Chương 3
Diệp Băng Phong không chạy.
Anh đứng yên giữa tàn tích của phòng chờ, hai tay thả lỏng, mắt nhắm nghiền.
Trong thế giới thực, tim anh đập thình thịch như trống trận, nhưng trong "Giấc Mơ", nhịp đập đó vang vọng thành tiếng trống chiến trường cổ xưa, đánh dấu sự bắt đầu của một vở kịch bi hài kịch mà anh là diễn viên chính đầy lỗi lầm.
Hắn là mục tiêu!" Tiếng hét của Trần Nam vang lên, vỡ òa trong tiếng gầm rú của những con linh thú hạ cấp đang kéo đến như kiến.
Trần Nam vung thanh kiếm năng lượng, ánh sáng xanh lam chiếu rọi lên khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy quyết tâm mù quáng của anh ta.
Nam không biết rằng, chính sự "bảo vệ" nhiệt tình của anh ta mới là thứ đang đẩy Băng Phong vào vết xe đổ lần thứ ba.
Băng Phong mở mắt.
Trước mặt anh, một con sói lửa với đôi mắt đỏ ngầu đang lao tới.
Thay vì né tránh, anh vô tình dẫm phải một mảnh vỡ kính trên sàn.
Cú trượt chân ấy khiến anh ngã nhào về phía trước, tay phải vung lên để giữ thăng bằng.指尖 vô tình chạm vào lõi năng lượng yếu ớt của con sói.
*Crack.*
Không phải tiếng xương gãy.
Mà là tiếng vỡ của một bong bóng xà phòng.
Con sói lửa nổ tung, nhưng không phát nổ theo nghĩa đen.
Nó biến thành một đám khói tím nhạt, tỏa ra mùi hoa oải hương dễ chịu đến kinh ngạc.
Cả đội thám hiểm dừng lại, nhìn nhau với vẻ mặt sửng sốt.
nó chết rồi?" Trần Nam hỏi, giọng run run.
Băng Phong ngồi dậy, chùi bụi trên quần áo.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở bụng.
Không phải từ con sói.
Mà từ việc anh vừa vô tình "giải phóng" linh khí của nó một cách thô bạo, gây ra sự mất cân bằng nhỏ bé trong hệ thống phòng thủ của Dungeon.
Anh biết điều đó.
Anh luôn biết.
Mỗi hành động của anh, dù vô tình hay cố ý, đều là một lời mời gọi cho sự tiến hóa của kẻ thù.
"Đừng đứng đó mà nhìn!" Lâm Chiết, huấn luyện viên của họ, bước tới với bước chân nặng nề.
Gương mặt anh ta nghiêm nghị, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Chúng ta phải di chuyển.
Boss đang cảm nhận được sự xáo trộn.
Nó đang học."
Băng Phong cúi đầu, lắp bắp: "Xin lỗi, tôi chỉ...
tôi trượt chân thôi mà."
"Trượt chân cũng là một dạng tấn công, Diệp Băng Phong," Lâm Chiết lạnh lùng đáp.
"Và trong thế giới này, lỗi nhỏ dẫn đến thảm họa lớn.
Hãy nhớ lấy."
Băng Phong cắn môi.
Anh nhớ rõ ràng.
Trong giấc mơ trước, anh đã trượt chân và vô tình kích hoạt bẫy, giết chết toàn bộ đội phó của họ.
Lần này, anh chỉ giết một con sói, nhưng hậu quả sẽ tồi tệ hơn.
Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy của mặt đất.
Dungeon đang sợ.
Và khi Dungeon sợ, nó sẽ hung hãn hơn.
Họ tiếp tục di chuyển, nhưng không khí đã thay đổi.
Những con linh thú hạ cấp trước đây chỉ rình rập, giờ đây chúng tấn công có tổ chức hơn.
Chúng phối hợp, bao vây, và đặc biệt, chúng tránh xa Băng Phong như tránh một nguồn phóng xạ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì chúng đang quan sát.
Trần Nam đi bên cạnh Băng Phong, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm.
"Phong à, lần này anh làm tốt đấy.
Giết một con sói chỉ bằng một cái chạm.
Anh có biết mình có tiềm năng多大 không?"
Băng Phong lắc đầu, nụ cười gượng gạo hiện lên trên môi.
"Không, Nam.
Tôi không có tiềm năng.
Tôi chỉ có...
khả năng gây rối.
Và lần này, tôi nghĩ tôi đã gây rối quá mức."
Nam không hiểu.
Anh ta quá trẻ, quá nhiệt huyết, và quá mù quáng.
Anh ta muốn trở thành Linh Vương, muốn chứng minh bản thân, và anh ta thấy ở Băng Phong một con bài quý.
Nhưng Băng Phong biết mình là gì.
Anh là một lỗi hệ thống.
Một bug trong mã nguồn của thế giới này.
Và bug, cuối cùng cũng sẽ bị xóa bỏ.
***
Khi tiếng gầm gừ dần tắt đi, chỉ còn lại tiếng rên rỉ của những xác thịt đang phân hủy và tiếng thở hồng hộc của những người sống sót.
Băng Phong ngồi xuống, lưng dựa vào bức tường nứt nẻ.
Anh nhắm mắt, gọi "Giấc Mơ" về.
Thế giới xung quanh biến mất.
Anh đứng trên một cánh đồng tuyết trắng tinh.
Trước mặt anh là một chiếc gương lớn, phản chiếu khuôn mặt anh – nhưng đôi mắt trong gương không phải là đôi mắt của anh.
Chúng là đôi mắt của Tang Nguyệt, Ma Vương Dungeon.
Đôi mắt ấy đầy vẻ thương cảm, nhưng cũng đầy vẻ mệt mỏi.
*"Con lại đây,"* giọng nói vang lên, không từ miệng gương, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
*"Con nghĩ mình đang sửa chữa?
Con chỉ đang làm vết thương sâu hơn."*
Băng Phong nhìn vào phản chiếu.
Anh thấy những vết nứt trên gương lan rộng, giống như những vết nứt trên lòng anh.
"Ba," anh thì thầm.
"Con không cố ý.
Con chỉ muốn sống.
Con muốn cứu mọi người."
*"Sống?"* Tiếng cười khẽ vang lên, chua chát.
*"Con người định nghĩa sự sống là tồn tại.
Nhưng linh khí định nghĩa sự sống là cân bằng.
Con phá vỡ cân bằng.
Con giết chết những sinh vật vô tội để bảo vệ những kẻ đang khai thác chúng.
Con nghĩ ai là kẻ đúng?"*
Băng Phong không đáp.
Anh không có câu trả lời.
Anh biết phe Kiểm Soát sai.
Họ tàn bạo, họ tàn phá.
Nhưng anh cũng biết phe Cộng Sinh, những người như Tang Nguyệt, cũng sai.
Họ tiêu diệt con người vì sợ hãi, vì cảm thấy bị đe dọa.
Cả hai đều đang giết chết nhau, và anh đang ở giữa, là chất xúc tác cho sự hủy diệt.
*"Con cần một con đường thứ ba,"* giọng nói tiếp tục.
*"Không phải chiến tranh.
Không phải hòa bình giả tạo.
Nhưng để hiểu biết, con phải chịu đau đớn.
Con phải cảm nhận nỗi đau của cả hai bên."*
Gương vỡ tan.
Băng Phong tỉnh mộng.
Anh đang nằm trên sàn đá lạnh lẽo.
Trần Nam đang cúi xuống nhìn anh, mặt mày xanh xao.
Anh sao rồi?
Anh vừa la hét 'Ba' lên.
Có phải anh thấy cha anh không?"
Băng Phong ngồi dậy, lắc đầu.
ác mộng."
Nam gật đầu, nhưng ánh mắt anh ta vẫn nghi ngờ.
"Lâm huấn luyện viên nói chúng ta phải đến phòng trung tâm.
Đó là nơi Tim của Dungeon nằm.
Nếu chúng ta phá vỡ nó, Dungeon sẽ sụp đổ.
Đó là mệnh lệnh."
"Mệnh lệnh," Băng Phong lặp lại từ đó, đắng cay.
"Mệnh lệnh của những người không hiểu gì cả."
Anh đứng dậy, chân vẫn yếu ớt.
Nhưng trong lòng anh, một quyết định đã hình thành.
Anh không thể phá vỡ Tim.
Đó là cách của phe Kiểm Soát.
Anh cũng không thể để Tim tiếp tục tồn tại như một vũ khí hủy diệt.
Anh phải làm điều gì đó khác.
Điều gì đó mà cả hai phe đều không ngờ tới.
***
Băng Phong tiếp tục di chuyển, thận trọng hơn.
Anh biết phe Kiểm Soát đang bao vây Dungeon từ bên ngoài, chuẩn bị cho đợt pháo kích cuối cùng.
Nếu anh không thoát ra kịp, anh sẽ chết cùng toàn bộ đội thám hiểm.
Nếu anh thoát ra, phe Kiểm Soát sẽ giết anh vì "phá vỡ quy trình".
Anh chạm tay vào mảng tường "da".
Tường Dungeon không phải là đá.
Nó là mô sống.
Nó cảm nhận.
Và nó đang sợ anh.
Không phải vì anh mạnh, mà vì anh khác biệt.
Anh là một biến số không lường trước được.
"Nam, chờ tôi một chút," Băng Phong nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
Nam nhìn anh, bối rối.
Anh lại muốn làm gì nữa?"
"Im lặng và quan sát," Băng Phong ra lệnh.
Đây là lần đầu tiên anh ra lệnh cho Nam.
Nam sững sờ, nhưng vẫn tuân theo, dù ánh mắt đầy thắc mắc.
Băng Phong đưa tay lên, không dùng linh năng, mà dùng ý chí.
Anh tập trung vào sự sợ hãi của mình.
Không phải sợ chết.
Mà sợ thất bại.
Sợ làm hại thêm người.
Anh để nỗi sợ đó lan tỏa, như một làn sóng vô hình, chạm vào tường.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.
Tường không đẩy anh ra.
Một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người chui qua, hiện ra trước mặt anh.
Những sợi rễ bên trong khe hở nhẹ nhàng quấn lấy tay anh, không gây hại, mà giống như đang...
"Đây là..." Nam lắp bắp, mắt trợn tròn.
"Anh làm được gì vậy?"
"Không phải tôi làm," Băng Phong thì thầm.
"Là nó cho phép."
Anh chui qua khe hở.
Bên trong là một hành lang hẹp, tối tăm.
Không có linh thú.
Chỉ có tiếng đập của một trái tim khổng lồ, vang vọng khắp nơi.
*Thump-thump.
Thump-thump.*
Anh đi sâu hơn.
Càng đi, anh càng cảm thấy sự hiện diện của Tang Nguyệt.
Không phải sự thù hận.
Mà là sự chờ đợi.
*"Con đến đây để giết tôi?"* giọng nói vang lên trong đầu anh.
"Không," Băng Phong đáp.
"Con đến đây để nói chuyện."
*"Nói chuyện?
Con người chỉ biết nói bằng vũ lực."*
"Không phải tất cả," Băng Phong nói.
"Và không phải bây giờ."
Anh dừng lại trước một cánh cửa lớn, bằng gỗ đen bóng.
Trên đó không có khóa, không có bẫy.
Chỉ có một vết nứt nhỏ, giống như vết nứt trên gương trong giấc mơ.
Anh đặt tay lên vết nứt.
Và anh nhớ lại.
Nhớ lại ngày cha anh biến mất.
Nhớ lại sự sợ hãi của mình.
Nhớ lại cách anh đã chạy trốn, để mặc cha anh đối mặt với sự cô độc và điên loạn.
Lần này, anh không chạy.
Anh bước vào.
**
Băng Phong bước ra khỏi khe hở, rơi xuống một khoảng trống dưới lòng đất.
Trước mặt anh là một căn phòng sạch sẽ, khác hẳn với sự hỗn độn bên ngoài.
Ở giữa phòng là một chiếc ghế bành cũ kỹ và một tách trà vẫn còn nóng hổi.
Trên bàn, có một tấm ảnh cũ.
Ảnh chụp một người đàn ông và một cậu bé.
Người đàn ông chính là cha anh.
Cậu bé là anh, mười năm trước.
Anh ngồi xuống, cầm tách trà.
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Không phải của Tang Nguyệt.
Mà của Lâm Chiết.
"Con nghĩ mình đã thắng?" Lâm Chiết bước ra từ bóng tối, tay cầm một khẩu súng năng lượng.
"Con chỉ mới bắt đầu.
Và con không biết những gì mình đã đánh thức."
Băng Phong nhìn Lâm Chiết, rồi nhìn tấm ảnh.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
"Không," anh nói.
"Con biết chính xác mình đã đánh thức cái gì.
Và đó không phải là một con quái vật.
Đó là một cơ hội."
Lâm Chiết nhíu mày.
"Cơ hội cho ai?"
"Cho tất cả chúng ta," Băng Phong đáp.
"Ngay cả những kẻ nghĩ họ là kẻ thù."
Và rồi, từ dưới đất, một tiếng cười vang lên.
Không phải của Tang Nguyệt.
Mà của một giọng nói khác.
Một giọng nói mà Băng Phong chưa từng nghe, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
*"Cuối cùng, con cũng trở về."*
Băng Phong nhìn xuống ly trà.
Trong đó, phản chiếu không phải khuôn mặt anh, mà là khuôn mặt của một người phụ nữ.
Người phụ nữ mà anh đã quên từ lâu.
Và trong mắt bà ta, là một bí mật mà cả thế giới linh dị đều chưa từng biết đến.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận