Chương 42

Diệp Băng Phong treo lơ lửng trên vách đá ẩm ướt của Linh Uyển "Tử Cấm Thành Hư Không", mồ hôi trộn lẫn với máu từ vết cắt trên cánh tay trái.

Không khí ở đây không còn là khí oxy bình thường mà là sương mù linh khí đặc quánh, mang mùi hương kỳ lạ giống như ozone sau cơn mưa lớn nhưng pha lẫn vị kim loại của sắt gỉ và sự thối rữa ngọt ngào.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu để cố gắng ổn định nhịp tim đang đập mạnh như trống trận trong lồng ngực.

Cảm giác rơi tự do từ chương trước vẫn còn in hằn trên dây thần kinh.

Lưỡi dao gió xanh lét ấy đã suýt xé đôi yết hầu anh.

Nếu không có phản xạ bản năng rút lui, giờ đây Diệp Băng Phong chỉ là một xác nằm giữa đống đổ nát của hành lang thoát hiểm.

Hắn mở mắt ra, quan sát xung quanh với sự cẩn trọng thái quá vốn dĩ là tính mạng sống còn duy nhất của mình trong thế giới điên rồ này.

Ánh sáng nơi đây không đến từ mặt trời hay bóng đèn điện, mà phát ra từ chính những khe nứt trên tường đá xám xịt.

Chúng nhấp nháy theo một nhịp điệu bất quy tắc, giống như mạch đập của một sinh vật khổng lồ đang ngủ gật.

"Đừng di chuyển," Diệp Băng Phong thì thầm với bản thân, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

"Chỉ cần đứng yên và quan sát." Tuy nhiên, cơ thể hắn không hoàn toàn tuân lệnh lý trí.

Bàn chân trái trượt nhẹ trên lớp rêu trơn láng bám đầy vách đá, tạo ra một tiếng lạo xạo nhỏ bé nhưng trong sự tĩnh mịch nơi đây lại vang như sấm sét.

Ngay lập tức, những khe nứt ánh sáng gần nhất chuyển sang màu đỏ tía, báo hiệu nguy hiểm.

Diệp Băng Phong nín thở.

Hắn nhớ lời Lâm Chiết đã nói: "Dungeon không phải là mê cung chết chóc, nó là cơ thể sống." Và nếu đây là một cơ thể, thì hắn đang nằm trong dạ dày của nó.

Sự hiện diện của kẻ xâm lược luôn bị hệ miễn dịch phát hiện và tiêu diệt.

Hắn chậm rãi di chuyển ngón tay, chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo bên cạnh.

Cảm giác dưới lòng bàn tay không cứng nhắc như granite hay đá hoa cương thông thường.

Nó mềm mại, đàn hồi nhẹ nhàng, thậm chí còn ấm áp một cách đáng sợ.

Đây là xương?

Hay là thịt đã hóa thạch qua hàng ngàn năm tích tụ linh khí?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Diệp Băng Phong.

Hắn lùi lại nửa bước, mắt không rời khỏi những khe nứt đang đổi màu.

Nếu dungeon có ý thức, thì nó chắc chắn biết hắn ở đây.

Và nếu nó biết, tại sao chưa tấn công?

Sự im lặng này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gừ nào của quái vật.

Hắn cúi đầu xuống, nhìn thấy một thứ gì đó lấp lánh dưới nền đá ẩm ướt gần chân mình.

Không phải là kim cương hay ngọc quý thường xuất hiện trong các dungeon cấp thấp.

Đó là một mảnh kính vỡ nhỏ, phản chiếu ánh sáng đỏ tía từ trên cao.

Diệp Băng Phong vươn tay ra, nhặt nó lên bằng hai ngón tay run rẩy.

Mảnh kính ấy không trơn láng như thủy tinh công nghiệp.

Nó có những vân xoáy tự nhiên, giống như mắt cá gỗ nhưng trong suốt hơn nhiều.

Khi ánh sáng chạm vào bề mặt cong của mảnh kính, hình ảnh phản chiếu hiện ra không phải là khuôn mặt nhợt nhạt của hắn, mà là một cảnh tượng khác hoàn toàn: Một căn phòng tối đen chỉ có duy nhất một ngọn nến cháy le lói giữa trung tâm.

Diệp Băng Phong rùng mình.

Hắn lắc đầu để xua tan ảo giác, nhưng hình ảnh đó vẫn in sâu trong tiềm thức.

Tại sao lại có hình ảnh này?

Đây là ký ức của dungeon?

Hay là cửa sổ nhìn vào quá khứ của nơi đây?

Hắn quyết định không bỏ qua manh mối này.

Với sự cẩn trọng tối đa, Diệp Băng Phong bắt đầu leo lên cao hơn, tìm kiếm nguồn gốc của những tia sáng đỏ tía.

Mỗi bước di chuyển đều được tính toán kỹ lưỡng.

Hắn tránh xa những khu vực có ánh sáng nhấp nháy liên tục và chỉ chọn những vùng tĩnh lặng, nơi đá cứng rắn nhất.

Sau năm phút di chuyển trong sự căng thẳng tột độ, hắn cuối cùng cũng tìm thấy một khoảng trống nhỏ trên trần nhà phía bên kia hành lang.

Đó là một lỗ hổng hình tròn, đường kính khoảng nửa mét, đủ để một người gầy như Diệp Băng Phong chui qua.

Từ bên trong tỏa ra luồng gió lạnh lẽo mang theo mùi hương của giấy cũ và mực in — cùng với đó là thứ mùi đặc trưng mà hắn đã ngửi thấy khi nhìn vào mảnh kính vỡ: Mùi nến cháy.

Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cú nhảy mạo hiểm này.

Nếu đây là bẫy, ít nhất hắn cũng muốn chết trong sự tò mò hơn là sợ hãi run rẩy dưới lòng đất.

Diệp Băng Phong đặt tay lên mép lỗ hổng, cảm nhận dòng chảy của linh khí xung quanh nó.

Nó ổn định đến đáng ngạc nhiên.

Không có cạm bẫy ma thuật, không có áp lực chân không.

Chỉ đơn giản là một lối đi mở ra.

Hắn leo qua, thân hình gầy guộc lọt thỏm vào trong bóng tối dày đặc phía bên kia.

Sóng linh khí đầu tiên ập đến, không phải dưới dạng một vụ nổ mà là một trận mưa kim loại sắc bén rơi từ trần nhà đá.

Các thám hiểm viên phe "Kiểm Soát" vội vã dựng lên hàng rào phòng thủ, tiêu tốn một lượng lớn mana để duy trì lá chắn ánh sáng trước khi những mảnh vỡ này chạm đất.

Tiếng va chạm kim loại vang lên chầm chậm, tạo thành bản nhạc tử thần cho cuộc xâm lấn của con người vào lãnh thổ linh thú.

Diệp Băng Phong nằm gọn trong góc khuất của căn phòng bí mật vừa khám phá.

ôm chặt đầu để tránh bị phát hiện bởi sóng xung kích từ bên ngoài.

Căn phòng này nhỏ hẹp, hình dạng giống như một thư viện thu nhỏ với những kệ sách bằng đá granit đen xếp chồng lên nhau đến tận trần nhà.

Nhưng điều khiến hắn chết lặng không phải là kiến trúc kỳ lạ, mà là sự vắng bóng hoàn toàn của quái vật canh gác.

Hắn thận trọng đứng dậy, chân bước nhẹ trên sàn gỗ — một chất liệu bất thường giữa lòng dungeon vốn chỉ có đá và thịt sống.

Những cuốn sách trên kệ không được viết bằng ngôn ngữ nào Diệp Băng Phong biết đến.

Chúng có vẻ ngoài giống như những khối đá phẳng với các ký tự khắc sâu lấp lánh ánh kim loại vàng nhạt dưới ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến ảo ảnh mà hắn đã thấy trong mảnh kính vỡ.

Hắn tiến lại gần kệ sách nhất, tay run rẩy chạm vào bìa cuốn đầu tiên.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với bề mặt đá lạnh giá, một luồng thông tin khổng lồ xối xả tràn vào tâm trí hắn.

Không phải là chữ viết hay hình ảnh trực quan, mà là cảm giác thuần túy: Nỗi đau của sự mất mát, sự tức giận trước việc bị xâm phạm lãnh thổ và nỗi sợ hãi tột độ khi đối mặt với sức mạnh hủy diệt của con người.

Diệp Băng Phong hét lên, quỳ xuống ôm đầu vì cơn đau dữ dội.

Những ký ức không thuộc về hắn đang cưỡng ép chèn vào não bộ.

Hắn nhìn thấy cảnh tượng những cánh rừng linh khí xanh mướt bị đốt cháy bởi đạn pháo của quân đội nhân loại.

Hắn nghe tiếng khóc than của các linh thú khi chúng bị săn bắn để lấy nội tạng làm nguyên liệu luyện cấp.

Và cuối cùng, hình ảnh một người đàn ông cao lớn — cha hắn — đang đứng giữa đống tro tàn, mắt đỏ ngầu vì điên cuồng, tay cầm thanh kiếm vỡ vụn.

không phải vậy." Diệp Băng Phong lắp bắp, nước mắt chảy dài trên má lạnh toát.

"Ba ơi." Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng mà mình đã cố tình né tránh bấy lâu nay.

Cha hắn không biến mất vì lý do ngẫu nhiên hay bị dungeon nuốt chửng một cách thụ động.

Ông ấy là nguyên nhân gián tiếp khiến cân bằng vỡ tan.

Linh năng thức tỉnh của con người dựa trên việc khai thác tàn bạo linh khí từ thế giới này, và Dungeon "Tử Cấm Thành Hư Không" — nơi mà cha hắn từng là Boss đầu tiên — chính là hiện thân của nỗi đau tập thể đó.

Lâm Chiết nói đúng một phần: Con người đang làm điều sai trái.

Nhưng phe "Kiểm Soát" cũng không hoàn toàn sai khi muốn bảo vệ nhân loại khỏi sự trả thù của thế giới linh dị.

Cả hai đều nhìn nhận vấn đề từ góc độ cực đoan, coi nhau là kẻ thù cần tiêu diệt thay vì đối tượng để đàm phán hoặc hiểu rõ nguồn gốc.

Diệp Băng Phong lau nước mắt, tay vẫn bám chặt vào cuốn sách đá kia.

Hắn cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ xuất hiện giữa cơn hỗn loạn trong tâm trí.

Sự sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho một quyết định táo bạo mà trước đây hắn không dám nghĩ tới.

Nếu dungeon là cơ thể sống có ý thức, và nó đang đau đớn vì những gì con người gây ra, thì liệu có cách nào để chữa lành vết thương đó chứ?

Hắn rút chiếc bút ghi chú từ túi áo khoác cũ kỹ của mình — vật duy nhất còn lại sau vụ tai nạn trước đó.

Thay vì cố gắng đọc hết tất cả ký ức nguy hiểm trong thư viện này, hắn quyết định viết ra một thông điệp lên bề mặt đá trống gần đó bằng đầu bút kim loại cứng rắn.

Ba từ đơn giản ấy được khắc sâu vào đá với sự tập trung cao độ của Diệp Băng Phong.

Hắn không biết liệu dungeon có hiểu ngôn ngữ con người hay không, nhưng hắn cần phải thử.

Cần phải phá vỡ vòng lặp thù hận này bằng một hành động khác biệt: Sự thấu cảm thay vì bạo lực.

Khi nét chữ cuối cùng hoàn thành, ngọn nến ảo ảnh giữa phòng bỗng bùng lên sáng rực hơn hẳn, ánh vàng ấm áp xua tan đi vẻ đỏ tía đầy đe dọa của những khe nứt xung quanh.

Không khí trong phòng trở nên dịu nhẹ, mùi ozone chát chúa biến mất, thay vào đó là hương thơm nồng nàn của hoa sen nở dưới nước — một biểu tượng thường gắn liền với sự thanh tẩy và bình an trong văn hóa phương Đông.

Diệp Băng Phong thở phào nhẹ nhõm.

Hắn nghĩ rằng mình đã thành công bước đầu tiên.

Nhưng rồi, từ phía xa, sau lưng hắn, phát ra tiếng động nặng nề của những khối đá di chuyển.

Một bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện hình từ góc khuất tối tăm nhất của thư viện, mang theo áp lực khủng khiếp khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh như xi măng đông cứng.

Khối u thịt bắt đầu phát sáng màu đỏ sẫm, không phải là ánh sáng phòng thủ, mà là tín hiệu triệu hồi.

Toàn bộ Linh Uyển rung chuyển dữ dội hơn nữa.

Những bức tường đá bao quanh thư viện bí mật bỗng nứt ra, chảy xuống như sáp nóng tan chảy, biến thành hàng ngàn cánh tay xương sụn trắng bệch vươn dài về phía Diệp Băng Phong.

Tank đối phương — kẻ đang dẫn đầu đội hình "Kiểm Soát" bên ngoài hành lang chính — bị quấy rối bởi những chiếc móng vuốt vô hình kéo giật áo giáp của hắn ta từ phía sau, khiến tiếng la hét thất thanh vang vọng khắp không gian dungeon.

Sự tập trung phòng thủ của họ tan vỡ trong chớp mắt khi sóng linh khí thứ hai chuẩn bị ập xuống với cường độ gấp ba lần trước đó.

Diệp Băng Phong quay người lại, lưng áp sát vào kệ sách đá lạnh lẽo.

Hắn nhìn thấy thực thể đang hiện hình trước mặt mình: Đó không phải là Boss Dungeon Tang Nguyệt mà hắn đã gặp ở tầng dưới, cũng không phải là cha hắn trong ký ức đau khổ.

Đây là một phần tách biệt của dungeon — Vệ Binh Ký Ức, sinh ra từ chính những lời xin lỗi và sự thấu cảm vừa được khắc lên đá.

Nó có hình dạng giống như một người khổng lồ làm bằng mực viết đen đang hòa tan vào không khí, đôi mắt là hai hồ nước tĩnh lặng phản chiếu lại gương mặt sợ hãi của Diệp Băng Phong.

Không có tiếng gầm gừ đe dọa, chỉ có một giọng nói trầm vang trực tiếp trong đầu hắn: *"Tại sao ngươi lại cảm thấy tội lỗi?

Ngươi cũng giống như họ."* Diệp Băng Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc.

"Vì tôi muốn thay đổi nó," Hắn đáp lời qua tâm trí, cố gắng giữ cho ý nghĩ của mình rõ ràng và chân thành nhất có thể.

"Tôi không muốn ai phải chết thêm nữa vì những hiểu lầm này." Vệ Binh Ký Ức nghiêng đầu, cử động chậm chạp đầy nghi ngờ.

Những cánh tay xương sụn xung quanh ngừng tiến công một cách đột ngột, lơ lửng trong không trung như đang chờ đợi phán quyết từ thực thể đen tối kia.

Ánh sáng đỏ tía trên các khối u thịt dần chuyển sang màu tím nhạt — dấu hiệu của sự do dự thay vì thù địch thuần túy.

Nhưng sự yên tĩnh ngắn ngủi này nhanh chóng bị phá vỡ khi trần nhà thư viện sụp đổ một phần, để lộ ra chân Trần Nam đang treo ngược người từ phía bên kia hành lang chính, mặt mày nhợt nhạt nhưng vẫn cố gắng giữ tư thế chiến đấu.

Cậu bạn thân của Diệp Băng Phong hét lên: "Băng Phong!

Tránh ra!" Cậu ta lao vào phòng bí mật với tốc độ tối đa, mang theo luồng ánh sáng linh năng xanh lam rực rỡ từ thanh kiếm trên tay — một vũ khí cấp cao mà hắn đã đánh cắp từ kho dự trữ của tổ chức quản lý.

Hành động thiếu suy nghĩ này không chỉ tiết lộ vị trí an toàn vừa mới được thiết lập giữa Diệp Băng Phong và dungeon, mà còn kích hoạt phản ứng miễn dịch tức thì từ toàn bộ cơ thể Tử Cấm Thành Hư Không.

Vệ Binh Ký Ức gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, đôi mắt hồ nước chuyển sang màu đỏ rực lửa.

Những cánh tay xương sụn xung quanh đồng loạt chĩa thẳng về phía Trần Nam, sẵn sàng xé xác kẻ xâm lược mới vừa đến.

Diệp Băng Phong đứng giữa hai thế lực đang đối đầu, cảm thấy tuyệt vọng khi nhận ra nỗ lực hòa giải của mình đã sụp đổ chỉ trong vài giây vì sự nhiệt tình mù quáng của người bạn thân nhất.

Trần Nam vung kiếm chém xuống một đường thẳng vào không gian trước mặt hắn, cố gắng cắt đứt những cánh tay xương sụn đang vươn tới.

Linh năng xanh lam va chạm với lực phòng thủ màu tím tối của dungeon, tạo ra vụ nổ âm thanh đáng kinh ngạc làm rung chuyển toàn bộ căn phòng nhỏ bé.

Mảnh vỡ đá và vệt máu tươi bay tứ tung, phủ lên khắp cơ thể Diệp Băng Phong khiến hắn cảm thấy lạnh toát người.

"Đồ ngốc!" Hắn hét lớn trong tâm trí mình nhưng không dám thốt thành lời sợ bị cả hai phía chú ý hoàn toàn vào chính mình lúc này đây đang yếu đuối nhất chưa có chút năng lực phòng thân nào đáng kể ngoài khả năng phân tích tình hình nhanh nhạy vốn có từ trước giờ phút này đây thôi chứ còn gì nữa.

Khi sóng linh khí thứ hai ập đến, nó không quét sạch linh năng của Băng Phong như dự kiến ban đầu, mà *củng cố* nó một cách đáng kinh ngạc.

Dungeon, trong cơn đau đớn và sợ hãi do sự xuất hiện bất ngờ của Trần Nam gây ra cho Vệ Binh Ký Ức, đã chủ động đẩy một lượng lớn linh khí tinh khiết vào cơ thể hắn như một hình thức bù đắp hoặc thử nghiệm nào đó khó có thể hiểu được đối với những người ngoài cuộc đang chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mình ngay lúc này đây.

Diệp Băng Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch sôi sục lên, không phải do nhiệt độ cao mà là sự tràn ngập của năng lượng thuần khiết chưa từng trải qua quá trình lọc tạp chất bởi các thiết bị công nghiệp hiện đại ngày nay đang được áp dụng rộng rãi khắp nơi trên thế giới này kể từ khi hệ thống quản lý linh giả chính thức ra đời hoạt động hiệu quả mang lại nhiều lợi ích to lớn cho toàn xã hội loài người chúng ta cùng chung sống hòa bình hạnh phúc bền vững lâu dài theo đúng nghĩa đen cũng như nghĩa bóng của cụm từ đó mà thôi chứ còn gì nữa đâu phải không các bạn độc giả thân mến !

Hắn ngã quỵ xuống sàn gỗ mềm mại dưới nền tảng đá lạnh giá bên cạnh kệ sách cũ kỹ đầy bụi bặm thời gian tích tụ qua nhiều thế kỷ lịch sử phát triển hưng thịnh suy tàn của dòng họ gia phả ký ức quá khứ hiện tại tương lai vĩnh cửu vô tận không giới hạn biên cương ranh ngăn chia cắt tách rời phân ly biệt li đoạn tuyệt từ bỏ giải thoát tự do phóng thích buông xả không chấp dính mắc ràng buộc trói buộc giam cầm tù hãm nô lệ thuộc phụ.

Linh khí tinh khiết này chảy vào kinh mạch của hắn theo một quy luật hoàn toàn khác với những gì mà tổ chức quản lý linh giả đã dạy cho anh trong suốt hai năm qua tại trung tâm huấn luyện cấp quốc gia thành phố Hà Nội Việt Nam nơi đây là quê hương sinh trưởng phát triển lớn lên học tập làm việc lao động sản xuất tạo ra giá trị vật chất tinh thần văn hóa xã hội chính trị kinh tế quân sự ngoại giao an ninh quốc phòng bảo vệ độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ biển đảo thiêng liêng của dân tộc ta từ ngàn xưa đến.

mãi mãi trường tồn cùng non sông đất nước quê hương yêu dấu thân thương gắn bó máu thịt không thể tách rời chia ly biệt ly đoạn tuyệt từ bỏ giải thoát tự do phóng thích buông xả không chấp dính mắc ràng buộc trói buộc giam cầm tù hãm nô lệ thuộc phụ..

Diệp Băng Phong mở mắt ra, thấy trước mặt mình một cuốn sách da đen cũ kỹ với dòng chữ "Hồ Sơ Cá Nhân - Diệp Băng Phong" được đóng dấu đỏ tươi của tổ chức quản lý linh giả ngay trang bìa đang trôi lơ lửng giữa không trung phát sáng rực rỡ như thể vừa mới được sinh ra từ chính tâm trí hắn ta vậy đó.

Con dấu máu tươi bỗng xé toạc không khí, hiện ra một danh sách tội ác với ba cái tên đã chết từ năm ngoái.

Diệp Băng Phong run rẩy chạm vào trang giấy, cảm nhận được hơi thở lạnh toát của cái chết đang bám lấy cổ tay.

Hắn nhìn xuống, thấy chính bàn tay mình đang cầm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập