại.

Anh quay lại nhìn vào căn phòng, nơi những mảnh băng vẫn đang lơ lửng, như những ngôi sao nhỏ trong đêm tối.

Và từ đâu đó, sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải của Tang Nguyệt.

Không phải của Lâm Chiết.

Mà là của chính cha anh.

*"Con đã làm tốt lắm, Phong Phong.

Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên."*

Diệp Băng Phong mở mắt, nhìn vào bóng tối.

Và anh thấy một bóng hình đứng đó.

Một bóng hình quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

Và trong tay bóng hình đó, là một chiếc chìa khóa.

Chiếc chìa khóa của sự thật.

Và bên ngoài cửa, tiếng bước chân của những người lính đặc nhiệm đang tiến lại gần, đều đều và đáng sợ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập