Chương 38
Mỗi hạt bụi trong không trung đều mang theo một áp lực vô hình, đè nén lên lồng ngực hắn như những bàn tay vô hình đang siết chặt.
Đây là lần thứ ba hắn thử nghiệm chiến thuật mới.
Hai đồng đội còn lại trong đội đã bị loại bỏ ở vòng lặp trước đó, hoặc ít nhất là phiên bản của họ mà vũ trụ này tạo ra để làm mồi nhử.
Hắn không dám nghĩ về Trần Nam hay Lâm Chiết lúc này.
Sự tập trung tuyệt đối là thứ duy trì sự sống sót cho hắn.
Trước mặt hắn, con quái vật được gọi là Giới Hạn Thịt Mồi đang đứng im lìm.
Nó không phải là một sinh vật đơn thuần mà là một tập hợp các khối thịt và xương khớp bị biến dị, kết nối bởi những sợi dây thần kinh phát sáng màu tím nhạt.
Những ký tự cổ xưa loé lên trên da nó mỗi khi nó hít thở sâu.
Hắn nhận ra rằng đây không chỉ là phòng thủ thụ động.
Đây là cơ chế học hỏi.
Linh Uyển này có ý thức.
Nó ghi nhớ mọi hành động của kẻ xâm lược.
Và hắn, Diệp Băng Phong, đang trở thành nguồn dữ liệu huấn luyện cho nó.
Hắn rút chiếc dao găm nhỏ từ thắt lưng ra, lưỡi dao run rẩy trong ánh sáng mờ ảo phát ra từ lõi dungeon.
Hắn không có siêu năng lực mạnh mẽ như những Linh Giả cấp cao khác.
Hắn chỉ có trí tuệ phân tích và sự cẩn trọng đến mức bệnh hoạn.
Nhưng hôm nay, hắn sẽ dùng chính điểm yếu đó làm vũ khí.
Hắn bắt đầu di chuyển theo một mẫu hình ngẫu nhiên, bước chân trái trước, rồi phải, sau đó lùi lại hai bước, quay người 45 độ.
Hắn đang cố gắng tạo ra nhiễu loạn trong dữ liệu mà con quái vật thu thập được.
Nếu nó học hỏi từ những hành động lặp lại của hắn, thì sự hỗn loạn có thể khiến hệ thống xử lý thông tin của nó bị quá tải.
Giới Hạn Thịt Mồi nghiêng đầu, những ngón tay dài và sắc nhọn của nó cào vào đất đá cứng rắn, tạo ra âm thanh rít lên như kim loại ma sát với bê tông.
Nó di chuyển về phía Diệp Băng Phong với tốc độ đáng kinh ngạc, nhưng không phải là một cuộc tấn công trực diện.
Nó đang quan sát.
Những đôi mắt không đồng tử trên cơ thể nó mở to, quét qua từng cử động nhỏ nhất của hắn.
Không khí xung quanh rung động, linh khí tụ tập lại thành những luồng xoáy nhỏ li ti xung quanh bàn chân con quái vật.
Hắn cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra rằng tốc độ phản ứng của sinh vật này nhanh hơn bất kỳ ghi chép nào trong hồ sơ của Cục Quản lý Linh Giả.
Nó không chỉ học hỏi; nó đang tối ưu hóa chiến thuật dựa trên dữ liệu thời gian thực từ chính hắn.
Tình thế đảo ngược hoàn toàn xảy ra ngay sau đó.
Boss không tấn công ngay lập tức như dự đoán thông thường về bản năng săn mồi.
Thay vào đó, nó bắt chước.
Nó bắt đầu di chuyển các chi của mình theo cùng một mẫu hình mà Diệp Băng Phong vừa thực hiện: bước trái, lùi lại, quay người 45 độ.
Sự chính xác trong mô phỏng đáng sợ đến mức rợn người.
Mỗi khớp xương vặn xoắn của con quái vật phát ra tiếng nổ lách cách, nhưng nó duy trì được sự cân bằng hoàn hảo.
Nó không chỉ sao chép hành động; nó đang phân tích ý định đằng sau mỗi bước đi.
Hắn nhận ra rằng hắn đã rơi vào bẫy.
Hắn nghĩ mình là người dạy cho kẻ thù bài học về sự hỗn loạn, nhưng thực tế, hắn mới là con chuột trong phòng thí nghiệm của một bộ não sinh vật siêu việt.
Diệp Băng Phong dừng lại đột ngột, tim đập thình thịch như trống chiến trong lồng ngực hẹp hòi.
Con quái vật cũng dừng lại ngay lập tức, giữ nguyên tư thế nghiêng người với một ngón tay chỉ thẳng vào trán hắn.
Sự im lặng kéo dài giữa hai kẻ thù trở nên nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào.
Hắn nhận thấy những ký tự trên da con quái vật bắt đầu thay đổi màu sắc từ tím nhạt sang đỏ sẫm rồi chuyển thành đen tuyền.
Đó không phải là dấu hiệu của sự giận dữ hay chuẩn bị tấn công mà là một quá trình mã hóa thông tin.
Nó đang lưu trữ hồ sơ cá nhân của hắn.
Hắn hiểu ra bí mật kinh hoàng: Boss Dungeon này không muốn giết hắn ngay lập tức vì cái chết đơn thuần mang lại ít dữ liệu hơn so với việc quan sát một đối thủ thông minh chiến đấu cho đến khi kiệt sức.
Hắn là một kho tàng kiến thức sống, và nó đang giải mã hắn từng bit một.
Hắn quyết định mạo hiểm một bước đi tuyệt vọng.
Thay vì tiếp tục di chuyển ngẫu nhiên, hắn đứng yên như tượng đá, nhắm mắt lại và tập trung vào việc kiểm soát nhịp thở của mình đến mức tối thiểu.
Hắn muốn cắt đứt nguồn dữ liệu đầu vào.
Nếu không có hành động mới để phân tích, hệ thống học hỏi của con quái vật sẽ phải đối mặt với khoảng trống thông tin, dẫn đến lỗi xử lý hoặc sự do dự trong phản ứng.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách giả tạo.
Mùi thối rữa dường như nhạt đi, bị thay thế bằng mùi ozone kim loại khi linh khí tích tụ quá mức tại điểm tiếp xúc giữa ý chí của hắn và trường năng lượng của dungeon.
Hắn cảm thấy những sợi dây thần kinh trên da mình tê dại, phản ứng với áp lực tâm lý khổng lồ mà sinh vật đối diện đang phóng chiếu lên tinh thần hắn.
Boss dừng lại giữa không trung, hoặc ít nhất là phần thân trên của nó dường như treo lơ lửng khi các chi dưới co rút vào trong khối thịt chính.
Những ký tự trên da nó sáng lên rực rỡ một lần cuối cùng, sau đó tắt dần xuống mức tối thiểu gần như vô hình.
Nó không chết.
Nó không bị thương nghiêm trọng từ bất kỳ đòn tấn công nào của hắn vì hắn chưa hề ra tay thực sự kể từ đầu trận đấu này.
ngừng hoạt động tạm thời trong trạng thái quan sát thụ động.
Con quái vật đứng yên như một bức tượng đá cổ đại, mắt nhắm lại, chỉ còn những chuyển động nhẹ nhàng của các lỗ chân lông trên bề mặt da thịt xanh lá cây phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Diệp Băng Phong thở dốc, cánh tay run rẩy không kiểm soát được do adrenaline giảm đột ngột sau căng thẳng tột độ kéo dài suốt năm phút đồng hồ trước đó.
Hắn biết rằng đây không phải là sự đầu hàng mà là giai đoạn xử lý dữ liệu nội bộ phức tạp nhất của đối phương trước khi tung ra đòn kết liễu hoặc thay đổi hoàn toàn chiến lược tác chiến tiếp theo dựa trên những gì vừa thu thập được từ khoảnh khắc im lặng đầy rủi ro này của hắn.
Diệp Băng Phong rút lui, không phải vì sợ hãi thuần túy mà vì nhận thức sâu sắc rằng trận chiến này đã kết thúc không như hắn mong đợi và thậm chí là ngược lại hoàn toàn so với kế hoạch ban đầu đầy tham vọng nhưng thiếu tính thực tế cao độ của mình trước đây nhiều lần trong quá khứ gần nhất vài ngày qua đây rồi đó.
Hắn không thể tiêu diệt Boss này bằng cách đối kháng trực tiếp lúc này khi mà mọi lợi thế đều nghiêng về phía sinh vật sở hữu khả năng học hỏi siêu việt đáng sợ đến mức kinh hoàng tột cùng như vậy chứ còn gì nữa.
Hắn đã trở thành một "mẫu thử" quý giá cho hệ thống phòng thủ của dungeon, và việc tiếp tục ở lại chỉ là tự sát vô nghĩa mà thôi!
Khi hắn quay lưng lại để lùi bước chậm rãi theo hướng ngược với lối vào chính của tầng hầm sâu thẳm nơi đây vừa mới xuất hiện cách đây không lâu quá xa vời vợi mơ hồ ảo ảnh huyễn hoặc gì cả.
Hắn cảm thấy một chạm lạnh giá trên vai trái.
Không phải gió.
Không phải linh khí.
Là một bàn tay xương xốc, nhỏ bé và mảnh khảnh, thuộc về một thực thể khác đang ẩn náu trong bóng tối phía sau lưng hắn suốt thời gian dài vừa qua mà hắn hoàn toàn không hề hay biết chút nào cả đâu.
Hắn dừng lại đột ngột, máu lạnh chạy dọc sống cột sống khi nghe thấy giọng nói thì thầm đầy ma mị vang lên bên tai: "Cha con đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận