Chương 4

Không gian trong bệnh viện cũ không còn mùi thuốc sát trùng nồng nặc nữa.

Nó giờ đây mang mùi của ozone, của máu tanh và một thứ hương hoa lạ lùng, ngọt ngào đến ngạt thở, giống như mùi hương nước hoa mà mẹ Diệp Băng Phong từng dùng trước khi bà biến mất.

Diệp Băng Phong mở mắt.

Thị giác của anh không hoạt động như bình thường.

Thay vì nhìn thấy những bóng tối u ám của hành lang bệnh viện bị sụp đổ, anh thấy một mạng lưới phức tạp những luồng sáng màu tím nhạt.

Chúng tuôn trào từ xác chết của những người lính đặc nhiệm nằm la liệt quanh anh, giống như những dòng sông nhỏ chảy ngược vào trong cơ thể anh.

chảy quá nhanh," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên trong đầu mình rõ hơn là trong không khí.

Cảm giác không phải là đau đớn.

Đó là sự xâm lấn.

Những mạch đen trên da anh, vốn chỉ là những vết trầy xước nhỏ trong lần trước, giờ đây đã biến thành những ống dẫn sống động.

Chúng nhấp nháy, co giãn, hút lấy linh khí dư thừa từ không khí và từ xác chết, đưa vào cơ thể anh với tốc độ kinh hoàng.

Anh có thể cảm nhận được từng phân tử linh khí va chạm vào tế bào, xé toạc màng tế bào và tái cấu trúc lại chúng.

Nó giống như việc uống một ly nước đá vào giữa trưa hè oi bức, nhưng thay vì làm mát, nó đốt cháy mọi thứ.

"Băng Phong!

Tỉnh lại đi!"

Giọng nói của Trần Nam vang lên, méo mó và xa xôi, như thể đang gọi từ đáy biển.

Diệp Băng Phong cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể anh không phản hồi.

Anh cảm thấy mình đang hòa tan.

Không phải là chết, mà là trở thành một phần của hệ thống.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang chuyển màu xám xịt, những mạch đen lan rộng ra, bao phủ cả cẳng tay.

Anh cố gắng thốt lên một lời trách mắng, một lời cầu xin, hoặc bất cứ điều gì, nhưng cổ họng anh chỉ phát ra một tiếng rít chói tai.

"Đừng cố gắng kiểm soát nó," một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai anh.

"Hãy để nó chảy.

Nếu con chống cự, con sẽ nổ tung."

Lâm Chiết.

Diệp Băng Phong quay đầu, một cử động chậm chạp đến rợn người.

Lâm Chiết đứng đó, tay cầm khẩu súng năng lượng, nhưng anh ta không bắn.

Anh ta đang quan sát, với ánh mắt của một nhà khoa học đang xem xét một mẫu vật mới.

nó đang làm gì với tôi?" Diệp Băng Phong hỏi, giọng nói bây giờ đã ổn định hơn, nhưng vẫn mang theo một âm hưởng kỳ lạ, như thể có hai người đang nói cùng lúc.

"Đồng bộ hóa," Lâm Chiết đáp, bước tới, dẫm lên xác một người lính đặc nhiệm mà không hề chớp mắt.

"Con đang trở thành một phần của Dungeon.

Và Dungeon, như con đã thấy, là một sinh vật sống.

Nó đang học cách sử dụng con."

Diệp Băng Phong nhìn vào những luồng sáng tím.

Anh nhận ra rằng chúng không chỉ là năng lượng.

Chúng là ký ức.

Ký ức của những người đã chết ở đây.

Ký ức của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng, và của sự giận dữ.

Và anh đang hấp thụ tất cả.

***

### PHẦN 2: Ký Ức Của Kẻ Thua Cuộc

Khi sự đồng bộ hóa đạt đến đỉnh điểm, thế giới xung quanh Diệp Băng Phong biến đổi.

Hành lang bệnh viện tan biến, thay thế bằng một không gian trừu tượng, nơi những bức tường được làm từ những mảnh vỡ ký ức.

Diệp Băng Phong thấy mình đứng giữa một đám đông.

Không phải là những người lính đặc nhiệm, mà là những bóng đen.

Chúng không có khuôn mặt, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng.

Chúng đang nhìn anh.

*“Tại sao con lại đến đây?”*

Giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi.

Nó không phải là tiếng nói của Tang Nguyệt, mà là tiếng nói của chính Dungeon.

Một tiếng nói tập thể, hỗn độn, đầy đau khổ.

Diệp Băng Phong lùi lại một bước.

tôi muốn cứu cha tôi."

*“Cha con?”* Tiếng cười vang lên, khô khốc và lạnh lùng.

*“Con nghĩ con đang cứu ai?

Con đang giết chết chính mình.”*

Những bóng đen tiến lại gần.

Chúng không tấn công, mà chúng chạm vào anh.

Mỗi lần chúng chạm vào, một ký ức lạ lẫm tràn vào đầu anh.

Anh thấy một người đàn ông, với mái tóc bạc và đôi mắt mệt mỏi, đứng trước một cánh cửa lớn.

Người đàn ông đó đang khóc.

Anh ta gọi tên một cậu bé.

"Phong Phong...

con chạy đi.

Đừng quay lại."

Diệp Băng Phong nhận ra người đàn ông đó.

Đó là cha anh.

Nhưng trong ký ức này, cha anh không phải là một nạn nhân.

Anh ta là kẻ mở cửa.

Anh ta là người đã đưa Dungeon vào thế giới con người.

"Tôi không tin," Diệp Băng Phong thì thầm, ôm lấy đầu mình.

"Cha tôi không bao giờ làm điều đó.

Anh ấy là một nhà nghiên cứu.

Anh ấy muốn bảo vệ mọi người."

*“Bảo vệ?”* Tiếng nói của Dungeon cười nhạo.

*“Con người luôn tự lừa dối bản thân.

Cha con không muốn bảo vệ.

Anh ta muốn kiểm soát.

Và khi anh ta thất bại, anh ta đã trở thành thứ mà anh ta sợ hãi nhất.”*

Diệp Băng Phong nhìn vào đôi tay mình.

Những mạch đen trên da anh giờ đây đã lan đến vai.

Chúng không còn là vết thương nữa.

Chúng là những ký hiệu.

Những ký hiệu của một lời nguyền.

Anh nhớ lại giấc mơ của mình.

Giấc mơ mà anh đã thấy từ khi còn nhỏ.

Giấc mơ về một người phụ nữ với đôi mắt đỏ ngầu, đang cười trong bóng tối.

Và giờ đây, anh hiểu ra.

Người phụ nữ đó không phải là ma.

Bà ta là một Linh Giả.

Một Linh Giả cấp cao, người đã cố gắng phong ấn Dungeon, nhưng đã thất bại.

Và bà ta đã để lại một phần linh hồn mình trong đó, để dẫn đường cho những kẻ đến sau.

Diệp Băng Phong nhắm mắt lại.

Anh không còn sợ hãi nữa.

Thay vào đó, là một cảm giác lạnh lẽo, vô cảm.

"Vậy thì," anh nói, giọng nói của anh bây giờ vang lên rõ ràng, mạnh mẽ.

"Nếu cha tôi đã mở cửa, thì tôi sẽ đóng nó lại."

**

### PHẦN 4: Vũ Điệu Của Sự Hủy Diệt

Cuộc chiến không giống như bất kỳ cuộc chiến nào mà Diệp Băng Phong từng thấy.

Anh không dùng kiếm, không dùng súng, không dùng bất kỳ kỹ năng nào đã được dạy trong các lớp huấn luyện của tổ chức quản lý linh giả.

Anh dùng ký ức.

Anh dùng nỗi sợ hãi của những người lính đặc nhiệm đã chết để tạo ra những ảo ảnh.

Những ảo ảnh đó không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc.

Chúng tấn công trực tiếp vào tâm trí của Tang Nguyệt.

Tang Nguyệt lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu mở to.

"Điều gì đang xảy ra?"

"Đây là nỗi sợ của con người," Diệp Băng Phong nói, giọng nói của anh vang lên như một bản giao hưởng kinh hoàng.

"Và con sẽ cảm nhận nó."

Những ảo ảnh bao vây Tang Nguyệt.

Chúng là những hình ảnh của sự hủy diệt, của sự cô đơn, của sự tuyệt vọng.

Tang Nguyệt cố gắng chống cự, nhưng linh khí của anh ta bị cuốn vào trong những ảo ảnh đó.

"Không!" Tang Nguyệt hét lên.

"Tôi không sợ hãi!"

"Nhưng con người thì sợ," Diệp Băng Phong đáp.

"Và con đang học từ con người."

Tang Nguyệt gầm lên, và một luồng năng lượng đen bùng nổ từ cơ thể anh ta, xé toạc những ảo ảnh.

Nhưng Diệp Băng Phong không dừng lại.

Anh tiếp tục tấn công, dùng những ký ức khác, những cảm xúc khác.

Anh dùng nỗi đau của cha mình.

Nỗi đau của một người đàn ông đã mất đi mọi thứ vì tham vọng.

Tang Nguyệt run rẩy.

"Cha con...

anh ta đã đau khổ như thế nào?"

"Anh ta đã đau khổ vì anh ta không thể cứu con," Diệp Băng Phong nói.

"Và giờ đây, tôi đang cố gắng cứu con."

Tang Nguyệt nhìn Diệp Băng Phong với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, nhưng cũng có sự tò mò.

"Con thực sự muốn cứu tôi?" Tang Nguyệt hỏi.

"Không," Diệp Băng Phong đáp.

"Tôi muốn cứu chính tôi.

Và để làm điều đó, tôi phải phá vỡ vòng lặp này."

Anh giơ tay lên, và tất cả linh khí xung quanh anh tập trung vào một điểm.

Một quả cầu năng lượng khổng lồ, màu tím và đen, hình thành giữa lòng bàn tay anh.

"Đây là lần cuối cùng," Diệp Băng Phong nói.

"Và đây là sự lựa chọn của tôi."

Anh ném quả cầu năng lượng vào Tang Nguyệt.

***

### PHẦN 5: Sự Lựa Chọn Thứ Ba

Quả cầu năng lượng va chạm với Tang Nguyệt, nhưng nó không nổ tung.

Thay vào đó, nó hòa tan vào cơ thể anh ta.

Tang Nguyệt đứng đó, không di chuyển.

Ánh mắt của anh ta thay đổi.

Từ đỏ ngầu sang đen, rồi sau đó, trở lại màu nâu bình thường.

Những mạch đen trên da Diệp Băng Phong bắt đầu mờ đi.

Sức mạnh khủng khiếp mà anh vừa cảm nhận được đang biến mất, thay thế bằng một cảm giác trống rỗng, mệt mỏi.

"Tại sao?" Tang Nguyệt hỏi, giọng nói của anh ta bây giờ nhẹ nhàng, nhân từ.

"Tại sao con không giết tôi?"

"Vì giết con sẽ không giải quyết được vấn đề," Diệp Băng Phong đáp, ngã xuống sàn nhà.

"Vấn đề không phải là con.

Vấn đề là sự mất cân bằng.

Và tôi không thể sửa chữa nó bằng bạo lực."

Tang Nguyệt nhìn Diệp Băng Phong với ánh mắt kỳ lạ.

"Con đã chọn con đường thứ ba."

"Đúng," Diệp Băng Phong nói.

"Con đường của sự cộng sinh.

Không phải kiểm soát, không phải phục tùng.

Mà là hiểu biết."

Tang Nguyệt mỉm cười.

"Và con nghĩ con có thể làm được điều đó?"

"Tôi không biết," Diệp Băng Phong đáp.

"Nhưng tôi sẽ thử."

Và rồi, mọi thứ trở nên yên tĩnh.

Diệp Băng Phong nằm trên sàn nhà, nhìn lên trần nhà.

Anh cảm thấy kiệt sức.

Nhưng trong lòng anh, có một cảm giác mới.

Một cảm giác hy vọng.

Anh không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Anh không biết liệu mình có thể thực sự thay đổi thế giới hay không.

Nhưng anh biết một điều.

Anh không còn là một nạn nhân nữa.

Và từ đâu đó, sâu trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải của Tang Nguyệt.

Không phải của Lâm Chiết.

Mà là của chính cha anh.

*"Con đã làm tốt lắm, Phong Phong.

Nhưng đây chỉ là bước đầu tiên."*

Diệp Băng Phong mở mắt, nhìn vào bóng tối.

Và anh thấy một bóng hình đứng đó.

Một bóng hình quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

Và trong tay bóng hình đó, là một chiếc chìa khóa.

Chiếc chìa khóa của sự thật.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập