Chương 39
Ánh sáng từ chiếc điện thoại cũ kỹ trong.
rẩy, chiếu lên những mảng bám đen ngòm trên tường đá cẩm thạch bị axit ăn mòn.
Anh cảm thấy đau đớn dữ dội.
Không phải là vết thương thể xác, mà là sự giãn nở của linh khí bên trong cơ thể – một quá trình thức tỉnh đầy bạo lực và hỗn loạn.
Mạch máu dưới da anh nóng rực lên, giống như ai đó đang rót nước sôi vào tĩnh mạch.
Linh năng không tự nhiên xuất hiện theo cách nhẹ nhàng như những gì Lâm Chiết từng mô tả trong các buổi huấn luyện khắc nghiệt.
Nó là một cuộc xâm lăng.
Một sự chiếm đóng.
Băng Phong rít lên khe khẽ, quỳ xuống, hai tay bám chặt lấy mặt đất lạnh lẽo để giữ cơ thể khỏi bị xé toạc từ bên trong.
đừng di chuyển," anh tự nhủ, giọng khàn đặc vì sợ hãi và đau đớn.
Trí tuệ phân tích của anh đang cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ ập vào đầu: nhịp đập của trái tim, dòng chảy linh khí hỗn loạn, và mùi vị kim loại của nỗi kinh hoàng.
Anh là một người cẩn trọng đến mức nhút nhát, nhưng khoảnh khắc này buộc anh phải đối mặt với thực tế tàn khốc nhất: sự yếu đuối trước đó đã kết thúc.
Giờ đây, anh đang mang trong mình thứ gì đó nguy hiểm hơn cả những quái vật mà anh từng sợ hãi trốn tránh.
Băng Phong ngẩng đầu lên.
Trước mắt anh không còn là hành lang tối tăm đầy mùi thối rữa nữa.
Anh đang nằm trên một bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn như đá cẩm thạch bị axit ăn mòn.
Không khí ở đây khô khốc, mang theo tĩnh điện khiến tóc anh dựng đứng.
Sinh vật mà anh vừa chứng kiến biến hình – lớp vỏ cứng vỡ vụn rơi xuống đất tạo thành một đám bụi trắng xóa bao phủ xung quanh khu vực trung tâm trọng yếu nhất vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
bên trong lộ ra một cơ thể người trần truồng, da thịt màu xanh lá cây nhạt lấp lánh ánh kim loại phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt từ chiếc điện thoại cũ kỹ mà Băng Phong vẫn còn đang cầm chặt trong tay run rẩy không ngừng nghỉ đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
Đôi mắt xanh lá cây ấy đột nhiên mở to, đồng tử co lại thành một đường thẳng sắc lẹm.
Nó nhìn anh.
Không phải sự thù địch của kẻ săn mồi, mà là cái nhìn trống rỗng, vô cảm của một cỗ máy đang quét mã vạch.
Băng Phong lùi bước, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Cỗ xác chết nhích nhẹ ngón tay, âm thanh ma sát giữa xương và đá vang lên chói tai trong sự im lặng tuyệt đối của dungeon.
Anh nhớ lại lời thì thầm đầy ma mị vang lên bên tai trước đó: "Cha con đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi." Câu nói ấy vẫn còn vọng văng vẳng, nhưng giờ đây, nó nghe giống như một bản án hơn là một lời chào hỏi.
Băng Phong nhận ra rằng sự hoảng loạn của anh chính là nhiên liệu cho thứ gì đó lớn lao hơn đang diễn ra ở đây.
Dungeon không cần sức mạnh vật lý để tiêu diệt anh lúc này.
Nó cần sự hỗn loạn trong tâm trí anh.
Nó cần anh sợ hãi, vì nỗi sợ làm loãng linh khí phòng thủ và mở rộng cánh cửa nhận thức.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng áp dụng phương pháp "Quan Sát Tĩnh Mịch" mà Lâm Chiết từng dạy – dù cậu ta có vẻ coi thường những kỹ năng thụ động này là vô dụng trong chiến đấu thực tế.
Băng Phong nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi, cắt đứt kết nối thị giác với hình ảnh kinh dị trước mặt.
Anh tập trung vào hơi thở.
Một, hai, ba.
Linh khí trong người anh bắt đầu lắng xuống từ cơn bão dữ dội thành những dòng sông ngầm chảy chậm hơn.
Khi anh mở mắt ra lần nữa, sinh vật xanh lá cây đó vẫn đứng ở đó, bất động như một bức tượng đá.
Nhưng không gian xung quanh nó đang thay đổi.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên sàn nhà, lan tỏa từ dưới chân con quái vật theo hình dạng của những nhánh rễ cây cổ thụ đang vươn lên khỏi lòng đất chết chóc.
Đây không phải là phòng thủ.
Đây là sự mời gọi.
Diệp Băng Phong nhận ra một điều kỳ lạ: anh không cảm thấy muốn chạy trốn nữa.
Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã được chuyển hóa thành một loại adrenaline lạnh lùng, sắc bén hơn.
Anh bước về phía trước, từng bước một chậm rãi và thận trọng như thể đang đi trên băng mỏng giữa đại dương bão tố.
Mỗi bước chân của anh đều in hằn lên mặt đá trơn nhẵn để lại dấu vết ẩm ướt – không phải mồ hôi, mà là sương mù ngưng tụ từ linh khí đang rò rỉ qua các lỗ chân lông da thịt anh..
Không gian xung quanh bắt đầu co lại.
Những cột đá đen sẫm trước kia tưởng chừng vô tận nay bỗng chốc thu hẹp thành một hành lang ngột ngạt, bức bối đến khó thở.
Không khí nặng trĩu mùi ozone và sắt gỉ – mùi của máu cũ lẫn điện tích tĩnh điện mạnh mẽ đang tụ tập dày đặc trong không trung.
Diệp Băng Phong nheo mắt, cảm giác trên da thịt anh trở nên nhạy bén gấp bội so với bình thường.
Linh năng của hắn không còn chảy tự do theo ý muốn nữa.
Nó bị hút về phía trước, tạo thành một lực kéo nhẹ nhưng dai dẳng, như thể có một bàn tay vô hình đang nắm lấy tim anh và giật mạnh nó ra khỏi lồng ngực.
Đó là cảm giác kỳ lạ mà những linh giả cấp cao thường mô tả khi đối mặt với "Điểm Chết" – nơi thực tại mỏng manh nhất giữa thế giới dương gian và âm phủ.
Anh dừng chân lại, tay phải vô thức siết chặt lấy chuôi dao găm bạc đeo sau lưng.
Kim loại lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay, mang đến một chút sự ổn định cần thiết trong khoảnh khắc hỗn loạn này.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập thình thịch như trống trận.
Không được hoảng loạn.
Lý trí phải lên ngôi trước khi linh năng phản bội chủ nhân.
Trước mặt anh, khoảng không gian trống rỗng bỗng chốc vỡ ra.
Những mảnh vụn ánh sáng xanh.
bắn tung tóe, giống như kính vỡ nhưng lại phát ra âm thanh rè rè khó chịu của băng giá dưới nhiệt độ cực thấp.
Từ giữa đống đổ nát ấy, một hình bóng bước ra.
Không phải là quái vật sừng sỏ mà anh đã đối đầu ở tầng ba, cũng không phải nào đó bị lạc vào đây bằng cách ngẫu nhiên.
Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ trắng tinh khôi, tương phản gắt gao với nền đá đen tối xung quanh.
Tóc dài của cô ấy búi cao gọn gàng, lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng đến mức đáng sợ nhất.
Đôi mắt không đồng tử – hoàn toàn màu trắng đục như ngà voi – đang chăm chú nhìn anh.
Không phải sự thù địch, mà là một cái nhìn đầy tò mò, giống như nhà khoa học quan sát con chuột trong mê cung.
"Cậu đi sai đường rồi," giọng nói của cô ta vang lên, khô khan và không có chút cảm xúc nào.
Tiếng nói ấy dường như không truyền qua tai mà cộng hưởng trực tiếp vào hộp sọ Diệp Băng Phong.
"Tầng này là khu vực cách ly dành cho những linh thể đã bị ô nhiễm bởi ý chí tà ác."
Diệp Băng Phong nhếch mép cười nhạt, dù cơ mặt anh đang cứng đờ vì căng thẳng.
Hay là nhà tù?"
"Không có sự khác biệt," cô ta đáp lại ngắn gọn, bước thêm một bước nữa.
Mỗi lần di chuyển, những hoa văn phức tạp trên váy trắng của cô ấy sáng lên rồi tắt ngấm theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó mà anh không thể nắm bắt được.
"Cậu đang mang thứ này."
Cô giơ tay trái ra.
Trên lòng bàn tay trắng bệch của người phụ nữ là một quả cầu nhỏ bằng thủy tinh, bên trong chứa đầy những luồng khói đen cuộn xoáy dữ dội.
Khói đen ấy giống hệt với vết bẩn mà anh đã thấy trên cánh tay mình sau trận chiến với con thú ở tầng hai.
Diệp Băng Phong hạ thấp vai xuống, cơ thể chuyển sang tư thế phòng thủ tối đa.
"Tôi không mang gì cả.
Chỉ là linh năng rò rỉ bình thường."
"Là một cái bẫy," cô ta nói, giọng điệu vẫn đều đều như đọc báo cáo thời tiết.
"Một mảnh ký ức bị nhiễm độc từ Đại Hội Đồng trước khi sụp đổ.
Nó đang ăn mòn linh căn của cậu từng giây từng phút nếu không được loại bỏ."
Anh cảm thấy lạnh sống lưng.
Không phải vì lời cảnh báo mà là vì cách nói chuyện tự nhiên đến đáng sợ của người phụ nữ này.
Cô ta biết rõ tình trạng cơ thể anh hơn cả bản thân mình.
Và tệ hơn nữa, Diệp Băng Phong nhận ra rằng linh năng trong người hắn thực sự đang hoạt động bất thường – nó trở nên nặng nề và bẩn thỉu một cách kỳ lạ.
"Vì sao cậu lại ở đây?" Anh hỏi, cố gắng kéo sự chú ý của đối phương khỏi việc tấn công bất ngờ.
"Nếu nơi này là khu vực cách ly, thì tổ chức Quản lý Linh Giả không bao giờ cho phép người sống bước vào trừ phi."
"Trừ phi họ muốn lấy thứ gì đó," cô ta ngắt lời, đôi mắt trắng đục bỗng chốc chuyển sang màu đỏ sẫm – một tín hiệu nguy hiểm rõ ràng.
"Hoặc để trả giá."
Đất đá dưới chân Diệp Băng Phong rung lên mạnh mẽ.
Những vết nứt xuất hiện trên sàn nhà lan tỏa ra xung quanh như mạng nhện khổng lồ.
Người phụ nữ trong bộ đồ trắng không hề bị ảnh hưởng bởi động đất nhỏ này, cô ta đứng vững chãi giữa trung tâm của sự hỗn loạn, giống như một bức tượng đá bất di bất dịch.
"Cậu có hai lựa chọn," cô ta đưa ngón tay cái và lại với nhau tạo thành hình chữ V.
"Một là để tôi lấy đi thứ ký ức kia trước khi nó phá hủy hoàn toàn linh căn của cậu.
Hai là."
"Thì sao?" Diệp Băng Phong gằn giọng, mồ hôi lạnh bắt đầu đổ xuống trán anh.
Hắn không tin vào bất kỳ ai trong khu vực cấm địa này.
Đặc biệt là những kẻ có vẻ ngoài quá mức sạch sẽ và đáng ngờ như thế này.
"Hai là cậu phải tự mình giải quyết nó bằng cách nuốt trọn ký ức đó," cô ta nói, giọng điệu vẫn lạnh băng nhưng ánh mắt đỏ sẫm đang nheo lại đầy sát khí.
"Và hãy cẩn thận.
Ký ức của kẻ thù không bao giờ dễ dàng chấp nhận chủ nhân mới."
Diệp Băng Phong nghiến răng.
Hắn biết mình đang bị thao túng thông tin.
Có thể người phụ nữ này là một bẫy, hoặc có thể cô ta thật sự muốn giúp – nhưng theo cách tàn nhẫn nhất.
Trong thế giới linh dị mà anh đang sống, lòng tốt luôn đi kèm với giá cả đắt đỏ hơn mạng sống.
Hắn quyết định không đáp lời.
Thay vào đó, Diệp Băng Phong đạp mạnh xuống đất, sử dụng lực đẩy từ đôi giày đặc chế để lao sang bên trái, tránh khỏi khu vực trung tâm nơi những hoa văn trên váy người phụ nữ đang phát sáng rực rỡ nhất.
Linh năng trong cơ thể anh bùng nổ lên theo phản xạ tự vệ, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh thân hình gầy guộc của hắn.
Người phụ nữ không di chuyển.
Cô ta chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay phải ra trước mặt mình.
Những luồng khói đen từ quả cầu thủy tinh trên lòng bàn tay trái bay về phía cô ấy, hòa vào không khí và biến thành hàng trăm lưỡi dao mỏng bằng sương mù lạnh giá.
Chúng hướng thẳng về phía Diệp Băng Phong đang di chuyển lảo đảo.
"Hắn sẽ chết nếu tiếp tục chạy," một giọng nói khác vang lên từ sau lưng người phụ nữ.
Giọng nam trầm thấp, đầy vẻ uy quyền nhưng lại mang theo sự mệt mỏi của kẻ đã nhìn thấy quá nhiều thứ kinh hoàng.
Diệp Băng Phong quay đầu lại vừa kịp thời để né tránh một lưỡi dao sương mù cắt ngang qua má anh.
Máu chảy ra nóng hổi, tương phản với cảm giác lạnh buốt thấu xương từ vết thương mới hình thành.
Hắn ngẩng lên và đối mặt với người đàn ông bước ra từ bóng tối phía sau cô ta – một vị trưởng lão của tổ chức Quản lý Linh Giả mà hắn từng nhìn thấy trong các buổi họp kín cấp cao trước đây.
"Nếu cậu là Trưởng Lão Lý," Diệp Băng Phong khạc nhổ, vết máu trên má anh đang lan rộng nhưng ý chí không hề nao núng, "thì hãy nói cho tôi biết tại sao những kẻ bảo vệ chúng ta lại muốn giết chính đồng đội của mình?"
Trưởng lão Lý thở dài một tiếng thật sâu.
Cigarette treo giữa hai môi ông đã tắt từ lâu, chỉ còn lại tàn thuốc xám xịt rơi xuống nền đá đen bóng loáng.
Ông không trả lời ngay lập tức mà đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai người phụ nữ trong bộ đồ trắng như thể để trấn an cô ấy – hoặc có lẽ là để kiểm soát cô ta.
"Chúng tôi đang cố gắng cứu mạng cậu," Trưởng lão Lý nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu một sự thật tàn khốc mà Diệp Băng Phong chưa bao giờ dám nghĩ đến.
"Và cũng là ngăn chặn thứ đó thức tỉnh."
Diệp Băng Phong cảm thấy máu trong người mình đông đặc lại.
Hắn nhìn vào vết thương trên má, rồi nhìn vào hai người trước mặt với ánh mắt đầy cảnh giác và nghi hoặc sâu sắc.
Không phải vì họ muốn giết anh, mà bởi vì cách họ nói ra những lời lẽ ấy – như thể cái chết của hắn là một kết cục đã được viết sẵn trong kịch bản nào đó từ lâu đời.
Trưởng lão Lý bước về phía trước, bóng dáng của ông đổ dài trên nền đá đen, biến dạng thành hình thù kỳ lạ giống như con quái vật mà anh vừa mới chiến đấu ở tầng dưới sâu thẳm hơn nữa.
Ông đưa tay ra, không phải để bắt giữ, mà là mở lòng bàn tay – nơi hiện lên một chiếc chìa khóa vàng nhỏ bé đang phát sáng trong bóng tối dày đặc của khu vực cách ly này.
"Mở cánh cửa phía sau cậu," Trưởng lão Lý nói với giọng điệu cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào hỗn loạn tuyệt đối, "và nhìn xem ai thực sự đã gửi cậu đến đây."
Chiếc chìa khóa bỗng rực lửa đỏ, thiêu đốt da thịt cậu khi cánh cửa tự động nẻ ra.
Một bóng đen cao lớn bước ra từ bóng tối, mang theo khí tức ma đạo quen thuộc đến rợn người.
Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu và thốt ra hai từ: “Con trai.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận