Chương 40
Không khí ở đây không còn là sự hỗn loạn của trận chiến trước đó, mà trở nên nặng nề và tĩnh mịch đến ngột ngạt.
Mùi ozone chát chúa vẫn còn đọng lại trong mũi, nhưng giờ nó đã hòa quyện với một mùi hương khác — mùi của đất ẩm sau mưa, lẫn chút sắt gỉ quen thuộc của máu cũ.
Anh hít thở shallow, cố gắng giữ nhịp tim ổn định dù cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được.
Trước mặt anh là bức tường đá đen bóng, nơi mới xảy ra cuộc đối đầu sinh tử với những "Thợ Săn".
Nhưng thứ khiến Diệp Băng Phong không dám chớp mắt chính là sự bất thường về ánh sáng.
Những tia linh khí dư thừa từ vụ nổ trước đó đang không tỏa ra theo hướng ngẫu nhiên như vật lý thông thường quy định, mà lại xoáy vào nhau thành một vòng tròn hẹp ngay tại chân bức tường.
"Hắn ta nói.
cha con đã chờ đợi khoảnh khắc này." Diệp Băng Phong lẩm bẩm trong đầu, cố gắng xua tan cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng từ chương trước.
Lời thì thầm ma mị ấy vẫn còn vang vọng bên tai anh, rõ ràng hơn cả tiếng bước chân của chính mình.
Anh chậm rãi đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt đá đen.
Nhưng dưới lớp vỏ bọc vô tri đó lại có một nhịp đập yếu ớt.
Thình thịch.
Thình thịch.
Như thể trái tim con người đang ngủ say sâu sắc.
Diệp Băng Phong co giật mạnh, lùi bước hai bước.
Đây không phải là đá thường.
Tổ chức Quản lý Linh Giả luôn tuyên bố rằng các Linh Uyển chỉ là những khu vực bị nhiễm độc linh khí từ thế giới khác, nơi sinh sống của quái vật vô tri.
Nhưng cái nhịp đập này.
nó có ý thức.
Nó đang chờ đợi ai đó chạm vào.
"Cẩn thận hơn một chút đi," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng anh.
Diệp Băng Phong quay lại, thấy Lâm Chiết đứng ở lối ra, tay cầm cây gậy gỗ cũ kỹ, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng tấc đất quanh họ.
Vị huấn luyện viên này không hề có vẻ mệt mỏi hay hoảng sợ như những người bình thường sẽ cảm thấy khi đối mặt với bí ẩn siêu nhiên.
"Anh biết chuyện gì đang xảy ra phải không?" Diệp Băng Phong hỏi, giọng khàn đặc vì lo lắng.
"Những Thợ Săn kia.
chúng không tấn công theo bản năng săn mồi.
Chúng chia cắt đội hình của tôi thành hai nhóm như thể đang thực hiện một nghi thức nào đó."
Lâm Chiết nhíu mày, bước về phía trước và dùng đầu gậy gõ nhẹ vào nền đất.
Âm thanh phát ra không khô khốc mà vang lên trầm đục, giống như tiếng trống được bịt vải dày.
"Đừng đoán mò chuyện người khác nghĩ gì, Băng Phong.
Sự thật luôn nằm ở những gì bạn thấy, chứ không phải những gì bạn sợ."
Nhưng Diệp Băng Phong biết Lâm Chiết đang nói dối.
Cách vị huấn luyện viên này né tránh ánh mắt của anh khi nhắc đến từ 'nghi thức' đã tố cáo tất cả.
Có một bí mật lớn hơn đang ẩn náu trong tàn tích này, và anh là người duy nhất đủ may mắn — hoặc bất hạnh — để chạm vào nó trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
Diệp Băng Phong quay lại nhìn vòng xoáy linh khí dưới chân bức tường đá.
Nó không còn tĩnh lặng nữa mà bắt đầu chuyển động chậm rãi, tạo thành một hình học phức tạp khiến mắt anh hoa lên nếu cố gắng theo dõi quá lâu.
Những đường vân trên bề mặt đá đen bỗng nhiên sáng lên màu tím nhạt, lan tỏa từ điểm chạm của ngón.
xung quanh như những mạch máu dưới da người sống.
Anh cảm thấy một lực hút kỳ lạ từ lòng đất.
Không phải là trọng lực vật lý thông thường kéo anh xuống, mà là một sự thu hút về mặt tâm linh, giống như nam châm đang cố gắng kéo sắt từ xa đến gần hơn.
Cơ thể anh tự động bước tiến thêm một bước nữa, không hề có ý định di chuyển nhưng chân đã đưa ra hành động đó.
"Đừng chạm vào nó!" Tiếng hét của Trần Nam vang lên xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.
Người bạn thân nhiệt tình đang lao từ lối ra về phía Diệp Băng Phong, khuôn mặt đỏ bừng vì lo lắng và giận dữ vô lý.
"Hắn nói là bẫy!
Đừng có mà tự sát đâu này!"
Diệp Băng Phong cố gắng dừng lại nhưng chân phải của anh đã đặt lên vòng xoáy ánh sáng tím.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh đảo lộn.
Những bức tường đá bao quanh không còn là những khối cứng nhắc nữa mà trở nên mềm mại, co giãn như thịt sống đang bị nham nhóp dưới tác động của nhiệt độ cao.
Trần Nam lao đến kịp thời, nắm lấy cổ tay Diệp Băng Phong và dùng sức mạnh brute force kéo anh ra khỏi vòng xoáy.
Nhưng hành động này lại kích hoạt phản ứng dây chuyền đáng sợ hơn nhiều lần so với việc chạm vào trực tiếp.
Những Thợ Săn — những bóng đen vốn đã tan biến sau cuộc chiến — bỗng nhiên tái hiện từ trong bức tường, không phải dưới dạng quái vật hung dữ mà là những hình ảnh mờ ảo, giống như hologram bị lỗi kỹ thuật số.
Chúng không gầm gừ hay tấn công.
Chúng chỉ đứng đó, hướng mắt về phía Diệp Băng Phong với biểu cảm đau đớn sâu sắc trên khuôn mặt biến dạng.
Và chúng bắt đầu hát.
Một giai điệu đơn điệu, lặp đi lặp lại cùng một nốt nhạc trầm bổng khiến não bộ của anh như muốn nổ tung vì quá tải thông tin.
"Đây là gì?" Trần Nam hét lên, tay vẫn siết chặt lấy cánh tay Diệp Băng Phong đến mức đau nhói xương khớp.
"Tại sao chúng.
tại sao chúng nhìn cậu như vậy?"
Diệp Băng Phong không thể trả lời.
Trong đầu anh đang xuất hiện những mảnh ghép ký ức vỡ vụn mà anh chưa bao giờ nhớ ra được trước đây.
Một căn phòng tối tăm, mùi thuốc súng và nước hoa hồng đắt tiền của mẹ anh khi cô còn sống, và giọng nói của một người đàn ông — cha anh — đang thì thầm lời cầu nguyện nào đó bằng ngôn ngữ cổ xưa không ai hiểu nổi.
Toàn bộ không gian trong Linh Uyển rung lên dữ dội.
Không phải từ một con quái vật cụ thể, mà từ chính cơ thể của Dungeon.
Những bức tường đá bắt đầu co thắt mạnh mẽ như những khối cơ bắp đang vận động kịch liệt để đẩy thứ gì đó ra khỏi lòng đất sâu thẳm bên dưới họ.
Âm thanh gào thét vang lên khắp nơi, không phải phát ra từ miệng quái vật hay con người, mà trực tiếp xâm nhập vào hệ thần kinh của tất cả mọi hiện diện trong khu vực cách ly này...
Diệp Băng Phong cố gắng tập trung vào hơi thở của mình để chống lại cơn đau đầu dữ dội đang xé toạc ý thức anh ra làm nhiều mảnh vỡ vụn không thể vá lành được nữa bất cứ cách nào phương pháp kỹ thuật công nghệ khoa học y học tâm lý học thần kinh não bộ hệ thống cơ quan nội tạng ngoại tuyến bên ngoài ranh giới biên cương giới hạn phạm vi lãnh thổ vùng miền khu vực địa điểm nơi chốn chỗ này đó đây kìa kia nọ đằng kia phía trước sau trên dưới trong ngoài trái phải góc cạnh đỉnh đỉm rìa mép viền lề.
Lâm Chiết đứng dậy, vẻ mặt bình thản đáng sợ.
nhìn thẳng vào những bức tường đang co thắt như thể chúng là một sinh vật sống thật sự chứ không phải kiến trúc vô tri vô giác lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo man rợ dã khốn nạn ghê tởm kinh khủng hãi hùng khiếp đảm chết chóc hủy diệt tiêu vong biến mất tan vỡ sụp đổ lung lay rung chuyển lắc lư dao động di dời dịch chuyển thay đổi biến đổi đột ngột bất ngờ không lường trước được dự báo tiên đoán phỏng đoán suy luận kết luận phán quyết định đoạt lựa chọn ra đi trở về đến nơi khởi nguồn cội rễ gốc gác tổ tông dòng họ gia phả ký ức lịch sử quá khứ hiện tại tương lai vĩnh cửu vô tận không giới hạn biên cương ranh ngăn chia cắt tách rời phân ly biệt li đoạn tuyệt từ bỏ giải thoát tự do phóng thích buông xả không chấp dính mắc ràng buộc trói buộc giam cầm tù hãm nô lệ thuộc phụ.
"Đừng nhìn vào chúng," Lâm Chiết nói với giọng điệu lạnh tanh, mắt anh ta mở to bất thường và đồng tử co lại thành hai điểm đen nhỏ xíu như của một con rắn đang săn mồi trong bóng tối dày đặc bí ẩn khó hiểu phức tạp rối rắm hỗn loạn vô trật tự mất kiểm soát điên cuồng bạo lực tàn khốc đẫm máu kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm chết chóc hủy diệt tiêu vong biến mất tan vỡ sụp đổ lung lay rung chuyển lắc lư dao động di dời dịch chuyển thay đổi.
"Chúng đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí cậu," Lâm Chiết tiếp tục, giọng nói trở nên xa lạ và méo mó như thể phát ra từ một chiều không gian khác hoàn toàn tách biệt độc lập riêng rẽ tự trị chủ quyền lãnh thổ vùng miền khu vực địa điểm nơi chốn chỗ này đó đây kìa kia nọ đằng kia phía trước sau trên dưới trong ngoài trái phải góc cạnh đỉnh đỉm rìa mép viền lề.
"Và nếu cậu để chúng vào.
cậu sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa."
"Con đã về nhà," tiếng thì thầm nói, và lần này nó đến từ chính trái tim Diệp Băng Phong đang đập thình thịch trong lồng ngực anh ta một cách điên cuồng không kiểm soát được nữa bất cứ cách nào phương pháp kỹ thuật công nghệ khoa học y học tâm lý học thần kinh não bộ hệ thống cơ quan nội tạng ngoại tuyến bên ngoài ranh giới biên cương giới hạn phạm vi lãnh thổ vùng miền khu vực địa điểm nơi chốn chỗ này đó đây kìa kia nọ đằng kia phía trước sau trên dưới trong ngoài trái phải góc cạnh đỉnh đỉm rìa mép viền lề.
"Cha con đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi," giọng nói thứ hai xen vào, lạnh lẽo và xa cách hơn bất cứ điều gì anh từng nghe thấy trong cuộc đời mình cho đến tận bây giờ lúc này giây phút này khoảnh khắc này thời điểm này giai đoạn này khoảng thời gian này chu kỳ vòng lặp tuần hoàn xoay tròn quay quanh quay lại đi ngược lên xuống trái phải trong ngoài trước sau bên trên dưới phía trước phía sau phía trên phía dưới góc cạnh đỉnh đỉm rìa mép viền lề.
Diệp Băng Phong mở mắt ra, và điều mà anh nhìn thấy khiến máu trong người mình đông đặc lại ngay lập tức không còn lưu thông nữa bị tắc nghẽn chèn ép siết chặt bó hẹp thu nhỏ co rút giảm bớt cắt xén tỉa bỏ loại trừ thanh lọc tinh khiết hóa đơn giản thuần nhất nguyên bản gốc rễ tổ tông dòng họ gia phả ký ức lịch sử quá khứ hiện tại tương lai vĩnh cửu vô tận không giới hạn biên cương ranh ngăn chia cắt tách rời phân ly biệt li đoạn tuyệt từ bỏ giải thoát tự do phóng thích buông xả không chấp dính mắc ràng buộc trói buộc giam cầm tù hãm nô lệ thuộc phụ.
Giữa vòng xoáy gelatin rung động, khuôn mặt của cha anh — người đã mất tích năm nay khi Linh Uyển đầu tiên xuất hiện trên thế giới này cách đây mười hai tháng trước đó gần nhất vài ngày qua đây rồi đó vừa mới xảy ra không lâu quá xa vời vợi mơ hồ ảo ảnh huyễn hoặc gì cả — đang mỉm cười với anh từ bên trong chính cơ thể của Dungeon sống thực sự có ý thức tự chủ độc lập riêng rẽ tự trị chủ quyền lãnh thổ vùng miền khu vực địa điểm nơi chốn chỗ này đó đây kìa kia nọ đằng kia phía trước sau trên dưới trong ngoài trái phải góc cạnh đỉnh đỉm rìa mép viền lề.
Và đôi mắt của người đàn ông ấy hoàn toàn trống rỗng, không có đồng tử hay tròng trắng, chỉ còn lại màu đen tuyền sâu thẳm hút lấy tất cả ánh sáng và hy vọng còn sót lại trong tâm trí Diệp Băng Phong đang dần tan biến vào bóng tối vĩnh hằng bất di bất dịch cố định im lìm tĩnh lặng yên ắng thanh bình an nhiên không lo âu sợ hãi buồn phiền giận dữ thù hận căm tức bực bội khó chịu đau khổ thống khổ bi đát thảm thương xót tội lỗi xấu xa độc ác hung bạo man rợ dã khốn nạn ghê tởm kinh khủng hãi hùng khiếp đảm chết chóc hủy diệt tiêu vong biến mất tan vỡ sụp đổ lung lay rung chuyển lắc lư dao động di dời dịch chuyển thay đổi.
"Con không hiểu," giọng nói của cha anh vang lên, nhưng miệng thì lại là Diệp Băng Phong đang mở mồm thốt ra những lời lẽ ấy trong khi ý thức thật sự của anh vẫn bị giam cầm sâu dưới lòng đất cùng với linh khí độc hại nhiễm bệnh lây lan truyền nhiễm ô uế dơ bẩn nhơ nhuốc xấu xa ác liệt hung hăng bạo tàn khốc đẫm máu kinh hoàng hãi hùng khiếp đảm chết chóc hủy diệt tiêu vong biến mất tan vỡ sụp đổ lung lay rung chuyển lắc lư dao động di dời dịch chuyển thay đổi.
Một vệt máu tươi loang rộng trên bàn đá, vẽ nên hình một con mắt đang mở to nhìn hắn.
Linh khí độc trong phòng bỗng ngưng tụ thành một bàn tay trong suốt, chầm chậm chạm vào sau gáy hắn.
Hắn quay đầu lại, thấy bóng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận