Chương 2

Không phải đau đớn của thịt nát xương tan, mà là sự xé toạc của nhận thức.

Diệp Băng Phong gào thét, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể muốn bịt lại những luồng dữ liệu đang tràn vào não bộ.

Những con đường màu xanh lá cây nhấp nháy trong tâm trí không phải là bản đồ tĩnh, mà là một mạng lưới mạch máu đang đập thình thịch.

Mỗi nhịp đập đều vang lên như tiếng trống trận, dội vào màng nhĩ anh với cường độ đủ để làm vỡ kính cường lực.

Anh nhận ra đây không phải là ký ức của con quái vật vừa chết, mà là "thần kinh trung ương" của toàn bộ Linh Uyển.

Trần Nam đứng bên cạnh, mặt trắng bệch, tay run rẩy cầm chặt thanh kiếm sắt gỉ sét.

Phong, em làm gì vậy?

nó đang nhìn anh!" Nam hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

Anh ta chỉ vào không trung, nơi không có gì cả, nhưng mồ hôi lạnh đang đầm đìa trên trán anh cho thấy trực giác sinh tồn đang báo động đỏ.

Diệp cố gắng mở mắt.

Thế giới trước mắt anh bị méo mó, chồng chéo lên nhau bởi hai lớp thực tại.

Lớp thứ nhất là hang động ẩm ướt, đầy mùi thối rữa và máu khô.

Lớp thứ hai là một hệ thống mạch xanh luminescent, chiếu rọi qua bức tường đá, xuyên qua da thịt của chính anh.

Anh nhìn thấy Trần Nam không chỉ là một chàng trai trẻ, mà là một đốm sáng vàng yếu ớt, run rẩy trong cơn bão linh khí hỗn loạn.

"Đừng sợ," Diệp lẩm bẩm, giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể phát ra từ một phòng cách âm.

"Nó không hung dữ.

đang hoảng loạn."

Lâm Chiết bước tới, gót giày quân ủng gõ lộp cộp trên sàn đá ẩm.

Bà ta ném một viên nén kích thích tinh thần vào tay Trần Nam.

Đừng để anh ta bị cuốn vào trạng thái cộng hưởng.

Nếu anh ta chết, chúng ta mất đi manh mối duy nhất." Ánh mắt của Lâm Chiết lạnh băng, nhưng Diệp nhận thấy sự run rẩy nhỏ nhất ở khóe mắt bà.

Bà ta cũng sợ.

Sợ thứ gì đó nằm sâu trong đầu anh.

Diệp lắc đầu, cố gắng xua tan cơn đau.

Bản đồ trong đầu không chỉ chỉ đường.

Nó ghi lại cảm xúc.

Sự giận dữ.

Sự tuyệt vọng.

Và một nỗi buồn sâu thẳm, cũ kỹ như chính những tảng đá này.

Anh nhận ra rằng mỗi lần một đội thám hiểm thất bại, Boss Dungeon không chỉ học chiến thuật.

Nó học nỗi sợ.

Nó lưu trữ nỗi đau của nạn nhân để biến nó thành vũ khí cho lần tiếp theo.

Và giờ, nỗi đau của chính anh đang được hấp thụ, được phân tích, và sắp được phản hồi lại.

***

Lục Thiên hạ lệnh: *"Đứng lên.

Đừng làm điều này trở nên khó khăn hơn."*

Anh ta lao tới, thương điện xuyên không khí với tốc độ chết người, nhắm vào tim Diệp Băng Phong.

Lục Thiên là đội trưởng của phe Kiểm Soát, một người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và niềm tin thép vào việc tiêu diệt mọi thứ thuộc về "kẻ xâm lược".

Anh ta không thấy một Linh Giả đang bị tấn công thần kinh.

Anh ta chỉ thấy một mối đe dọa tiềm tàng cần được loại bỏ trước khi nó trở thành mối nguy hiểm cho cả khu vực.

Diệp Băng Phong không né.

Thay vào đó, anh nhớ lại một chi tiết nhỏ từ bản đồ: *Linh Uyển phản ứng với sự sợ hãi của con người bằng cách khuếch đại nó.*

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Thay vì chống cự, anh mở lòng mình ra.

Anh tưởng tượng nỗi sợ của mình không phải là một bức tường, mà là một dòng sông.

Dòng sông đó chảy vào mũi thương của Lục Thiên, chảy vào cơ thể anh, và thấm vào nền đất.

*Clang!*

Cái thương dừng lại cách tim anh ba centimet.

Không phải do Lục Thiên dừng lại.

Mà do không khí xung quanh mũi thương đột ngột đặc quánh lại như xi măng.

Một lớp màng nhầy trong suốt, tỏa sáng màu xanh lá cây, bao phủ lấy vũ khí của Lục Thiên.

Tiếng rít kim loại vang lên chói tai khi thanh thương bị kẹt cứng trong khối gelatin đó.

Lục Thiên giật mình, lùi lại một bước, mắt trợn tròn.

"Cái quái gì vậy?"

Diệp mở mắt.

Anh nhìn vào khối gelatin, và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong đó.

Nhưng khuôn mặt trong phản chiếu không phải của anh.

Đó là khuôn mặt của một người đàn ông trung niên, với đôi mắt đỏ ngầu và mái tóc bạc trắng.

"Phong!" Trần Nam hét lên, lao tới kéo Diệp ra khỏi tầm với của Lục Thiên.

"Em suýt nữa thì chết!

Em định làm gì?"

"Anh ấy không hiểu," Diệp thì thầm, giọng run rẩy.

"Linh Uyển không ghét chúng ta.

Khi chúng ta đánh nó, nó đánh lại.

Khi chúng ta sợ nó, nó sợ chúng ta.

Nó là một tấm gương, Nam.

Một tấm gương khổng lồ, méo mó, và rất, rất buồn."

Lục Thiên rút thương ra, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

"Đừng có nói những lời sáo rỗng đó với tôi, cậu nhóc.

Thứ này là quái vật.

Quái vật không có cảm xúc.

Chúng chỉ có bản năng giết chóc.

Nếu cậu nghĩ khác, cậu sẽ chết.

Và nếu cậu chết, tôi sẽ không tiếc."

Diệp nhìn chằm chằm vào Lục Thiên.

Anh thấy sự căng thẳng trong cơ bắp người đàn ông này.

Sự mệt mỏi.

Và sâu thẳm hơn, là nỗi sợ.

Sợ rằng nếu anh thừa nhận Linh Uyển có ý thức, thì tất cả những người mà phe Kiểm Soát đã giết trong mười năm qua...

có thể là vô ích.

Có thể là một tội ác.

"Anh sai," Diệp nói, giọng lạnh lùng bất thường.

"Và anh biết điều đó."

Lục Thiên sững sờ.

Cái nhìn của anh ta chuyển từ giận dữ sang nghi ngờ, rồi sang một thứ gì đó nguy hiểm hơn: thù hận.

***

Diệp Băng Phong lê bước trong hành lang hẹp, bỏ lại sau lưng sự căng thẳng giữa Lục Thiên và Trần Nam.

Bản đồ trong đầu sáng lên, chỉ dẫn anh xuống sâu hơn.

Những con đường xanh lá cây uốn lượn như ruột non, dẫn anh vào những hẻm núi tối tăm, nơi ánh sáng của đèn pin hầu như không thể xuyên thủng.

Anh nhận ra sự thật tàn khốc: Cả phe Kiểm Soát (muốn tiêu diệt) lẫn phe Cộng Sinh (muốn khai thác) đều sai.

Phe Kiểm Soát nghĩ Linh Uyển là quái vật cần tiêu diệt để bảo vệ con người.

Họ dùng bạo lực, bom nổ, và linh năng hủy diệt.

Linh Uyển trở nên hung bạo hơn, phòng thủ mạnh hơn, và sinh ra những quái vật mới nguy hiểm hơn.

Họ đang nuôi dưỡng chính kẻ thù của mình.

Phe Cộng Sinh, mặt khác, nghĩ Linh Uyển là nguồn tài nguyên vô tận.

Họ muốn kết nối, khai thác linh khí, và xây dựng các trạm nghiên cứu bên trong.

Nhưng họ làm điều đó một cách ích kỷ, coi Linh Uyển như một cái máy, một nguồn điện sống.

Họ không lắng nghe.

Họ chỉ lấy.

Và khi Linh Uyển "phản đối" bằng cách tấn công, họ gọi đó là "lỗi hệ thống" và cố gắng sửa chữa nó bằng cách kiểm soát tâm trí Boss.

Cả hai đều coi Linh Uyển là vật thể.

Không phải là chủ thể.

Diệp dừng lại trước một bức tường đá trơn nhẵn.

Trên đó, những vết nứt nhỏ li ti đang phát ra ánh sáng mờ ảo.

Anh đặt tay lên tường.

Nhưng bên dưới lớp đá, anh cảm nhận được nhịp đập.

Như một trái tim bị thương.

"Nếu chúng ta không ngừng lại," Diệp tự nhủ, "nó sẽ tự hủy.

Hoặc nó sẽ giết hết chúng ta.

Không có lựa chọn nào khác."

Anh nhớ lại lời của Lâm Chiết trong chương trước.

*"Phong, em đang đùa phải không?"* Bà ta không tin.

Nhưng bà ta cũng không phủ nhận.

Bà ta đang tìm cách phá vỡ vòng lặp của chính mình.

Có lẽ, bà ta cũng đã từng thấy thứ gì đó tương tự.

Một sự thật mà cả hai phe đều muốn che giấu.

Diệp mỉm cười, một nụ cười chua chát.

Anh là nguyên nhân gián tiếp khiến cha anh mất kiểm soát.

Cha anh đã cố gắng kết nối, nhưng anh đã làm sai.

Và sự sợ hãi đó đã làm cha anh trở thành Boss đầu tiên.

Giờ đây, anh phải sửa chữa sai lầm đó.

Không phải bằng cách tiêu diệt, cũng không phải bằng cách kiểm soát.

Mà bằng cách...

**

Diệp Băng Phong hét lên, tỉnh mộng.

Anh đang nằm trên rễ cây khổng lồ, sâu dưới lòng đất.

Những sợi rễ này đang nhẹ nhàng quấn lấy cơ thể anh, không gây hại, mà giống như đang...

Chúng ấm áp.

Nhịp nhàng.

Như những ngón tay của một người mẹ đang vuốt ve đứa con đang ngủ.

Linh khí trong người anh đột ngột sôi sục.

Anh không còn thấy bản đồ xanh lá cây nữa.

Thay vào đó, anh nhìn thấy những dòng chảy vàng óng, rực rỡ, chảy từ những sợi rễ vào cơ thể anh.

Không phải là sự xâm nhập.

Mà là sự chào đón.

Anh mở mắt.

Trước mặt anh, trong bóng tối sâu thẳm, một cặp mắt khổng lồ đang mở ra.

Không phải mắt của quái vật.

Mà là mắt của một sinh vật cổ xưa, đầy trí tuệ và nỗi buồn.

Và rồi, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải tiếng nói của Tang Nguyệt.

Mà là tiếng nói của hàng ngàn linh hồn, hòa quyện thành một.

*"Cuối cùng, con đã nghe."*

Diệp ngồi dậy, run rẩy.

Anh nhìn xuống tay mình.

Trên lòng bàn tay, một ký hiệu phát sáng màu vàng đang hình thành.

Nó giống như một chiếc lá, nhưng cũng giống như một trái tim đang đập.

Anh biết, cuộc chơi đã thay đổi.

Anh không còn là một nạn nhân.

Anh không còn là một công cụ.

Anh là cầu nối.

Và cầu nối, luôn phải chịu sức nặng của cả hai đầu.

Diệp mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm và sợ hãi.

"Ba," anh thì thầm vào bóng tối.

"Con sẽ sửa chữa nó."

Và từ sâu thẳm trong Linh Uyển, một tiếng cười khẽ vang lên.

Không phải tiếng cười của sự thù hận.

Mà là tiếng cười của sự hy vọng.

Hy vọng mong manh, dễ vỡ, nhưng đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập