Chương 43

Không khí trong tầng hầm B3 của trung tâm thương mại bỏ hoang đang thối rữa.

Mùi ẩm mốc, hỗn tạp với mùi kim loại gỉ sét và một thứ hương hoa nhài kỳ lạ, ngọt ngào đến mức gây buồn nôn, bao trùm lấy khứu giác của Diệp Băng Phong.

Anh đứng chết lặng giữa hành lang tối om, ánh mắt dán chặt vào những bức tường bê tông xám xịt trước mặt.

Mảng sơn (bóc lở) không còn là vữa xi măng vô tri nữa mà chuyển thành một lớp màng sinh học nhầy, có mạch máu xanh tím lờ mờ đập thình thịch dưới bề mặt ướt sũng.

Diệp Băng Phong lùi bước, gót giày va vào một cái thùng carton đổ vỡ phía sau lưng.

Tiếng động vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch đáng sợ này, như thể đang đánh thức một con quái vật từ giấc ngủ say nồng.

"Đây là gì?" anh thì thầm, giọng run rẩy đến mức chính bản thân cũng không nhận ra đó là tiếng của mình.

Linh năng cấp độ Thường Nhân của hắn hoàn toàn vô dụng trước hiện tượng siêu nhiên này.

Những luồng linh khí mà tổ chức quản lý linh giả dạy cho chỉ để phòng thủ cơ bản hoặc tăng sức mạnh thể chất, chứ không phải để giải mã các dị biến sinh học trong Dungeon sống.

Diệp Băng Phong đưa tay lên sờ vào tường, ngón tay lạnh toát chạm vào lớp màng nhầy ấm áp kia.

Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Hình ảnh của cha mình – người đàn ông mặc bộ đồng phục quản lý cấp cao rách nát từ chương trước – hiện ra trong giây lát rồi tan biến nhanh như bọt nước.

Nhưng lần này, khuôn mặt sau chiếc khẩu trang y tế trắng tinh tuyền không còn lạnh lùng vô cảm.

Nó đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự thương hại và.

"Con lại đây," một giọng nói vọng lên từ chính lớp tường đó, trầm ấm nhưng mang theo âm vang của hàng ngàn tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

"Cha nhớ con."

Diệp Băng Phong hét lên, rút tay ra khỏi bức tường như thể vừa chạm vào lửa nóng đỏ rực.

Hắn quay lưng lại và chạy trốn, đôi chân đạp mạnh trên sàn nhà trơn trượt phủ đầy dịch nhầy màu xanh lá cây phát sáng yếu ớt.

Trần Nam ở đâu?

Lâm Chiết đang làm gì?

Sự cô đơn trong khoảnh khắc này khiến anh cảm thấy nhỏ bé hơn bao giờ hết trước sức mạnh của thế giới linh dị đang nuốt chửng con người.

Tiếng bước chân của Diệp Băng Phong vang lên dồn dập, tạo thành nhịp điệu hoảng loạn duy nhất trong sự im lặng chết chóc của Dungeon.

Anh quẹo góc qua một lối đi hẹp dẫn vào khu vực kỹ thuật cũ của trung tâm thương mại.

Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên đang nhấp nháy bất thường, phát ra tiếng rè rít khó chịu như thể chúng cũng đang bị nhiễm độc bởi linh khí nồng nặc này.

Từ góc khuất tối tăm nhất của hành lang, một thực thể lao về phía anh với tốc độ đáng kinh ngạc.

Nó không có hình dạng cố định, mà là một khối hỗn độn gồm xương người phơi trắng toát, thịt tươi tắn còn đang giật mình và những mảnh vụn kim loại sắc lẹm từ các thiết bị cũ kỹ của trung tâm thương mại.

Chúng được ghép nối lại bằng những sợi dây thần kinh phát sáng màu tím nhạt – thứ mà Diệp Băng Phong gọi trong lòng là "Kẻ Ghép Sợi".

Hắn dừng chân đột ngột, gót giày trượt trên nền nhà ướt sũng.

Phản ứng chậm chạp của cơ thể khiến anh suýt nữa ngã quỵ.

Kẻ Ghép Sợi không tấn công ngay lập tức.

Nó dừng lại cách anh chỉ còn năm mét, những ống dẫn chất lỏng bên trong cơ thể nó co duỗi mạnh mẽ, tạo ra âm thanh "bộc bóc" ướt át như tiếng dạ dày đang tiêu hóa một bữa ăn lớn.

Diệp Băng Phong nín thở.

Trí thông minh phân tích cao của hắn cố gắng hoạt động giữa cơn hoảng loạn.

Hắn nhận thấy rằng những sợi dây thần kinh màu tím kia không chỉ là chất kết dính, mà chúng còn truyền tải linh khí từ lõi Dungeon ra ngoài.

Nếu cắt đứt chúng.

Nhưng làm sao để cắt?

Anh không có vũ khí.

Linh năng của anh chưa thức tỉnh thực sự.

Và quan trọng hơn cả, anh cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ đến rợn người từ cơ thể quái vật đó.

Những mảnh xương trắng bệch kia mang hình dạng giống hệt những ngón tay mà cha hắn từng cầm nắm khi dạy anh viết chữ trong ký ức xa xôi.

"Không phải là kẻ thù," Diệp Băng Phong thì thầm, mắt mở to đầy kinh hoàng.

"Nó đang cố gắng.

bảo vệ cái gì đó?"

Kẻ Ghép Sợi tiến gần hơn một bước.

Một lỗ hổng trên ngực nó mở ra, lộ ra bên trong là một trái tim nhỏ bé bằng kim loại đồng hồ cũ kỹ đang đập thình thịch.

Mỗi nhịp đập phát ra một xung lực linh khí nhẹ nhàng, đẩy Diệp Băng Phong lùi lại thêm nửa mét nữa.

Hắn nhận ra rằng mình không thể chạy trốn khỏi sự thật này: Dungeon này đang phản ứng với anh, và nó không muốn giết hắn ngay lúc này.

Diệp Băng Phong bước vào khu vực kỹ thuật trung tâm của tầng hầm B3, nơi lẽ ra phải là phòng điều khiển hệ thống thông gió và điện nước của tòa nhà.

Nhưng hiện tại, không gian đó đã biến thành một đền thờ sinh học kỳ dị.

Hơi lạnh cóng từ sâu trong xương tủy xâm nhập cơ thể anh mỗi khi hít thở vào bầu không khí đậm đặc linh khí đến mức nhìn thấy được những hạt bụi phát sáng lơ lửng như sao trời thu nhỏ lại.

Ở trung tâm căn phòng, đặt trên một bệ đá đen bóng loáng khắc đầy ký tự cổ xưa bị mài mòn theo thời gian, là cái lõi tròn bằng thịt và kim loại mà anh vừa chứng kiến qua Kẻ Ghép Sợi.

Nó lớn hơn gấp mười lần so với những gì hắn tưởng tượng: một khối cầu đường kính hai mét gồm vô số dây thần kinh màu tím cuộn xoáy vào nhau quanh một nhân trung tâm phát sáng trắng xóa như mặt trời mini thu nhỏ lại bên trong lồng ngực bằng xương người khổng lồ đang mở to mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Đó là não bộ của Dungeon này?

nguồn gốc sự sống mới mà Ma Vương Tang Nguyệt muốn bảo vệ khỏi con người khai thác quá mức?

Câu hỏi ấy lóe lên trong đầu Diệp Băng Phong cùng với cảm giác tội lỗi dằn vặt vì đã từng vô tình làm hại những linh thú khác trước đó.

Lâm Chiết đúng khi nói rằng đừng tin vào may mắn.

Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dựa vào trực giác yếu ớt của mình.

Hắn tiến chậm rãi về phía cái lõi sinh học kỳ dị kia, bàn tay run rẩy đưa ra chạm nhẹ lên lớp màng nhầy bao phủ bên ngoài khối cầu thịt kim loại lạnh lẽo đó thay vì né tránh như thường lệ khi đối mặt với thứ gì quá lớn lao vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí thông thường con người bình ph

Vụ nổ không phá hủy Dungeon mà khiến nó rơi vào trạng thái "sốc".

Tim đập thình thịch chậm lại, các ống dẫn ngừng co giật.

Kẻ Ghép Sợi tan rã thành những đống thịt vô tri.

Diệp Băng Phong ngồi bệt xuống, thở gấp, cơ thể anh ướt sũng mồ hôi lạnh giá run rẩy không ngừng dưới ánh sáng mờ ảo từ phía trên trần nhà đang dần yếu đi từng chút một theo nhịp đập của trái tim nhân tạo vừa bị ngắt kết nối vĩnh viễn khỏi mạng lưới thần kinh linh khí vốn dĩ đã thống trị toàn bộ khu vực này trước đó vài giây đồng hồ trôi qua thật sự dài đằng đng trong cảm giác chủ quan của hắn ta lúc bấy giờ đây rồi thì sao bây giờ phải làm gì tiếp theo nữa chứ trời ơi!

Diệp Băng Phong đứng dậy, bước ra khỏi khu vực kỹ thuật.

Ánh sáng từ phía trên, nơi lối thoát hiểm, đang yếu dần.

Anh biết rằng phe "Kiểm Soát" sẽ đến để dọn dẹp, và họ sẽ không tha thứ cho một người đã "nhiễm độc" linh khí đến mức này.

Nhưng điều khiến anh sợ hãi hơn cả là cảm giác trống rỗng trong lòng mình sau khi chạm vào lõi Dungeon.

Trong khoảnh khắc tiếp xúc với khối cầu sinh học đó, hắn đã thấy rõ hình ảnh của cha mình – không phải như một kẻ phản bội hay Boss Dungeon điên cuồng mà là nạn nhân đầu tiên bị cuốn hút bởi sức mạnh tối cao ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc hiện đại giả tạo này.

Và tệ hơn nữa.

anh nhận ra rằng chính linh năng chưa thức tỉnh hoàn toàn trong người mình lại có khả năng cộng hưởng với lõi đó một cách đáng sợ đến mức khó tin nếu tiếp tục duy trì trạng thái liên kết dù chỉ là vài giây ngắn ngủi thêm nữa thôi cũng đủ khiến cả thành phố rơi vào hỗn loạn rồi còn gì!

Trên tay hắn vẫn cầm cuốn sổ tay da đen cũ kỹ từ chương trước.

Bề bìa đóng dấu đỏ tươi của tổ chức quản lý linh giả giờ đây trông giống hệt như một lời nguyền hơn là biểu tượng quyền lực chính đáng mà họ luôn tự hào tuyên truyền khắp nơi trên mạng xã hội nội bộ dành riêng cho các thành viên cấp cao nhất mới được phép tiếp cận thông tin mật liên quan trực tiếp đến những vụ án đặc biệt nhạy cảm kiểu này vậy đó!

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến anh quên cả thở.

Không phải là một con quái vật vô hình.

Không phải là những ký tự ma thuật đang nhảy múa trên mặt giấy như trong những câu chuyện cổ tích kinh dị mà hắn từng đọc khi còn nhỏ.

Đó chỉ đơn giản là một tấm ảnh đen trắng, bị gấp làm bốn phần và dán lỏng lẻo bằng băng keo dính cũ kỹ lên trang thứ năm mươi mốt của cuốn sổ mật mã này.

Hắn nhướn mày, cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay phải sang khắp cơ thể.

Ánh sáng huỳnh quang từ đèn đường bên ngoài hắt vào khe cửa kính vỡ tạo thành những tia sáng lạnh lẽo, chiếu rọi rõ nét từng đường gân trên khuôn mặt trong bức ảnh đó.

Nhưng không phải Tử Hà hiện tại với mái tóc đen rối bời và bộ đồ thường phục rách nát.

Đây là một người đàn ông trẻ tuổi hơn, khoảng độ hai mươi lăm hoặc hai mươi sáu tuổi, mặc bộ vest sơ mi trắng tinh tươm tất, đứng trước nền trời xanh biếc của công viên thành phố vào một ngày nắng đẹp nào đó cách đây vài năm.

Hắn nheo mắt lại.

Cảm giác như có kim chui sâu vào sau gáy khiến toàn thân hắn cứng đờ tại chỗ.

Người đàn ông trong ảnh đang cười tươi rói, nụ cười rạng rỡ đến mức gần như là giả tạo, lộ rõ hàm răng trắng bóng và hai hốc má sâu hoắm.

Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào ống kính với sự tự tin ngạo mạn mà Tử Hà chưa từng có trong suốt mười lăm năm qua kể từ khi rời khỏi gia đình giàu có của mình để theo đuổi con đường luyện linh năng ngầm dưới lòng đất thành phố này.

Phía sau lưng người đàn ông trong ảnh, một bóng mờ đứng khuất nửa thân hình.

Đó là một phụ nữ cao lớn, mặc áo choàng dài màu xám tro, khuôn mặt bị che bởi mũ trùm đầu rộng thùng thình.

Chỉ có đôi bàn tay trắng bệch lộ ra bên ngoài đang nắm chặt lấy vai Tử Hà như muốn cổ anh ta vậy đó!

Hắn hít vào sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng nhịp tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Không khí trong căn phòng tối tăm bỗng trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn hẳn trước đây bao giờ nữa!

Mùi hương hoa hồng khô nồng nàn từ đâu bay tới kích thích khứu giác nhạy bén vốn có của những kẻ sở hữu dị năng đặc biệt như hắn đang tăng thêm độ cảnh giác cao nhất có thể duy trì được trong tình huống nguy hiểm này mà thôi!

Tại sao lại có bức ảnh này ở đây?

Và tại sao nó lại xuất hiện đúng lúc này khi mọi chuyện dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tất cả những ai liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến vụ án kỳ lạ đang diễn ra khắp các khu vực trung tâm thành phố lớn nhất nước nhà hiện nay vậy chứ hả trời ơi!

Hắn liếc nhìn xung quanh căn phòng hoang tàn đầy rác rưởi và mảnh kính vỡ vụn nằm la liệt trên sàn bê tông lạnh giá.

Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường nứt nẻ tạo nên âm thanh u ám giống như tiếng khóc than oán trách từ sâu thẳm dưới lòng đất đen tối kia vậy đó!

Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau lưng hắn khiến cả người run lên bần bật ngay lập tức.

“Ngươi cũng tìm thấy rồi sao, Đan Lương?”

Hắn quay phắt lại với tốc độ nhanh nhất có thể trong khả năng cho phép của cơ bắp đang căng cứng đến giới hạn cuối cùng trước khi bị tổn thương nghiêm trọng vĩnh viễn không còn hồi phục được nữa đâu..

Một bóng đen tàng hình lao ra từ khe đá, mũi dao lạnh lẽo khứa vào yết hầu hắn.

Hắn cứng đờ, máu lạnh tuôn về tận sống lưng khi nhận ra mùi hương quen thuộc trên người kẻ thù.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập