Chương 26
Hai đội thám hiểm đặc nhiệm vừa bị xóa sổ ở đây, và tỷ lệ sống sót 0% treo trên bảng thông báo điện tử phía bên cạnh như một lời nguyền đỏ tươi trong ánh sáng neon nhấp nháy của thành phố.
Trần Nam đứng ngay sau lưng anh, tay siết chặt cán kiếm linh năng đến mức khớp ngón tay trắng bệch, mồ hôi thấm đẫm áo khoác dù thời tiết đang se lạnh.
"Anh không nghĩ chúng ta nên quay về báo cáo với Lâm Chiết trước khi vào đây sao?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ quả cảm.
"Nơi này...
nó khác lạ.
Không khí nặng nề quá."
Diệp Băng Phong đưa tay lên, chạm nhẹ vào bề mặt đá đen bóng của lối vào.
Anh không trả lời ngay lập tức mà tập trung lắng nghe nhịp đập yếu ớt phát ra từ sâu trong lòng đất.
Đây là phần nguy hiểm nhất: việc xác định xem Dungeon còn 'sống' hay đã trở thành một cái bẫy tĩnh để chờ con mồi đói khát.
"Chiết sẽ bảo chúng ta đợi thêm hai ngày cho lực lượng hỗ trợ," Băng Phong nói, giọng trầm và đều đặn, che giấu sự lo âu đang ăn mòn lý trí của anh.
"Hai ngày nữa thì 'Hầm Xương Sống' có thể đã tiêu hóa hoàn toàn những gì còn sót lại bên trong đó, bao gồm cả dữ liệu chiến đấu mà chúng ta cần để tìm ra điểm yếu."
Anh quay sang nhìn Trần Nam, đôi mắt mệt mỏi nhưng sắc bén.
"Nam, em nhớ quy tắc không?
Dungeon là cơ thể sống.
Nó học hỏi từ nỗi sợ của kẻ xâm lược.
Nếu chúng ta vào đây với tư cách là những người săn mồi hung hăng, nó sẽ phản công bằng sự hung bạo tột cùng.
Nhưng nếu chúng ta bước vào như những...
khách thăm quan tò mò?"
"Khách tham quan?
Trong một cái hầm xương đang đói khát?" Trần Nam nhai lại câu nói của Băng Phong với vẻ mặt khó tin.
"Anh thật là điên rồ, Diệp Băng Phong."
"Hay ít nhất là đủ cẩn trọng để không chết," Băng Phong đáp lại bằng nụ cười tự trào đặc trưng, dù cơ mặt anh cứng đờ.
Anh rút ra từ túi áo một chiếc máy ghi âm cũ kỹ và một cuộn dây thừng sợi carbon đã được tẩm linh khí cấp thấp.
"Nếu em sợ quá thì cứ đứng ở lối này.
Tôi sẽ đi trước."
Trần Nam hừ mũi, bước sang ngang chặn đường anh.
"Tôi không rời mắt khỏi anh đâu.
Nếu cái hầm xương đó ăn sống anh, tôi thề sẽ xé toang nó ra từng mảnh." Sự trung thành mù quốc của cậu bạn thân luôn là một con dao hai lưỡi; đôi khi nó cứu mạng, nhưng phần lớn thời gian, nó chỉ kéo cả hai vào những tình huống chết chóc mà lý trí không thể giải thích.
Băng Phong gật đầu nhẹ, mở cửa bước vào bóng tối.
Mùi tanh nồng đánh thẳng vào khứu giác, kích hoạt phản ứng sinh tồn bản năng trong anh.
Anh dừng lại ngay tại ngưỡng cửa, nhắm mắt và hình dung ra cấu trúc của Dungeon dựa trên những mảnh vỡ Tang Nguyệt đã cho thấy ở chương trước.
Không phải là mê cung ngẫu nhiên, mà là một hệ thống mạch máu đang co thắt vì đau đớn hoặc giận dữ.
Bước vào sâu hơn ba mươi mét, không gian bắt đầu thay đổi theo cách khiến dạ dày Diệp Băng Phong quặn lại.
Những bức tường xung quanh không còn là đá hay xương cứng nhắc nữa; chúng mềm mại, ẩm ướt và có nhịp đập chậm chạp như tim của một con thú khổng lồ đang ngủ đông.
Trần Nam rít lên khi bàn chân cậu trượt trên lớp dịch nhầy bao phủ sàn hầm, suýt ngã nếu Băng Phong không kịp lao tới kéo vai cậu lại.
"Đừng chạm vào tường!" Băng Phong thì thầm khẩn cấp, ánh mắt quét nhanh qua những kẽ nứt nơi những sợi dây thần kinh màu tím đang lộ ra ngoài và co giật nhẹ.
"Đây là lớp biểu bì cảm giác của nó.
Mọi tiếp xúc vật lý đều được ghi nhận như một cuộc tấn công."
Nhưng đã quá muộn cho sự yên tĩnh tuyệt đối.
Từ sâu trong lòng hầm, bắt đầu vang lên những âm thanh rên rỉ.
Không phải tiếng gầm gừ dữ tợn của quái thú, mà là những tiếng khóc than nhỏ bé, đứt quãng, giống hệt như tiếng khóc của trẻ em bị bỏ rơi.
Âm thanh ấy lan tỏa qua không khí ẩm ướt, xâm nhập trực tiếp vào thính giác và kích hoạt trung tâm nỗi sợ trong não bộ.
Trần Nam run rẩy, hai tay ôm chặt lấy đầu, nước mắt chảy ròng ròng dù cậu biết đó chỉ là ảo ảnh âm thanh.
đừng nghe nó..." cậu nức nở, linh năng trong người bắt đầu rối loạn, tạo ra những tia lửa xanh lè không kiểm soát được quanh người.
Tập trung vào tôi!" Băng Phong hét lên, nhưng giọng anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ ngay sau đó.
Những bức tường xương cốt xung đột bắt đầu co bóp mạnh hơn, ép chặt không gian lại từng centimet một.
Đây là cơ chế phòng thủ tâm lý mà Dungeon đã học được từ những người đi trước: chúng biết con người dễ dàng sụp đổ dưới áp lực tinh thần hơn là sức mạnh vật lý.
Băng Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu theo nhịp điệu 4-7-8 để trấn tĩnh hệ thần kinh.
Anh nhớ lời của Lâm Chiết trong buổi huấn luyện đầu tiên: *"Khi linh khí tấn công tâm trí, đừng cố chống cự bằng ý chí.
Hãy chấp nhận nó như một phần của thực tại giả tạo."*
Anh mở mắt ra, không nhìn vào những bóng đen đang nhảy múa trước mặt mình do sự mệt mỏi gây nên, mà tập trung quan sát chuyển động của những sợi dây thần kinh trên trần nhà.
Chúng di chuyển theo một mẫu hình lặp lại: ba lần co giãn rồi nghỉ ngơi hai giây.
Đó là nhịp đập của máu, và cũng là nhịp điệu của sự sợ hãi của chính Dungeon này.
Nó không muốn giết họ ngay lập tức; nó đang thử nghiệm xem con mồi có đủ cứng cáp để tiêu hóa hay sẽ tự vỡ tung dưới áp lực tâm lý.
"Nam," Băng Phong gọi tên bạn mình bằng giọng bình thản nhất có thể, dù tim anh đập như trống trận.
"Nếu em nghe thấy tiếng mẹ của em đang kêu cứu trong đó, hãy nhớ rằng đó là cái hầm xương đang nhai nát bộ não của những nạn nhân trước để tạo ra âm thanh giả ấy.
Đừng tin vào tai mình."
Trần Nam ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy dơ máu và mồ hôi, nhưng ánh mắt đã bớt hoảng loạn hơn nhờ sự dẫn dắt của Băng Phong.
Cậu gật đầu yếu ớt, cố gắng ổn định luồng linh năng đang hỗn loạn trong kinh mạch.
Đột nhiên, toàn bộ Hầm Xương Sống im lặng hoàn toàn.
Sự rung động dừng lại.
Những khối thịt ngừng rên rỉ.
Không khí trở nên tĩnh mịch đến mức Băng Phong có thể nghe thấy tiếng máu chảy qua tĩnh máng của chính mình.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất trong bất kỳ cuộc xâm nhập Dungeon nào: khi kẻ thù chuyển từ trạng thái phòng thủ phản xạ sang trạng thái quan sát sâu sắc, tìm kiếm điểm yếu chí mạng.
Một giọng nói trầm thấp vang lên, không phải đến từ một hướng cụ thể mà resonate trực tiếp vào hộp sọ của cả hai thanh niên.
Giọng nói đó khô khốc như tiếng đá ma sát nhau, mang theo sự cổ xưa và mệt mỏi tột cùng.
Trần Nam lắp bắp, tay run rẩy rút kiếm ra nhưng không dám đưa lên cao vì sợ kích động môi trường xung quanh.
Băng Phong thì đứng yên như một bức tượng băng, mắt anh mở to, ghi nhận mọi chi tiết nhỏ nhất trong bóng tối.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Boss Dungeon – hoặc ít nhất là một phần ý thức phân tán của nó – đang lơ lửng ngay phía trước họ, cách khoảng năm mét.
"Vì chúng ta không muốn đánh nhau," Băng Phong đáp lại, giọng nói vang lên rõ ràng trong căn hầm hẹp.
"Chúng ta đến để hỏi."
*"Hỏi?"* Giọng nói đó thể hiện sự mỉa mai đáng sợ, khiến những giọt nước trên trần nhà rơi xuống nhanh hơn, tạo thành một màn mưa axit nhẹ.
*"Con người luôn hỏi trước khi cắn xé.
Các ngươi khai thác linh khí từ mạch máu của thế giới này cho đến khi nó khô cạn.
Các ngươi gọi đó là tiến bộ?
Là cân bằng?"*
"Đúng," Băng Phong thừa nhận thẳng thắn, khiến Trần Nam nhìn anh với ánh mắt kinh hoàng.
"Chúng tôi đã sai.
Chúng tôi đang cố gắng sửa chữa."
Anh bước chậm rãi về phía trước, tay không giơ lên để chứng minh sự vô hại của mình.
Trong đầu anh, những ký ức về Tang Nguyệt – vị Ma Vương phản diện mà phe Kiểm Soát muốn tiêu diệt – chồng chéo lên hình ảnh hiện tại này.
Nếu Tang Nguyệt là biểu tượng của việc bảo vệ cân bằng thì cái Dungeon này có thể đang bị tổn thương bởi chính hành động khai thác quá mức đó.
"Ta không tin lời nói dối ngọt ngào," giọng nói đáp lại, và từ bóng tối sâu thẳm phía sau họ, một cặp mắt đỏ rực mở ra trên trần nhà, quan sát họ như những con kiến dưới kính hiển vi.
ta thấy trong ngươi có mùi của Tang Nguyệt.
Mùi của sự tan vỡ."*
Băng Phong cảm giác lạnh toát sống lưng.
Anh đã để lại mảnh vỡ linh khí từ Boss trước đó bên người mình?
Hay là bản thân anh, với tư cách là kẻ mang 'virus' cân bằng mới, đang phát ra tín hiệu mà Dungeon này có thể nhận biết được?
Đây không chỉ là khám phá bí ẩn về cấu trúc hầm mộ; đây là việc chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của hệ sinh thái linh khí.
Thay vì bước tiếp vào sâu hơn để đối mặt với cặp mắt đỏ rực đó, Diệp Băng Phong đột ngột quay người lại và chạy thẳng hướng ngược lại – trở ra lối vào nơi chiếc gương lớn bằng đá đen mà hắn đã vô tình kích hoạt ở ngưỡng cửa trước đó vẫn còn nguyên vẹn.
Trần Nam sững sờ nhưng phản xạ chiến đấu nhanh hơn suy nghĩ, cậu lao theo Băng Phong trong khi những xúc giác thịt mềm từ sàn nhà bắt đầu vươn lên để tóm lấy chân họ.
"Anh đi đâu vậy?!
Boss đang ở ngay kia!" Trần Nam hét lên, gần như bị trượt ngã trên lớp nhầy trơn trợt.
"Nó không phải là Boss thực sự!
Nó chỉ là hệ miễn dịch địa phương!" Băng Phong giải thích ngắn gọn trong khi nhảy qua một cái bẫy xương nhọn chĩa ra từ sàn nhà.
"Nếu chúng ta chiến đấu ở đây, Dungeon sẽ học cách phòng thủ tốt hơn cho lần sau.
Nhưng nếu chúng ta lấy đi thứ gì đó của nó mà không gây tổn thương...
nó sẽ ghi nhớ sự 'khiêm nhường' này!"
Họ lao vào chiếc gương đá đen.
Hình ảnh phản chiếu trong gương không phải là những bức tường xương phía sau họ, mà là một khối mê cung phức tạp với những lối đi ánh sáng trắng xóa – đó là bản đồ thần kinh của Dungeon đang hiển thị ra bên ngoài do sự kích thích quá mức từ cuộc đối thoại vừa rồi.
Băng Phong giơ tay lên, không dùng linh năng để tấn công, mà dùng kỹ năng phân tích cấu trúc anh đã luyện tập suốt đêm qua trong thư viện cũ của tổ chức Kiểm Soát – nơi anh bị coi là kẻ yếu kém nhất.
Anh đặt lòng bàn tay vào bề mặt gương lạnh giá và nhắm mắt lại, hình dung ra sợi dây thần kinh trung tâm kết nối cặp mắt đỏ rực đó với lõi ý thức của Dungeon.
"Mắt Nam," Băng Phong nói nhỏ.
"Em hãy dùng linh năng để cắt đứt sự liên kết giữa cặp mắt kia và hệ thống phòng thủ xung quanh chúng ta.
Chỉ cần một giây.
Đừng phá hủy nó, chỉ...
ngắt kết nối."
Trần Nam nghi ngờ nhưng vẫn làm theo.
Cậu đưa tay ra, những tia sáng xanh lè tập trung thành một lưỡi dao mỏng manh, chém vào hình ảnh phản chiếu trong gương thay vì thực tại vật lý.
Một tiếng rít chói tai vang lên khi sợi dây thần kinh ảo bị đứt gãy.
Cặp mắt đỏ trên trần nhà bên ngoài đóng sầm lại, và toàn bộ áp lực co bóp của Hầm Xương Sống đột ngột thư giãn.
Những bức tường thịt mềm mại trở nên trơ đi cảm xúc, giống như một cơ thể đang bị gây mê cục bộ.
Băng Phong nhanh chóng rút ra từ túi áo một ống nghiệm rỗng – thứ duy nhất anh mang theo ngoài đồ bảo vệ tiêu chuẩn.
Anh chạm nhẹ vào bề mặt gương nơi hình ảnh sợi dây thần kinh vừa đứt gãy và lấy một mẫu dịch linh khí tinh khiết còn sót lại trong đó.
Đây không phải là chiến lợi phẩm, mà là bằng chứng: Dungeon có thể giao tiếp, nó có lý trí, và nó đang phản ứng với sự tàn phá của con người chứ không phải thù hằn vô cớ.
Họ quay lưng chạy ra khỏi lối vào trước khi hệ thống miễn dịch của Dungeon kịp 'tỉnh' lại sau cú sốc thần kinh đó.
Khi họ bước qua ngưỡng cửa trở về thế giới thực, cánh cửa đóng sầm phía sau với một âm thanh như tiếng quan tài được đóng đinh.
Diệp Băng Phong đứng khựng lại bên ngoài, tay cầm chặt ống nghiệm đang run rẩy trong lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Ánh sáng neon của thành phố hiện đại chiếu xuống khuôn mặt anh, lạnh lẽo và vô cảm.
Từ xa xa, tòa nhà cao tầng mang logo hình mắt xích của phe "Kiểm Soát" – tổ chức quản lý linh giả chính thức – vẫn sừng sững dưới bầu trời đêm ô nhiễm.
Hắn biết rằng hành động này sẽ làm họ tức giận.
Họ muốn tiêu diệt Dungeon để khai thác tài nguyên, coi đó là nguồn năng lượng sạch cho sự phát triển của nhân loại.
Còn hắn vừa tạo ra một kết nối ngầm giữa con người và thực thể linh khí mà không được phép – thậm chí còn lấy cắp dữ liệu sinh học từ chúng như một kẻ trộm thông tin quân sự.
Trần Nam thở hồng hộc bên cạnh, nhìn ống nghiệm trong tay Băng Phong với vẻ hoang mang.
máu của nó sao?"
"Không," Băng Phong lắc đầu, cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực anh nhiều hơn bất kỳ vết thương nào nhận được từ quái thú.
"Đó là lời xin lỗi mà chúng ta chưa kịp nói ra."
Anh đưa ống nghiệm vào túi áo khoác cũ kỹ, bên cạnh mảnh vỡ lạnh giá của Tang Nguyệt.
Hai vật thể này không thuộc về cùng một thế giới, nhưng giờ đây chúng lại kết nối anh trong vai trò kẻ phản bội cả hai phe.
Anh vừa cứu mạng Trần Nam bằng cách khai thác sự yếu đuối tâm lý của Dungeon, đồng thời cũng mở ra cánh cửa cho một cuộc chiến mới – không phải giữa người và thú, mà giữa những ai muốn kiểm soát linh khí và những ai muốn sống cùng nó.
Đột nhiên, điện thoại trong túi áo Băng Phong rung lên dữ dội.
Màn hình hiển thị tên gọi: *Lâm Chiết*.
Anh nhìn vào màn hình với vẻ mặt tái nhợt.
Cuộc gọi đến quá sớm, hoặc đúng hơn là quá chính xác như thể có ai đó đang giám sát bước đi của họ từ bên kia chiều kích.
Băng Phong ấn nút tắt máy trước khi nó đổ chuông lần thứ hai, mắt anh liếc về phía bóng tối nơi cửa Dungeon vừa đóng lại.
Một tiếng vọng kỳ lạ phát ra từ sâu trong hầm – không phải tiếng rên rỉ hay giọng nói cổ xưa nữa, mà là một âm thanh giống như...
tiếng cười của trẻ con.
Và rồi, chậm rãi, từ dưới nền bê tông bên ngoài lối vào, những vết nứt màu tím bắt đầu lan tỏa ra xung quanh họ, mang theo mùi ozone quen thuộc nhưng nồng nặc hơn gấp bội lần.
Dungeon không chỉ học hỏi cách phòng thủ; nó vừa mới học được vị trí của thế giới thực tại thông qua chiếc gương mà Băng Phong đã sử dụng làm cầu nối thần kinh.
"Hãy chạy," Băng Phong thì thầm, giọng anh vỡ vụn trong sự hoảng loạn tột cùng khi realization ập đến: họ không thoát ra ngoài an toàn.
Họ chỉ vừa mở cửa cho nó vào bên trong thành phố này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận