Chương 1
Anh mở mắt, không phải trong phòng ngủ ấm áp với mùi hương nước hoa quen thuộc của cô bạn gái mộng mơ, mà trên một tấm xi măng lạnh lẽo, ẩm ướt và bốc mùi thối rữa nồng nặc.
Đừng nằm đó!
Nó đang tới rồi!"
Tiếng hét của Trần Nam vang lên chói tai, kéo Diệp Băng Phong khỏi trạng thái mơ hồ.
Anh bật dậy, tay chân run rẩy, tim đập thình thịch như muốn nổ tung lồng ngực.
Khung cảnh trước mắt anh không phải là căn hộ nhỏ bé ở tầng mười hai của chung cư cũ kỹ, mà là một hành lang dài vô tận, những bức tường bê tông nứt nẻ chảy ra thứ dịch nhầy đen kịt, bóng loáng.
Diệp Băng Phong chớp mắt, cố gắng tập trung.
Trong ký ức của anh, anh chỉ đang ngồi trước màn hình máy tính, phân tích dữ liệu linh khí cho dự án luận văn tốt nghiệp.
Anh là một sinh viên năm cuối, cấp độ Thường Nhân, không có dị năng, không có sức mạnh phi thường.
Anh thậm chí còn sợ bóng tối.
Vậy mà giờ đây, anh đang đứng giữa một Linh Uyển cấp 3 – nơi mà ngay cả những Linh Giả cấp 2 cũng phải e dè.
"Nam, chúng ta...
chúng ta đang ở đâu?" Diệp hỏi, giọng khàn đặc, run rẩy.
Trần Nam, với bộ quần áo bảo hộ rách nát và khuôn mặt đầy mồ hôi, quay lại nhìn anh với ánh mắt hỗn loạn.
"Linh Uyển Số 47!
Chúng ta bị kẹt lại khi cửa ra vào đóng sập!
Lão Lâm nói anh ta sẽ quay lại cứu chúng ta, nhưng đã mười phút rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng!"
Diệp nuốt nước bọt.
Trong thế giới Linh Uyển, mười phút là một đời người.
Và nếu Trần Nam nói thật, thì họ đã bỏ lỡ cửa sổ an toàn duy nhất.
Bỗng nhiên, không khí xung quanh trở nên nặng nề.
Những giọt mồ hôi trên trán Diệp đông đặc lại.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của cái gì đó khổng lồ, đang rình rập từ phía cuối hành lang.
Nó không di chuyển bằng chân, mà bằng cách làm biến dạng không gian xung quanh, khiến những bức tường xi măng uốn cong như thể bị nấu chảy.
"Chạy!" Trần Nam hét lên, kéo tay Diệp.
Nhưng Diệp không chạy.
Anh đứng đó, nhìn vào bóng tối đang tiến lại gần, và trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức đau đớn, không thuộc về anh, nhưng lại cảm giác quen thuộc đến rợn người, trỗi dậy.
Đó là giọng nói của cha anh.
PHẦN 2
Âm thanh đó bắt đầu rất khẽ, như tiếng thì thầm của gió qua khe cửa.
Nhưng càng nghe kỹ, nó càng trở nên kinh dị.
Đó không phải là giọng người, cũng không phải tiếng thú.
Đó là sự kết hợp của hàng trăm tiếng khóc, tiếng cười và tiếng hét bị bóp méo lại, vang lên từ phía sau bức tường nước đang chảy xiết.
"Đừng nghe nó!" Lâm Chiết xuất hiện từ phía sau, áo khoác da đen bay phấp phới, tay cầm một thanh kiếm năng lượng màu xanh lam.
Gương mặt anh ta lạnh lùng, không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự cảnh giác.
"Tang Nguyệt đang thử nghiệm phản ứng của các em.
Nó học hỏi từ mỗi lần giao tranh.
Nếu các em sợ hãi, nó sẽ mạnh hơn.
Nếu các em tấn công mù quáng, nó sẽ thích nghi."
Diệp Băng Phong nhìn Lâm Chiết, người huấn luyện viên khắt khe nhất của Học viện Linh Giả.
Lâm Chiết không bao giờ tin vào may mắn.
Anh ta tin rằng mọi thứ đều có thể tính toán, kiểm soát.
Nhưng hôm nay, Diệp cảm thấy như thể toàn bộ logic đó đang sụp đổ.
"Tang Nguyệt?" Diệp lẩm bẩm.
Tên đó nghe quen thuộc.
Trong hồ sơ của Học viện, Tang Nguyệt là Boss của Linh Uyển Số 47, một thực thể được phân loại là "Siêu Nhạy Cảm".
Nó không có hình dạng cố định, mà thay đổi tùy theo nỗi sợ hãi của đối thủ.
Trần Nam nắm chặt cây gậy sắt trong tay, run rẩy.
"Lão Lâm, chúng ta làm gì bây giờ?
Tôi không thể chiến đấu với thứ này!
Tôi chỉ là cấp 1!"
"Em không cần chiến đấu," Lâm Chiết nói, giọng lạnh băng.
"Em cần sống sót.
Phong, em đứng sau tôi.
Nam, em bảo vệ lưng tôi.
Chúng ta sẽ rút lui."
Nhưng rồi, từ bóng tối, một hình khối lớn lao lao tới.
Nó trông giống như một con bạch tuột khổng lồ, nhưng thay vì xúc tu, nó có hàng trăm chiếc lưỡi dài, sắc bén, mỗi chiếc đều có một cái miệng nhỏ bé, đang nhai nhóp nhép.
Đó là Tang Nguyệt.
Diệp Băng Phong cảm thấy máu trong người mình đóng băng.
Anh không sợ vì nó đáng sợ.
Anh sợ vì anh nhận ra một điều: Tang Nguyệt không tấn công theo bản năng.
Nó đang *nhìn* họ.
Nó đang *phân tích* họ.
Đừng nhìn nó!" Trần Nam hét lên, nhưng đã muộn.
Tang Nguyệt dừng lại.
Hàng trăm cái miệng nhỏ bé đồng loạt hướng về phía Diệp.
Và rồi, nó hát.
Đó không phải là một bài hát.
Đó là sự tái hiện của tất cả những sai lầm mà Diệp đã gây ra trong quá khứ.
Tiếng cười nhạo của bạn bè khi anh trượt kỳ thi.
Tiếng khóc của mẹ anh khi cha anh biến mất.
Tiếng gầm gừ của những con linh thú mà anh đã vô tình làm hại trong các thí nghiệm thực hành.
Mỗi âm thanh đều là một mũi tên, đâm sâu vào tâm trí anh.
Diệp quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.
đừng..."
"Phong!
Tỉnh lại!" Lâm Chiết hét lên, nhưng tiếng nói của anh ta bị cuốn trôi bởi âm thanh hỗn loạn.
Tang Nguyệt đang tiến lại gần, những chiếc lưỡi sắc bén giơ lên, sẵn sàng xé toạc não bộ của Diệp.
Và trong khoảnh khắc đó, Diệp hiểu ra.
Tang Nguyệt không muốn giết anh.
Nó muốn *hiểu* anh.
Nó muốn biết tại sao một con người yếu đuối như anh lại có thể khiến nó cảm thấy...
PHẦN 3
Cái miệng nhỏ bé vỡ ra, máu đen phun trào.
Âm thanh hỗn loạn bỗng chốc bị ngắt quãng một phần, tạo ra một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng quý giá.
Lâm Chiết tận dụng cơ hội này, tung ra một đòn chí mạng vào hạch năng lượng của con quái vật, nằm lộ ra giữa những khối thịt đang co giật.
Con quái vật gào thét, một âm thanh sắc bén như thủy tinh vỡ.
Nó lùi lại, rút những chiếc lưỡi về.
Nhưng nó không chết.
Cơ thể của Tang Nguyệt bắt đầu co lại, biến thành một khối cầu đen bóng, bề mặt nhẵn nhụi, phản chiếu hình ảnh của ba người họ.
Và rồi, từ khối cầu đó, một giọng nói vang lên.
Không phải tiếng hét, không phải tiếng khóc.
Mà là một giọng nói trầm ổn, lạnh lùng, và đáng sợ nhất là...
rất con người.
"Các ngươi vẫn chưa hiểu."
Lâm Chiết nhíu mày, tay vẫn cầm chặt thanh kiếm.
"Ai đó ở đó?"
"Ta là Tang Nguyệt," giọng nói đáp lại.
"Và ta nhớ các ngươi.
Ta nhớ每一次 khi các ngươi tấn công.
Ta nhớ cách các ngươi sợ hãi.
Ta nhớ cách các ngươi cố gắng kiểm soát ta.
Nhưng các ngươi không bao giờ cố gắng *nghe* ta."
Trần Nam run rẩy.
nó nói chuyện được?"
"Ta luôn nói chuyện," Tang Nguyệt đáp.
"Chỉ là các ngươi quá ồn ào để nghe thấy."
Diệp Băng Phong từ từ đứng dậy.
Anh vẫn cảm thấy đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự tò mò điên rồ.
Anh nhìn vào khối cầu đen, và lần đầu tiên, anh nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình – không phải là một nạn nhân, mà là một kẻ xâm lược.
"Anh ấy nói đúng," Diệp nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng.
"Chúng ta đã không bao giờ lắng nghe.
Chúng ta chỉ thấy linh khí là tài nguyên, Linh Uyển là mối đe dọa.
Chúng ta không bao giờ hỏi tại sao chúng lại xuất hiện."
Lâm Chiết quay lại nhìn Diệp, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Phong, em đang nói gì vậy?
Nó là quái vật!
Nó giết người!"
"Và chúng ta giết nó," Diệp đáp.
"Mỗi lần chúng ta vào Linh Uyển, chúng ta giết nó.
Và mỗi lần nó chết, nó tái sinh mạnh hơn, thông minh hơn.
Chúng ta đang tạo ra một vòng lặp chết chóc.
Và nếu chúng ta tiếp tục, sẽ không còn gì để cứu."
Tang Nguyệt im lặng.
Khối cầu đen bắt đầu rung động, tạo ra những gợn sóng nhỏ trên bề mặt.
"Con người thứ ba," giọng nói của Tang Nguyệt vang lên, lần này nhẹ nhàng hơn.
Em không sợ.
hối hận."
PHẦN 4
Con quái vật dừng lại.
Hàng chục cái miệng nhỏ bé quay về phía Diệp.
Âm thanh hỗn loạn im bặt.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm không gian.
Diệp cảm nhận được ánh mắt của Boss – không phải sự thù hận, mà là sự tò mò.
Đây là lần đầu tiên một con người không đánh nó, không chạy trốn, mà đối diện với nó bằng sự bình tĩnh và...
sự đồng cảm.
"Em hối hận vì điều gì?" Tang Nguyệt hỏi.
Diệp cắn môi.
Anh nhớ về cha mình.
Người đàn ông đã biến mất vào một Linh Uyển năm anh mười tuổi.
Người đàn ông mà mọi người nói là đã hy sinh để cứu thế giới.
Nhưng trong ký ức mơ hồ của Diệp, cha anh không chết.
Cha anh *thay đổi*.
Và Diệp, với trí thông minh phân tích cao nhưng thiếu kỹ năng xã giao, đã vô tình đẩy cha anh vào con đường đó bằng những thí nghiệm linh khí của mình.
"Tôi hối hận vì tôi đã không hiểu," Diệp nói.
"Tôi hối hận vì tôi đã để nỗi sợ hãi của mình chi phối hành động.
Và tôi hối hận vì tôi đã không nghe cha tôi nói."
Lâm Chiết sững sờ.
"Cha của em?
Ông ấy..."
"Ông ấy không chết," Diệp nói, giọng run rẩy.
"Ông ấy ở đây.
một phần của ông ấy ở đây."
Tang Nguyệt rung động mạnh hơn.
Khối cầu đen bắt đầu tan rã, biến thành những mảnh vụn nhỏ bé, bay lơ lửng trong không khí.
Và từ những mảnh vụn đó, một hình ảnh hiện ra.
Đó là khuôn mặt của một người đàn ông trung niên, với đôi mắt mệt mỏi và nụ cười buồn bã.
"Băng Phong," giọng nói của người đàn ông vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng.
"Con đã đến."
Diệp cảm thấy tim mình ngừng đập.
Anh không dám tin vào mắt mình.
Sau mười năm?
"Cha..." Diệp thì thầm.
"Con không thể cứu cha," người đàn ông nói.
"Cha đã trở thành một phần của Linh Uyển.
Cha đã mất kiểm soát.
Nhưng con có thể phá vỡ vòng lặp.
Con có thể tìm ra con đường thứ ba."
"Con đường nào?" Diệp hỏi.
"Con đường của sự thấu hiểu," người đàn ông đáp.
"Không phải kiểm soát.
Không phải tiêu diệt.
kết nối."
Và rồi, hình ảnh của cha anh biến mất.
Những mảnh vụn rơi xuống đất, hòa tan vào trong bóng tối.
Tang Nguyệt đã biến mất, để lại một không gian trống rỗng, lạnh lẽo.
Lâm Chiết nhìn Diệp, ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Phong, em đang đùa phải không?
Điều này không thể xảy ra."
"Không phải là đùa," Diệp nói, giọng lạnh lẽo.
"Và nếu chúng ta không làm gì đó, vòng lặp sẽ tiếp tục.
Và lần sau, sẽ không còn ai sống sót."
PHẦN 5
Diệp cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ nhỏ từ xác của con quái vật – một mảnh xương trắng ngà, khắc họa những hoa văn kỳ dị.
Khi anh chạm vào nó, một luồng thông tin ào ạt冲进 vào đầu anh.
Không phải là ký ức của con quái vật, mà là...
một bản đồ.
Một bản đồ chỉ đến nơi ở sâu thẳm nhất của Linh Uyển này, nơi mà ngay cả các Boss cấp cao cũng e dè.
Và ở trung tâm của bản đồ đó, là một ký hiệu quen thuộc.
Ký hiệu của cha anh.
Diệp nhìn lên, ánh mắt quyết liệt.
Anh biết mình phải làm gì.
Anh không thể cứu cha anh theo cách thông thường.
Anh phải đi vào sâu thẳm của Linh Uyển, nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng mờ nhạt.
Và ở đó, anh sẽ tìm ra sự thật.
Sự thật về nguồn gốc của linh khí.
Sự thật về cha anh.
Và sự thật về chính mình.
"Nam, Lâm sư phụ," Diệp nói, đứng dậy.
"Chúng ta sẽ không rút lui.
Chúng ta sẽ đi sâu hơn."
Trần Nam nhìn anh, mắt mở to.
"Phong, em điên à?
Chúng ta sẽ chết!"
"Không," Diệp nói, mỉm cười – một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết tâm.
"Chúng ta sẽ sống.
Nhưng không phải bằng cách chạy trốn.
Mà bằng cách đối mặt."
Và rồi, anh bước vào bóng tối, để lại hai người bạn đứng ngẩn người lại.
Đằng sau anh, từ sâu thẳm trong Linh Uyển, một tiếng cười khẽ vang lên.
Không phải tiếng cười của Tang Nguyệt.
Mà là tiếng cười của một thứ gì đó...
lớn lao hơn.
Và Diệp biết, cuộc hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận