Chương 41
Mùi máu tanh nồng nặc của dungeon "Phòng Tắm Đỏ" vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, cay xé cổ họng hơn cả thuốc xịt muỗi giá rẻ.
Đây không phải là lần đầu tiên anh bước vào đây, nhưng lần này, không khí khác hẳn.
Những viên gạch men trắng muot bao quanh phòng tắm giờ đây có vẻ.
Chúng tiết ra một lớp màng nhầy trong suốt, mỏng như giấy bóng kính, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe nứt trên trần nhà.
Hắn ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm vào vết thương ở bả vai.
Đau đớn vẫn còn đó, nhưng nó không lan tỏa nữa mà bị khóa chặt tại chỗ, giống như một lỗi hệ thống đang cố gắng tải lại dữ liệu.
Diệp Băng Phong liếc nhìn Trần Nam đang nằm bất tỉnh bên cạnh bồn tắm đá cẩm thạch cũ kỹ.
Người bạn thân của anh thở đều đặn, dù khuôn mặt tái mét và đầy mồ hôi lạnh chứng tỏ cơ thể cậu ấy vừa trải qua cú sốc tinh thần khủng khiếp.
"Đừng chết trước khi mình tìm ra cách thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này," Diệp Băng Phong lẩm bẩm, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
Anh đứng dậy, đôi chân nặng trịch như đeo chì.
Cảm giác kỳ lạ nhất là sự im lặng.
Dungeon số 402 vốn nổi tiếng với những âm thanh hú thét ma quái và tiếng bước đi của kẻ săn mồi vô hình.
Nhưng giờ đây?
Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen rỉ sét, tạo thành một nhịp điệu đều đặn: *tách.
tách.*
Mỗi cú rơi đều trùng khớp hoàn hảo với nhịp đập tim anh.
Diệp Băng Phong nín thở, lắng nghe.
Tim anh đập nhanh hơn vì sợ hãi.
Tiếng nước cũng tăng tốc theo.
Hắn thử hít sâu và giữ hơi trong ba giây.
Tiếng nước ngừng lại ngay lập tức, chờ đợi sự tiếp nối từ cơ thể con người trước khi rơi xuống nền gạch lạnh lẽo.
Đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên của vật lý học.
Đây là sự bắt chước.
Dungeon này đang quan sát anh.
Không chỉ qua mắt, mà qua mọi giác quan sinh học mà nó có thể mô phỏng được.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Diệp Băng Phong muốn quay lại ngay lập tức, nhưng lý trí phân tích của hắn dìm xuống bản năng hoảng loạn.
Nếu đây là một vòng lặp, thì mỗi lần chết hoặc thoát ra đều mang về những dữ liệu mới.
Và hôm nay, dữ liệu đó cho thấy kẻ thù đang học cách đồng bộ hóa với nạn nhân.
Diệp Băng Phong không rút lui.
Anh biết rằng sự rút lui trong dungeon sống sẽ bị xem là dấu hiệu của sự hoảng loạn, kích thích boss tấn công dữ dội hơn.
Thay vào đó, anh chủ động bước về phía bồn tắm nơi bóng tối vừa rút vào trước khi hắn ngất đi.
Mỗi bước chân đặt lên nền gạch trơn trượt đều khiến những viên gạch men xung quanh rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh kim loại sắc nhọn giống như tiếng cười nhạo cợt bị bóp nghẹt.
Trần Nam vẫn nằm im lìm, nhưng Diệp Băng Phong nhận thấy một điều kỳ lạ: máu từ vết thương của cậu ấy không chảy xuống sàn nhà mà đang thấm ngược vào những viên gạch.
Những vệt đỏ tươi lan tỏa thành các đường vân phức tạp dưới lớp men trắng bóng, tạo nên một bản đồ mạch máu khổng lồ trải dài khắp phòng tắm.
Hắn dừng lại bên cạnh bồn tắm đá cẩm thạch rỗng tuếch, nơi trước đó đã từng là ổ chứa của Ma Vương Tang Nguyệt trong lần đột phá đầu tiên.
Không có quái vật nào ở đây.
Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ và mùi ozone chát chúa ngày càng nồng nặc hơn.
Diệp Băng Phong cúi xuống, đưa tay vào lòng bàn nước đọng lại trên đáy bồn tắm.
Nước lạnh giá như băng khô, nhưng khi ngón tay anh chạm vào mặt phẳng của nó, một hình ảnh lập tức hiện ra trong tâm trí hắn.
Đó không phải là ký ức của dungeon.
Đó là ký ức của chính anh.
Anh thấy mình đứng ở đây, ba ngày trước.
Anh thấy Diệp Băng Phong phiên bản quá khứ đang cầm thanh kiếm gỗ tập luyện với Lâm Chiết.
Cảnh tượng đó rõ ràng đến mức anh có thể cảm nhận được mùi mồ hôi và tiếng quát tháo khắt khe của người huấn luyện viên.
Nhưng rồi hình ảnh bị xé toạc ra, thay vào đó là một góc nhìn từ trên cao – mắt thứ ba đang quan sát mọi hành động của linh giả bên ngoài thế giới thực.
"Ngươi nghĩ mình có thể đọc hiểu ta bằng cách chạm vào nước?" Một giọng nói trầm đục vang lên, không phải từ phía trước mà từ chính sâu trong hộp sọ anh.
Giọng đó nghe giống hệt tiếng vọng của những tảng đá ma sát với nhau dưới đáy biển sâu thẳm nhất.
Diệp Băng Phong giật lùi lại, gót chân trượt trên vệt máu của Trần Nam.
Hắn nhận ra rằng dungeon không chỉ ghi nhớ chiến thuật công kích hay phòng thủ.
Nó đang lưu trữ toàn bộ hồ sơ sinh học và tâm lý của những kẻ bước vào đây.
Và giờ thì nó đã có đủ dữ liệu để tạo ra một phiên bản hoàn hảo nhất về nỗi sợ hãi của anh.
Trong khi bị kẹt giữa hành lang hẹp phía sau bồn tắm, Diệp Băng Phong nhận ra một chi tiết nhỏ nhưng đáng sợ: những ngón tay xương đang giữ chân anh không có móng, và chúng đang co giật theo nhịp đập của trái tim anh.
Dungeon không chỉ ghi nhớ chiến thuật, nó đang đồng bộ hóa sinh học với nạn nhân để tối ưu hóa khả năng tiêu diệt.
Hắn nhìn xuống bàn chân mình.
Từ dưới nền gạch vỡ vụn, năm ngón tay bằng xương trắng bệch đã thò ra, quấn chặt lấy cổ chân trái của anh.
Chúng không cứng đờ như những xác ướp thông thường mà mềm mại, linh hoạt giống như rễ cây đang tìm kiếm chất dinh dưỡng.
Mỗi khi tim Diệp Băng Phong đập mạnh hơn do sợ hãi, những ngón tay đó siết lại một cách tàn nhẫn, gây ra cảm giác tê buốt lan tỏa lên đùi.
"Nếu ta là kẻ săn mồi," Diệp Băng Phong nói nhỏ với bản thân, cố gắng giữ giọng đều đặn dù mồ hôi lạnh đang đẫm lưng áo, "thì ngươi không cần phải bắt chước nhịp tim của con mồi cả.
Điều đó chỉ khiến ngươi tốn năng lượng vô ích."
Đúng như dự đoán, những ngón tay xương ngừng co giật một giây ngắn ngủi.
Sự đồng bộ bị gián đoạn bởi logic suy luận của anh.
Dungeon này hoạt động dựa trên phản xạ điều kiện và học tập hành vi.
Nó đang chờ đợi phản ứng hoảng loạn tiếp theo để kích hoạt cơ chế siết chặt hoàn toàn.
Nhưng thay vì sợ hãi, Diệp Băng Phong lại cảm thấy tò mò.
Hắn từ từ cúi xuống, dùng tay phải – bàn tay không bị thương – nhẹ nhàng chạm vào khớp ngón giữa của bộ xương kia.
Thay vì rút lui hay tấn công, những ngón tay đó run lên.
Không phải là sự rung động của cơn thịnh nộ, mà là sự lo lắng của một thực thể đang cố gắng duy trì hình dạng vật lý trong môi trường không phù hợp với nó.
Diệp Băng Phong nhận ra rằng xương này không thuộc về bất kỳ sinh linh nào đã từng chết ở đây trước đó.
Nó được tạo thành từ chính linh khí độc hại kết tinh lại, mang theo ý thức phân mảnh của Boss Dungeon.
"Cậu đang mệt đấy," anh thì thầm, giọng điệu tự nhiên đến mức khiến chính hắn cũng phải kinh ngạc.
"Việc giả làm một kẻ săn mồi hung dữ tốn rất nhiều năng lượng.
Tại sao không thử nghỉ ngơi một chút?
Chúng ta có thể.
đàm phán."
Không khí trong phòng tắm bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bội phần.
Những giọt nước trên trần nhà ngừng rơi hoàn toàn, treo lơ lửng giữa không trung như những viên kim cương nhỏ bé phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Diệp Băng Phong cảm nhận được một sự chú ý khổng lồ đang đổ dồn về phía mình.
Không phải từ Ma Vương Tang Nguyệt – kẻ thù truyền kiếp của nhân loại – mà từ chính cơ thể sống của dungeon này, nơi chứa đựng vô số ký ức chồng chéo lên nhau.
Diệp Băng Phong không lao vào tấn công boss.
Anh biết rằng một cú đánh vật lý sẽ chỉ khiến dungeon tái sinh nhanh hơn, vì nó đã học cách phân tán thân thể để tránh các đòn chí mạng.
Thay vào đó, anh thực hiện một lựa chọn thứ ba mà không ai trong phe "Kiểm Soát Linh Giả" hay tổ chức quản lý linh giả có thể chấp nhận: Anh bắt đầu kể chuyện cho dungeon nghe.
Hắn ngồi bệt xuống nền gạch lạnh giá, lưng dựa vào thành bồn tắm đá cẩm thạch, và bắt đầu nói về những sai lầm của mình.
Không phải với hy vọng được tha thứ – vì nơi đây không tồn tại khái niệm đạo đức con người – mà để cung cấp một lượng thông tin mâu thuẫn đủ lớn khiến hệ thống xử lý dữ liệu của dungeon bị quá tải.
"Ta đã từng sợ hãi cha ta," Diệp Băng Phong nói chậm rãi, mắt nhắm lại và tập trung vào nhịp thở.
"Không phải vì ông ấy tàn nhẫn, mà vì sự vắng mặt của ông ấy là nguyên nhân gián tiếp khiến mọi thứ sụp đổ.
Ta luôn nghĩ rằng nếu mình đủ mạnh, mình có thể sửa chữa tất cả những lỗ hổng đó."
Anh kể về nỗi sợ hãi khi bước qua cổng linh uyển lần đầu tiên.
Hắn nói về cảm giác tội lỗi mỗi khi nhìn thấy đồng đội hy sinh vì sai lầm của hắn.
Hắn thậm chí còn chia sẻ những suy nghĩ điên rồ nhất trong đầu mình: niềm tin rằng dungeon không phải là nơi ngục tù, mà là một bệnh viện tâm thần khổng lồ đang cố gắng chữa trị cho linh khí bị ô nhiễm bởi tham vọng con người.
Càng nói nhiều, càng rõ ràng hơn khi sự kháng cự của phòng tắm giảm dần đi.
Những ngón tay xương nới lỏng grip trên cổ chân anh ra.
Chúng không rút lui hoàn toàn mà chỉ đơn giản là buông thả, để lộ ra một cấu trúc bên trong phức tạp giống như rễ cây phát sáng màu xanh lam nhạt dưới lớp vỏ xương trắng bệch.
Lâm Chiết sẽ gọi đây là hành động tự sát về mặt chiến thuật.
Trần Nam sẽ hét lên bảo anh ngừng nói đê hèn đó lại và dùng kiếm chém vào nó.
Nhưng Diệp Băng Phong biết rằng mình đang làm điều duy nhất có thể phá vỡ vòng lặp: Thay vì đối đầu hoặc chạy trốn, hắn đang tích hợp chính mình vào hệ thống của kẻ thù để tìm ra điểm yếu cấu trúc.
Đột nhiên, một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa từ dưới nền gạch lên người anh.
Nó không gây đau đớn mà ngược lại, mang đến cảm giác thư giãn kỳ lạ, giống như việc ngâm mình trong suối nước nóng sau ngày làm việc căng thẳng.
Diệp Băng Phong mở mắt ra và thấy những viên gạch men xung quanh đang tan chảy thành một chất lỏng màu bạc óng ánh.
Chất lỏng này dâng lên cao dần, bao phủ lấy cơ thể anh mà không gây hại chút nào.
Trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: Dungeon số 402 không muốn giết anh.
Nó đang cố gắng "hòa tan" ranh giới giữa linh giả và dungeon để thu thập dữ liệu trực tiếp từ não bộ con người thông qua hệ thần kinh.
Và giờ thì cánh cửa đã mở một phần.
Diệp Băng Phong lê bước ra khỏi phòng tắm, mỗi bước đi đều gây ra nỗi đau nhói buốt từ cánh tay bị thương.
Nhưng nỗi đau thể xác không đáng ngại bằng sự thay đổi trong nhận thức.
Khi anh đi qua hành lang, anh nghe thấy tiếng thì thầm vang lên từ khắp mọi phía tường đá xung quanh mình.
Tiếng nói đó không còn là giọng trầm đục của Ma Vương Tang Nguyệt nữa.
Mà nó giống hệt giọng điệu phân tích khô khan mà chính Diệp Băng Phong thường sử dụng khi giải mã các ký tự cổ xưa trong thư viện tổ chức quản lý linh giả.
"Phân tích hoàn tất," tiếng thì thầm vang lên rõ ràng hơn, khiến da gà nổi khắp người anh.
"Dữ liệu cảm xúc: Lo âu 84%, Tội lỗi 67%, Hy vọng 12%.
Kết luận: Chủ thể phù hợp để tiếp nhận."
Diệp Băng Phong dừng lại trước cánh cửa sắt gỉ sét dẫn ra ngoài thế giới thực.
Tay hắn run rẩy với lấy tay nắm cửa lạnh lẽo.
Hắn biết rằng nếu bước qua đây, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi không chỉ đối với bản thân anh mà còn cho cả những người xung quanh đang tin tưởng vào sự kiểm soát tuyệt đối của tổ chức.
Nhưng khi cánh cửa tự động nẻ ra dưới tác động của linh khí dư thừa từ phòng tắm bên trong, một bóng đen cao lớn bước ra từ phía kia – nơi lẽ ra phải là hành lang thoát hiểm an toàn dẫn về bề mặt thành phố hiện đại.
Người đó đứng thẳng lưng, mặc bộ đồng phục quản lý cấp cao đã rách nát và dính đầy bùn đất linh uyển.
Khuôn mặt được che khuất bởi một chiếc khẩu trang y tế trắng tinh tuyền phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe nứt trần nhà phía sau lưng hắn ta.
Nhưng điều khiến máu trong người Diệp Băng Phong đông đặc lại không phải là diện mạo kỳ lạ đó mà là vật đang cầm trên tay kẻ trước mặt anh:
Một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ với dòng chữ "Hồ Sơ Cá Nhân - Diệp Băng Phong" được đóng dấu đỏ tươi của tổ chức quản lý linh giả ngay trang bìa.
Và từ giữa hai trang giấy đầu tiên bị xé toạc ra, một chiếc chìa khóa vàng nhỏ bé đang phát sáng rực lửa thiêu đốt không khí xung quanh nó.
Lửa xanh thốt nhiên bùng lên, nuốt chửng chìa khóa rồi biến thành một lưỡi dao gió sắc lẹm nhắm thẳng vào yết hầu anh.
Diệp Băng Phong hét lên, bàn tay cứng đờ không thể cử động dù linh khí đang điên cuồng quay cuồng trong kinh mạch.
Ánh mắt hắn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận