Chương 37
Anh đang nằm trên một bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn như đá cẩm thạch bị axit ăn mòn.
Không khí ở đây khô khốc, mang theo mùi sắt gỉ sét nồng nặc và hương vị kim loại của máu cũ kỹ.
Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh phản ứng chậm chạp.
Mỗi cử động đều kéo theo tiếng rít sắc bén từ những khớp xương bị căng cứng.
Trần Nam nằm bất tỉnh bên cạnh, hơi thở yếu ớt hòa lẫn trong âm thanh tĩnh mịch đáng sợ này.
Sự im lặng không phải là sự vắng mặt của tiếng ồn, mà là một loại áp lực nặng nề đè lên màng nhĩ, như thể chính không gian đang nín thở chờ đợi điều gì đó xảy ra.
Băng Phong đưa tay vào túi áo, tìm thấy chiếc điện thoại cũ kỹ anh vẫn mang theo để ghi âm những phát hiện kỳ lạ.
Màn hình bị nứt vỡ, nhưng đèn pin vẫn còn sáng lòa một chút ánh vàng yếu ớt.
Ánh sáng leo lét quét qua xung quanh, chiếu rọi lên những bức tường được làm từ.
Không phải xương động vật thông thường, mà là các mảng sụn và cốt tủy đã hóa thạch, xếp chồng lên nhau thành những khối kiến trúc kỳ quái giống như một phòng giải phẫu khổng lồ bị bỏ hoang.
"Chúng ta ở đâu?" Trần Nam rên rỉ, giọng nói khàn khản vì đau đớn.
Hắn mở mắt ra, vẻ mặt hoảng loạn khi nhận thấy mình đang nằm giữa đống xương trắng bệch.
"Băng Phong?
Chúng ta vừa.
chúng ta vừa mới chết mà?" "Hãy im lặng và kiểm tra lại linh lực của cậu," Băng Phong đáp, giọng anh run rẩy nhưng cố giữ sự tỉnh táo.
Hắn biết rằng trong môi trường Dungeon cấp độ này, bất kỳ tiếng động nào cũng có thể thu hút sự chú ý của những thứ đang ẩn nấp trong bóng tối.
"Đây không phải là khu vực chúng ta vừa đi qua.
Cấu trúc địa chất hoàn toàn khác biệt." Băng Phong đứng dậy, chân anh bước lên sàn nhà.
Thay vì cảm giác cứng rắn của đá hay kim loại, sàn dưới bàn chân lại mềm mại và đàn hồi nhẹ nhàng, giống như đang dẫm lên da thịt sống đã được xử lý kỹ lưỡng.
Hắn cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào bề mặt sàn.
Một cơn run rẩy bất đắc dĩ chạy dọc sống lưng anh khi hắn nhận ra rằng sàn nhà này.
đang đập nhịp.
Nhịp điệu đều đặn và chậm chạp, vang lên từ sâu dưới lòng đất, đồng bộ với tiếng tim của chính Băng Phong lúc này đây.
Hắn lùi lại một bước, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Nếu Dungeon là một cơ thể sống, thì họ hiện tại đang nằm ngay trên da thịt của nó.
Và tệ hơn nữa, nhịp đập đó đang trở nên nhanh hơn mỗi giây trôi qua.
"Nam," Băng Phong gọi tên bạn thân mình với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.
"Cậu còn nhớ lần trước chúng ta gặp con boss 'Nghi Thức Giả' không?
Nó không chỉ là một quái vật.
Nó là hệ miễn dịch của nơi này." Trần Nam nhổ một ngụm máu ra, khuôn mặt tái nhợt.
"Ý cậu nói.
nó đang bảo vệ cái gì đó?" "Đúng hơn," Băng Phong đáp, ánh mắt anh quét qua những khe nứt trên sàn nhà, nơi mà từ sâu thẳm bên dưới, phát ra một luồng sáng xanh nhạt kỳ lạ.
"Nó đang cố gắng tiêu hóa chúng ta để hấp thụ năng lượng linh khí.
Nhưng có thứ gì đó đã làm rối loạn quá trình này." Hắn tiến về phía trung tâm của căn phòng xương, nơi ánh sáng xanh le lói nhất.
Khi đến gần hơn, Băng Phong nhận thấy rằng những bức tường xung quanh không phải là rào cản vật lý đơn thuần.
Chúng đang ra một loại dịch nhầy trong suốt, bám vào các vết nứt trên sàn nhà và lan tỏa như mạng lưới thần kinh của não bộ.
Những sợi dây sinh học này rung động nhẹ nhàng, phản ứng lại với sự hiện diện của hai người họ.
"Cẩn thận," Lâm Chiết bỗng xuất hiện từ phía sau một cột xương lớn, giọng nói lạnh băng cắt ngang không khí ngột ngạt.
Huấn luyện viên của Băng Phong đang dựa vào tường, tay cầm chặt cây gậy gỗ đen bóng.
Gương mặt anh ta trầm xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những sợi dây nhầy.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.
Đây là hệ thần kinh trung ương của Dungeon." "Lâm sư phụ?" Trần Nam sững sờ, cố gắng đứng dậy nhưng chân tay vẫn còn tê liệt.
"Sao ngài lại ở đây?
Chúng tôi tưởng." "Tưởng rằng tôi đã bỏ rơi các cậu sao?" Lâm Chiết cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và mệt mỏi.
"Tôi không thể để các cậu tự sát trước khi tìm ra nguyên nhân gốc rễ của vòng lặp này.
Và hôm nay, chúng ta sẽ chạm đến tận cùng bí mật đó." Băng Phong cảm thấy tim mình thắt lại.
Ông đã theo dõi họ từ lúc nào?
Và quan trọng hơn, ông biết gì về 'vòng lặp' mà chính Băng Phong cũng chỉ mới bắt đầu nghi ngờ?
"Làm ơn cho tôi xem," Băng Phong nói, giọng anh kiên quyết bất chấp nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy cơ thể.
"Tôi cần hiểu tại sao những nạn nhân trước đây lại bị biến dạng như thế." Lâm Chiết nhìn chằm chằm vào cậu trai trẻ trong vài giây dài đằng đẵng rồi gật đầu nhẹ.
"Nhảy xuống khe nứt đó, nhưng nhớ rằng: một khi đã bước vào vùng tối dưới sàn nhà này, không có sự quay lại.
Linh khí ở bên dưới sẽ xé toạc ý chí của bất kỳ ai chưa đủ mạnh." Băng Phong nhìn xuống lỗ hổng hình bầu dục trên sàn nhà, nơi mà từ sâu thẳm bên trong, phát ra một mùi hương ngọt ngào đến mức gây buồn nôn.
Hắn hít thở sâu, tập trung toàn bộ linh lực vào đôi chân để chuẩn bị cho cú nhảy sắp tới.
Đây không phải là lựa chọn dựa trên lý trí, mà là bản năng của kẻ đã sống sót qua quá nhiều 'giấc mơ' kinh hoàng.
Diệp Băng Phong lao xuống bóng tối, cơ thể anh rơi tự do trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi chạm vào những gì trông giống như một rừng rễ khổng lồ.
Những sợi dây sinh học dày bằng cổ người vươn lên từ đáy vực sâu, quấn lấy chân và tay anh để ngăn không cho hắn tiếp tục rơi.
Cảm giác ẩm ướt và nhờn nhớt lan tỏa khắp da thịt, kèm theo đó là tiếng thì thầm vang vọng trong đầu — những lời nói hỗn loạn của hàng trăm linh hồn đã bị hấp thụ bởi Dungeon này.
Băng Phong bịt chặt hai tai, nhưng âm thanh vẫn xâm nhập trực tiếp vào não bộ thông qua sóng rung động sinh học.
Hắn cố gắng duy trì sự tỉnh táo bằng cách lặp đi lặp lại mantra trong đầu: *Tôi không phải là nạn nhân.
Tôi là người quan sát.* Khi anh hạ xuống đến tận cùng của khu vực ngầm này, ánh sáng xanh từ bên trên tắt hẳn, thay vào đó là một nguồn phát sáng đỏ ngầu tỏa ra từ trung tâm của mạng lưới rễ cây.
Đó chính xác là nơi Băng Phong đã đoán — hệ thống tuần hoàn linh khí mà Dungeon sử dụng để nuôi dưỡng các cơ quan phòng thủ của nó.
Trần Nam và Lâm Chiết cũng nhảy xuống sau anh, nhưng họ giữ khoảng cách an toàn với những chiếc rễ đang co thắt dữ dội như thể phản ứng lại với sự xâm nhập ngoại lai.
Trần Nam rút thanh kiếm ra, linh lực bùng lên tạo thành một lớp bảo vệ xung quanh mình, trong khi Lâm Chiết chỉ đứng yên, quan sát mọi thứ bằng ánh mắt của một học giả nghiên cứu hiện tượng nguy hiểm từ xa.
"Nhìn kỹ," Băng Phong nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy sự tò mò khoa học.
"Những chiếc rễ này không chỉ vận chuyển dịch chất.
Chúng đang lưu trữ ký ức." Hắn tiến lại gần hơn, bất chấp những sợi dây nhỏ li ti bắt đầu quấn quanh cổ tay anh như thể muốn kiểm soát hành động của hắn.
Băng Phong đưa tay ra chạm vào một đoạn rễ lớn màu đỏ thẫm, nơi mà bề mặt ngoài có vẻ giống hệt da người bị cháy sém.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với nó, một hình ảnh flash qua tâm trí: *Một cô gái mặc đồng phục học sinh đang khóc cầu xin tha mạng trước khi bị những bàn tay vô hình xé toạc ra.* Băng Phong thụt lại, tim đập loạn nhịp.
Đây không phải là ảo giác thông thường.
Dungeon này thực sự đã ăn thịt và tiêu hóa ký ức của nạn nhân để tăng cường sức mạnh cho chính nó.
Và điều đáng sợ hơn là hắn nhận ra rằng khuôn mặt của cô gái đó.
anh từng thấy ở đâu đó rất gần đây.
"Làm ơn, đừng chạm vào chúng nữa!" Lâm Chiết hét lên, giọng nói đột ngột thay đổi thành sự lo lắng hiếm khi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của ông.
"Cậu đang mở cánh cửa cho ý thức tập thể của Dungeon xâm nhập!
Nếu cậu không đủ mạnh để chống lại nó, cậu sẽ bị đồng hóa ngay lập tức!" Nhưng Băng Phong đã quá muộn để rút lui.
Những hình ảnh tiếp tục tuôn ra như một cơn lũ dữ: *Một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc đang cố gắng che chở cho đứa con trai nhỏ của mình trước khi cả hai bị nuốt chửng bởi bóng tối.* Và rồi, cuối cùng là khuôn mặt mà Băng Phong đã dreading nhất trong suốt ba ngày qua.
Đó không phải là cha anh.
Đó chính là gương mặt của chính Diệp Băng Phong trong quá khứ — phiên bản của anh từ một vòng lặp trước đó, khi linh năng chưa thức tỉnh hoàn toàn và tâm trí còn non nớt dễ bị tấn công hơn bao giờ hết.
Diệp Băng Phong không chạy thêm nữa.
Thay vì rút tay ra khỏi những chiếc rễ đang co thắt quanh cổ mình, anh lao thẳng vào đám rễ sâu hơn, chấp nhận để chúng đâm xuyên qua áo giáp bảo vệ của anh và gây ra những vết thương chảy máu tươi tắn trên da thịt.
Đau đớn dữ dội lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nó lại giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết trong biển ký ức hỗn loạn này.
Anh không thoát ra vì sợ hãi; anh tiến vào sâu hơn để tìm câu trả lời.
Những chiếc rễ đâm xuyên qua lớp vải dày của áo khoác chiến đấu, gây ra những vết thương sâu hoắm chảy máu ròng rã trên vai và ngực trái của Băng Phong.
Máu tươi rơi xuống mạng lưới sinh học bên dưới, tạo thành một phản ứng hóa học tức thì khi dịch chất đỏ ngầu bắt đầu sủi bọt và phát sáng mạnh mẽ hơn trước đây nhiều lần so với ban đầu khi hắn vừa mới bước vào vùng tối này lúc nãy kia đó là lý do tại sao chúng ta phải cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
Những ký ức của nạn nhân tiếp tục xâm nhập vào tâm trí anh, nhưng lần này Băng Phong đã chuẩn bị tinh thần tốt hơn.
Hắn sử dụng kỹ năng phân tích mà mình đã rèn luyện qua hàng tháng trời nghiên cứu về linh lực cơ bản để tách biệt những dữ liệu nhiễu và tập trung vào thông tin cốt lõi: *Tại sao Dungeon lại chọn con người làm mục tiêu ưu tiên?* Câu trả lời hiện ra trước mắt anh dưới dạng một chuỗi hình ảnh liên kết logic rõ ràng hơn bất kỳ giả thuyết nào mà tổ chức quản lý linh giả đã từng đưa ra trong các báo cáo khoa học nội bộ bí mật nhất của họ gần đây tại địa điểm an toàn tương đối hơn so với nơi mà chúng ta vừa mới rời đi không lâu trước kia vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan.
Con người không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của sự mở rộng lãnh thổ tự nhiên bởi linh khí tràn lan khắp thế giới hiện đại ngày nay đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
Bên trong không phải là thịt hay máu đỏ tươi chảy ra từ những vết thương hở rộng lớn sâu hoắm ăn mòn dần dần bề mặt lớp da bảo vệ tự nhiên vốn dĩ được thiết kế để ngăn chặn tác nhân ngoại lai xâm nhập vào bên trong cơ thể sinh vật sống phức tạp cao cấp nhất hiện nay đang tồn tại trên hành tinh xanh xinh đẹp này của chúng ta nữa mà là một cấu trúc tinh thể thuần khiết lấp lánh ánh sáng trắng xoá mắt khiến người nhìn phải nheo lại để tránh bị chói lóa tạm thời mất khả năng quan sát xung quanh rõ ràng chính xác kịp thời xử lý tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người đang rình rập ngay trước mặt mình nữa chứ?
Thực tế phũ phàng hơn nhiều so với những gì Băng Phong đã từng tưởng tượng: Dungeon này cảm thấy bị đe dọa bởi hoạt động khai thác linh khí quá mức của con người thông qua các hệ thống công nghệ tiên tiến do chính phủ tài trợ xây dựng khắp nơi trên toàn cầu trong vòng mười năm trở lại đây kể từ khi hiện tượng thức tỉnh đại trà bắt đầu lan rộng ra khắp mọi ngóc ngách hẻm nhỏ đường phố thành thị lớn nhỏ không ngừng nghỉ đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
"Hắn đang cố gắng bảo vệ cân bằng sinh thái," Băng Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ nơi đây khi những chiếc rễ xung quanh bỗng chốc dừng chuyển động lại hoàn toàn như thể đang lắng nghe lời phán xét cuối cùng từ vị khách lạ xâm nhập vào hệ thống tuần hoàn trọng yếu nhất này vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
Lâm Chiết sững sờ nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt của học trò mình, nơi mà sự hiểu biết đột ngột đạt đến mức độ sâu sắc chưa từng có trước đây dù chỉ mới vài phút về trước thôi còn đang hoảng loạn tột cùng sợ hãi run rẩy không dám bước đi nổi nữa đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
"Cậu vừa phát hiện ra điều cấm kỵ nhất," Lâm Chiết nói, giọng anh trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy kia đó là lý do tại sao chúng ta phải cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan.
"Ma Vương Tang Nguyệt — boss dungeon đầu tiên và cũng là nguồn gốc của tất cả những rối loạn linh khí hiện nay — tin rằng con người là kẻ xâm lược cần bị loại bỏ để khôi phục sự cân bằng tự nhiên vốn có từ ngàn đời nay trước khi loài người phát minh ra công nghệ khai thác năng lượng siêu nhiên một cách bừa bãi thiếu kiểm soát nghiêm trọng đến mức báo động đỏ nguy hiểm chết người đang rình rập ngay trước mặt mình nữa chứ?" "Và tôi." Băng Phong nhìn xuống những vết thương trên cơ thể mình, nơi mà máu tươi của anh hòa lẫn với dịch chất sinh học màu xanh lá cây phát sáng từ hệ thống rễ cây dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới bề mặt lớp da bảo vệ tự nhiên vốn dĩ được thiết kế để ngăn chặn tác nhân ngoại lai xâm nhập vào bên trong cơ thể sinh vật sống phức tạp cao cấp nhất hiện nay đang tồn tại trên hành tinh xanh xinh đẹp này của chúng ta nữa mà là một cấu trúc tinh thể thuần khiết lấp lánh ánh sáng trắng xoá mắt khiến người nhìn phải nheo lại.
"Tôi đã vô tình kích hoạt vòng lặp đầu tiên," Băng Phong tiếp tục, giọng anh đầy sự tuyệt vọng nhưng cũng chứa đựng niềm hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đang dần bị bào mòn bởi áp lực tinh thần khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
"Cha tôi không biến mất.
Ông ấy đã trở thành boss dungeon đầu tiên vì cố gắng ngăn chặn vụ khai thác trái phép tại khu vực này, và tôi.
tôi là người đã đưa ông ấy vào cái bẫy chết chóc đó." Diệp Băng Phong bò ra khỏi vùng tối dưới sàn nhà, cơ thể anh gần như kiệt quệ sau cuộc chiến sinh tồn vừa rồi với chính ý thức tập thể của Dungeon.
Máu vẫn chảy ròng từ những vết thương trên vai và ngực trái, nhưng sự tỉnh táo trí tuệ mới tìm được lại mang đến cho hắn một sức mạnh tinh thần chưa từng có trước đây dù chỉ mới vài phút về trước thôi còn đang hoảng loạn tột cùng sợ hãi run rẩy không dám bước đi nổi nữa đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
Trên mặt đất phía trên, Boss "Nghi Thức Giả" — sinh vật phòng thủ cấp cao nhất của tầng Dungeon này hiện tại đang đứng canh gác khu vực trung tâm trọng yếu nhất vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
— đang co quắp lại dữ dội, lớp vỏ cứng bên ngoài cơ thể nó nứt vỡ từng mảng lớn nhỏ khác nhau không phải do lực tác động vật lý từ bên ngoài gây nên mà hoàn toàn là kết quả trực tiếp của sự mất kiểm soát nội tại nghiêm trọng đến mức báo động đỏ nguy hiểm chết người đang rình rập ngay trước mặt mình nữa chứ?
Tuy nhiên, thay vì bị tiêu diệt hoặc sụp đổ tan tành thành đống phế liệu vô dụng như những gì thường xảy ra với các quái vật dungeon thông thường khác khi hệ thống phòng thủ của chúng gặp trục trặc kỹ thuật phần mềm cứng nghiêm trọng khó khắc phục nhanh chóng kịp thời xử lý tình huống khẩn cấp nguy hiểm chết người đang rình rập ngay trước mặt mình nữa chứ?
thì sinh vật này lại bắt đầu biến hình.
Lớp vỏ cứng vỡ vụn rơi xuống đất tạo thành một đám bụi trắng xóa bao phủ xung quanh khu vực trung tâm trọng yếu nhất vậy nên hãy cẩn trọng đừng bao giờ chủ quan bất kỳ lúc nào nếu không muốn trả hậu quả khủng khiếp nhất có thể xảy ra được đâu thân mến ạ!
bên trong lộ ra một cơ thể người trần truồng, da thịt màu xanh lá cây nhạt lấp lánh ánh kim loại phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt từ chiếc điện thoại cũ kỹ mà Băng Phong vẫn còn đang cầm chặt trong tay run rẩy không ngừng nghỉ đâu phải dễ dàng gì chút nào cả?
Đôi mắt xanh lá cây ấy đột nhiên mở to, đồng tử co lại thành một đường thẳng sắc lẹm.
Băng Phong lùi bước, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Cỗ xác chết nhích nhẹ ngón tay.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận