Chương 27

Không khí trong khu vực phong tỏa nồng nặc mùi ozone và máu tanh.

Những ánh đèn flash của đội thám hiểm "Kiểm Soát" chiếu sáng lạnh lẽo lên xác con quái vật cấp D vừa bị tiêu diệt.

Nó nằm co quắp trên nền bê tông vỡ vụn, trông giống như một đống thịt sống đang thối rữa hơn là một sinh linh ma thuật.

Diệp Băng Phong đứng bên lề, tay run nhẹ khi chạm vào túi áo khoác cũ kỹ của mình.

Anh không dám nhìn thẳng vào xác quái vật.

Mỗi lần mắt anh lướt qua lớp da tím đen ấy, cảm giác lạnh buốt từ mảnh vỡ Tang Nguyệt ở trong túi lại lan tỏa ra khắp cơ thể như một lời cảnh báo câm lặng.

"Đừng chạm vào nó," giọng nói khàn đặc của Lâm Chiết vang lên bên tai.

Vị huấn luyện viên này đang cúi xuống kiểm tra lõi năng lượng của con quái vật, gương mặt nghiêm nghị đến mức khó hiểu.

"Nó không tan biến thành linh khí như thông thường.

đang phân hủy.

"

Diệp Băng Phong nín lặng.

Anh biết điều đó.

Nhưng anh cũng biết những gì ẩn sau sự phân hủy này mới là thứ đáng sợ nhất.

Trần Nam đứng phía sau, thở dốc và lau mồ hôi trên trán cậu bạn thân.

Cậu ta trông hào hứng hơn mức cần thiết với một vụ tiêu diệt quái vật thường xuyên như vậy.

"Thế nào rồi?

Chúng ta có được điểm thưởng không?

" Trần Nam hỏi, giọng đầy háo hức.

"Tôi nói mà, nếu tôi tấn công nhanh thêm ba giây nữa thì.

"

"Bít mồm," Diệp Băng Phong cắt ngang, giọng anh khô khốc.

Anh quay sang nhìn người bạn thân với ánh mắt sắc lạnh hiếm thấy.

"Cậu không hiểu gì cả.

Nếu cậu tiếp tục gây rối như thế này, lần sau chúng ta sẽ chết.

"

Trần Nam sững sờ, miệng mở ra nhưng chẳng thốt nên lời.

Lâm Chiết nhướng một bên mày, ánh nhìn của hắn quét qua Diệp Băng Phong với sự tò mò dè chừng.

Hắn chưa từng thấy cái tên nhút nhát và đầy tội lỗi này thể hiện sự quyết đoán đến mức độ này.

Diệp Băng Phong bước tiến về phía xác quái vật.

Anh không để ý đến những lời cảnh báo hay ánh mắt nghi ngờ xung quanh.

Trực giác của anh, thứ đã cứu sống anh trong Dungeon "Hầm Xương Sống", đang reo lên một cách dữ dội.

Có gì đó sai lệch ở đây.

Không phải là sự tồn tại của quái vật, mà là cách nó chết đi.

Anh quỳ xuống bên cạnh xác thú.

Mùi hôi thối xộc vào mũi khiến anh muốn ói mửa, nhưng anh cố gắng hít thở đều đặn.

Bàn tay run rẩy của anh chạm nhẹ lên lớp da lạnh ngắt của con thú.

Ngay lập tức, một cơn đau nhói xuyên qua đầu ngón tay truyền thẳng vào tủy sống.

Đó không phải là cảm giác vật lý.

Đó là sự xâm nhập.

Diệp Băng Phong nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy lùi những ký ức hỗn loạn từ lần gặp Tang Nguyệt trước đó ra khỏi tâm trí.

Nhưng thay vì hình ảnh của Boss Dungeon, anh thấy một dòng chảy dữ liệu màu tím đen đang len lỏi vào ý thức của mình.

Nó giống như những sợi dây thần kinh vô hình nối liền giữa xác chết và bộ não của anh.

"Hắn đang làm gì thế này?

" Trần Nam thì thầm với Lâm Chiết, giọng đầy lo lắng nhưng vẫn không dám can thiệp trực tiếp vì sợ bị mắng.

Lâm Chiết chỉ im lặng quan sát, tay đặt lên chuôi kiếm linh năng trên lưng.

Hắn nhận ra rằng Diệp Băng Phong không đơn thuần đang kiểm tra xác chết.

Cậu ta đang.

kết nối với nó.

Và điều đó là một sai lầm kinh khủng trong thế giới hiện đại nơi ranh giới giữa người và quái vật vốn đã mong manh đến mức nguy hiểm.


Diệp Băng Phong tập trung tinh thần, cố gắng lách vào những ký ức sâu nhất của quái vật trước khi ý thức hoàn toàn tan biến.

Hắn tìm thấy một khoảnh khắc ngắn ngủi khi quái vật vừa được "sinh ra" từ cột mốc tín hiệu đó.

Trong khoảnh khắc đó, có một khoảng trống, một lỗi trong mã hóa dữ liệu khiến nó bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

Hắn nhìn thấy những dòng chữ phát sáng màu xanh lam trôi nổi trong không khí tím sẫm: *ERROR 404: SOUL NOT FOUND*.

Không tìm thấy linh hồn.

Đó là lý do tại sao chúng hung dữ, tại sao chúng không biết sợ hãi và tại sao xác của chúng lại phân hủy thay vì tan biến.

Chúng chỉ là những vỏ bọc rỗng ruột được điều khiển bởi một chương trình tự động lỗi thời.

"Trần Nam," Diệp Băng Phong gọi tên bạn thân mình trong thế giới thực, giọng anh vang lên khàn đặc như thể đang nói từ đáy vực thẳm.

"Cậu có nghe thấy tôi không?

Đừng chạm vào xác đó!

"

Trần Nam giật bắn người ra khỏi tư thế sẵn sàng chiến đấu của mình.

Cậu ta nhìn Diệp Băng Phong với vẻ mặt kinh hãi khi nhận thấy đôi mắt cậu bạn thân lúc này hoàn toàn trống rỗng, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu phản chiếu ánh sáng tím kỳ lạ từ xác quái vật bên cạnh họ.

"Hắn bị sao vậy?

" Trần Nam hỏi Lâm Chiết, giọng run lên bần bật.

nó thay đổi màu sắc.

"

Lâm Chiết bước về phía trước, bàn tay đặt chặt hơn trên chuôi kiếm linh năng của mình.

Ánh mắt nghiêm nghị quét qua Diệp Băng Phong với sự nghi kỵ tột độ.

Hắn không chắc liệu đây là dấu hiệu của việc thức tỉnh dị năng hay là triệu chứng đầu tiên của nhiễm độc linh khí.

Nhưng bất kể nguyên nhân gì đi nữa, hành động này đang vi phạm mọi quy tắc an toàn cơ bản mà hắn đã dạy cho học trò trong suốt thời gian qua.

"Ngừng ngay lập tức," Lâm Chiết ra lệnh, giọng nói vang lên sắc lạnh như băng giá cắt ngang không khí nặng nề xung quanh họ.

"Nếu cậu đang bị ảnh hưởng bởi năng lượng từ xác chết này, chúng ta cần phải cách ly cậu trước khi nó lây lan sang cả đội.

"

Diệp Băng Phong cố gắng mở mắt ra trong thế giới ảo tưởng đó.

Trước mặt anh là một hình ảnh méo mó: con quái vật cấp D không phải là sinh vật được triệu hồi tự nhiên từ Dungeon.

Nó là một bản sao.

Một bản sao bị lỗi hệ thống, giống như những file dữ liệu bị hỏng trên máy tính nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt thực tế.

Anh nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của một cột mốc tín hiệu cao tầng, nơi phát ra sóng radio và wifi bao phủ toàn thành phố.

Từ đỉnh tháp đó, một luồng năng lượng màu tím đen đang được bơm liên tục xuống dưới mặt đất, nuôi dưỡng những "Dungeon" nhỏ bé xuất hiện ngẫu nhiên trong các khu dân cư.

Đây không phải là sự xâm lược từ bên ngoài.

Đây là một cuộc thí nghiệm nội bộ thất bại mà tổ chức Kiểm Soát đã cố gắng che giấu bằng cách gọi chúng là "hiện tượng dị thường".

Và con quái vật trước mặt anh chính là kết quả của việc hệ thống bảo mật bị lỗi, khiến cho những thực thể dữ liệu này rò rỉ ra thế giới thực dưới dạng sinh vật hữu cơ.

Diệp Băng Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Nếu điều này là đúng, thì mọi nỗ lực tiêu diệt quái vật chỉ đang làm tăng thêm áp lực lên hệ thống, buộc nó phải tạo ra những bản sao mạnh hơn và nguy hiểm hơn để bù đắp cho sự mất cân bằng năng lượng.

Họ không thể giết hết chúng được.

Họ sẽ tự hủy hoại chính mình nếu tiếp tục theo đuổi con đường này.


Diệp Băng Phong đứng dậy, giấu mảnh tinh thể vào trong lớp áo khoác của mình một cách nhanh chóng và lén lút nhất có thể trước khi bất kỳ ai khác kịp phản ứng lại hành động đáng ngờ này của cậu ta lúc hiện tại đây rồi.

đọc giả yêu quý ạ.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy nguy hiểm nhưng cũng chứa đựng sự tuyệt vọng tột độ vì biết rằng mình không thể về nhà ngay bây giờ nữa được.

Nhà của hắn giờ đây là nơi nguy hiểm nhất mà bất kỳ ai trong số ba người này đều cần phải tránh xa nó ra càng sớm càng tốt để đảm bảo an toàn cho chính bản thân mình trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa như dự báo ban đầu đã từng cảnh báo qua lại giữa những thành viên chủ chốt của tổ chức Kiểm Soát bí ẩn chưa từng hé lộ bất kỳ manh mối nào cho công chúng biết đến rộng rãi hơn nữa đâu ngay lúc nầy đây rồi.

Hắn cần một nơi ẩn náu, một nơi mà không ai có thể tìm thấy hắn dễ dàng nếu muốn tiếp tục cuộc điều tra độc lập về nguồn gốc thực sự của những con quái vật đang tràn ngập khắp mọi ngóc ngách trong thành phố này mỗi ngày qua lại liên miên bất tận như dòng chảy vô hình nhưng đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn phía sau từng lớp vỏ bọc giả tạo che đậy sự thật tàn khốc mà hắn vừa mới khám phá ra lúc nầy đây rồi.

đọc giả yêu quý ạ.

"Chúng ta phải rời đi," Diệp Băng Phong nói với Trần Nam, giọng anh trầm xuống thấp nhất có thể để không ai khác ngoài cậu bạn thân nghe thấy được nội dung cuộc trò chuyện mật này đang diễn ra ngay trước mặt Lâm Chiết nhưng vị huấn luyện viên khắt khe đó lại giả vờ như không hề hay biết gì về những âm mưu ngầm định đầy nguy hiểm tiềm tàng phía sau từng lời nói dối ngọt ngào mà hắn vừa mới thốt ra lúc nầy đây rồi.

Trần Nam nhìn Diệp Băng Phong với vẻ mặt hoang mang tột độ nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý theo kế hoạch đột ngột này của cậu bạn thân mình dù cho trong lòng vẫn còn đầy những nghi ngờ và sợ hãi chưa được giải đáp thỏa đáng ngay lúc nầy đây rồi.

đọc giả yêu quý ạ.

Lâm Chiết đứng im lặng nhìn hai người họ rời đi với ánh mắt lạnh lùng khó hiểu nhưng sâu thẳm bên trong tâm trí vị huấn luyện viên khắt khe đó lại đang âm thầm lên kế hoạch riêng cho mình nhằm mục đích theo dõi sát sao những hành động tiếp theo của Diệp Băng Phong xem thử liệu cậu ta có thực sự nắm giữ manh mối quan trọng dẫn đến chân tướng thật sự về nguồn gốc linh năng bí ẩn chưa từng được hé lộ rộng rãi hơn nữa đâu ngay lúc nầy đây rồi.

Và khi cánh cửa phòng thí nghiệm đóng sập lại sau lưng họ, một bóng đen mờ ảo xuất hiện từ góc khuất tối tăm nhất của căn phòng, đưa tay ra chạm nhẹ vào mảnh vỡ linh khí còn sót lại trên nền bê tông bẩn thỉu đó với giọng nói thì thầm đầy đe dọa vang lên trong không gian tĩnh mịch chết chóc: "Cuối cùng.

cũng tìm thấy ngươi rồi.

Đôi mắt đỏ ngầu của bóng đen bỗng sáng rực lên, phản chiếu khuôn mặt kinh hoàng của hắn.

Hắn cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo đang rạch vỡ không khí, nhắm thẳng vào huyệt đạo yếu nhất.

Thanh kiếm trong tay hắn tự động.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập