Chương 28

Không khí trong Khu Vực Chết đặc quánh, nặng nề như dầu nhớt cũ đang nguội lạnh.

Nó bám vào da thịt của Diệp Băng Phong, thấm sâu qua lớp áo khoác mỏng manh, mang theo mùi hương thối rữa tanh tưởi lẫn với vị chát lưỡi của ozone nồng nặc.

Đây không phải là một mê cung đá lạnh lẽo hay những hang động tối tăm mà hắn đã từng đọc trong các báo cáo thám hiểm.

Băng Phong dừng bước, lòng bàn tay run rẩy chạm vào bức tường bên cạnh.

Thay vì cảm giác thô ráp của granit hoặc bê tông vỡ vụn, ngón tay anh lại lún sâu vào một lớp màng mềm mại, ẩm ướt và ấm áp đáng sợ.

Những sợi mạch máu khổng lồ màu tím sẫm nằm dưới bề mặt da thịt xám xịt đập thình thịch từng nhịp chậm rãi nhưng dữ dội.

Mỗi lần chúng co giãn, ánh sáng xanh lét phát ra từ bên trong chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của anh.

Ánh sáng ấy không chỉ là hiện tượng vật lý đơn thuần; nó mang theo một ý thức tập thể hun hút nhìn xuống hắn từ chiều sâu tối tăm nhất của Dungeon.

Nó không thù hận, cũng không yêu thương.

Nó chỉ quan sát, ghi nhớ và phân tích mọi cử động yếu đuối của con mồi đang lạc lối trong cơ thể mình.

Băng Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào một mảng xương trắng bệch nằm lộ ra giữa lớp thịt thối rữa.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hít thở đều đặn để đẩy nỗi sợ hãi tột cùng xuống đáy lòng.

Trí tuệ phân tích của anh bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, át đi phần nào tiếng tim đập ồn ào trong tai.

Nếu đây là dạ dày, thì nơi họ đứng hiện tại chính là vùng niêm mạc tiêu hóa.

Những vết nứt màu tím lan tỏa từ chương trước không phải là sự cố gắng phá vỡ thế giới thực.

Đó là hệ thống miễn dịch của Dungeon đang phản ứng lại với "vi khuẩn" xâm nhập – tức là con người.

Và giờ đây, khi đã ở sâu trong lõi, hắn mới hiểu ra được sự thật kinh hoàng mà Lâm Chiết đã cố tình che giấu.

Dungeon không học hỏi cách phòng thủ từ những cuộc tấn công trước đó.

Nó đang học cách tiêu hóa họ.

"Diệp Băng Phong!

Này cậu!" Tiếng hét của Trần Nam vang lên xé toạc màn tĩnh lặng chết chóc, khiến anh giật mình mở mắt ra.

Bạn thân của hắn đang đứng ở phía sau, mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên trán, tay cầm chặt khẩu súng năng lượng đã cạn pin từ lâu nhưng vẫn không dám buông ra.

Nam nhìn quanh với vẻ mặt hoang mang, ánh mắt sợ hãi quét qua những bức tường thịt đang co bóp nhẹ nhàng xung quanh họ.

"Cậu có nghe thấy tiếng đó không?

Nó giống như.

giống như ai đó đang thì thầm tên chúng ta."

Băng Phong lắc đầu, giọng nói khô khốc và lạnh lùng hơn bình thường: "Đó là nhịp tim của nó, Nam.

Chúng ta đã đi quá sâu vào bên trong cơ thể Ma Vương Tang Nguyệt.

Nếu muốn sống sót, hãy tắt đèn pin ngay lập tức."

Nam nhìn anh với vẻ nghi ngờ, nhưng sự tôn trọng đối với khả năng phân tích của Băng Phong khiến hắn tuân lệnh một cách mù quáng.

Ánh sáng trắng xóa từ hai chiếc đèn pin tắt ngấm, chỉ còn lại thứ ánh sáng xanh lét yếu ớt phát ra từ những mạch máu dưới lòng đất và trên tường.

Trong bóng tối đó, hình dáng của Dungeon trở nên rõ ràng hơn theo một cách kỳ lạ.

Những cấu trúc giống như phổi khổng lồ phập phồng ở phía xa, tạo ra âm thanh hú rít mỗi khi không khí linh khí bị hút vào và đẩy ra.

Mùi hương nồng nặc của huyết dịch linh thú khiến bụng của Băng Phong cồn cào lên.

Anh cảm thấy đói một cách dữ dội, nhưng không phải là sự đói thường ngày mà là sự khao khát tiêu hóa thứ gì đó – chính xác hơn là cơ thể hắn đang phản ứng lại với môi trường sinh học xung quanh.

"Hãy đi theo vết máu," Băng Phong thì thầm, chỉ vào những vệt đỏ tươi còn ướt át bám trên nền đất thịt.

"Đó là dấu hiệu của những người trước chúng ta.

Dungeon đã tiêu hóa họ một phần nào đó."

Nam nuốt nước bọt lớn tiếng, vẻ mặt anh bạn trở nên xanh ngắt: "Tiêu hóa?

Cậu nói đùa phải không Băng Phong?

Chúng ta đang ở trong một cái.

cái bao tử sao?"

"Đúng vậy," Băng Phong trả lời ngắn gọn, bước tiếp vào bóng tối.

Và đó là lý do tại sao chúng ta cần tìm ra lối thoát nhanh nhất trước khi hệ thống miễn dịch của nó phản ứng lại với sự hiện diện của hai kẻ xâm nhập nhỏ bé này."

Họ di chuyển trong im lặng nặng nề, chỉ nghe thấy tiếng bước chân lún sệt vào lớp bùn thịt và những âm thanh kỳ lạ phát ra từ sâu bên trong lòng đất.

Mỗi bước đi đều là một thử thách đối với ý chí của Băng Phong.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của cái gọi là "Boss Dungeon" – Ma Vương Tang Nguyệt – gần hơn bao giờ hết.

Không phải qua màn hình radar hay thiết bị định vị, mà trực tiếp qua những rung động truyền tải từ dưới lòng đất lên đôi bàn chân trần trụi của anh.

Bỗng nhiên, một tiếng rít chói tai xé toạc không khí khi Nam dẫm phải một mảng xương sắc nhọn nhô ra khỏi nền thịt.

Cậu ta thét lên vì đau đớn và ngã đè xuống đất, tay vô tình làm rơi khẩu súng năng lượng vào vũng máu đen sệt bên cạnh.

Băng Phong quay lại, ánh mắt lạnh băng: "Đứng yên!

Đừng di chuyển!"

Nhưng đã quá muộn.

Những sợi dây thần kinh màu đỏ tươi trên tường bắt đầu co giật dữ dội, hướng về phía Nam như những xúc giác của bạch tuộc đang cảm nhận con mồi bị thương.

Chúng vươn dài ra với tốc độ đáng sợ, quấn chặt lấy chân phải của Trần Nam và kéo mạnh anh bạn ấy vào trong bóng tối sâu thẳm hơn.

"Cứu tôi!" Nam hét lên, hai tay cố gắng bám vào một khối u thịt nhô ra trên tường để giữ thăng bằng.

Mặt cậu ta biến dạng vì hoảng loạn tột cùng khi nhìn thấy những chiếc răng nanh nhỏ xíu mọc ra từ đầu các sợi dây thần kinh đang bắt đầu tiết dịch vị axit xuống chân mình.

Băng Phong chạy tới, nắm lấy cổ áo của Nam và dùng lực toàn thân kéo anh bạn ấy lại.

Cơ bắp căng cứng đến mức gân xanh nổi lên trên mặt hắn khi cố gắng chiến đấu với sức mạnh khủng khiếp từ bên trong Dungeon.

Hắn cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa qua lòng bàn tay chạm vào cơ thể Nam – không phải là nhiệt độ của máu người, mà là luồng linh khí hỗn loạn đang chảy ngược lại từ vết thương do axit gây ra.

Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh flash hiện lên trước mắt Băng Phong: cha anh đứng giữa vòng xoáy linh khí đỏ rực, đôi mắt trống rỗng và giọng nói đầy sự căm thù hướng về những con người đang khai thác quá mức nguồn tài nguyên thế giới này.

Cha anh không biến mất.

Hắn đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên để bảo vệ cân bằng mà nhân loại đang phá hủy một cách tàn nhẫn.

Và giờ đây, Băng Phong nhận ra rằng chính mình cũng là một phần của chuỗi phản ứng đó.

Những sai lầm vô tình trong quá khứ đã khiến cha anh mất kiểm soát linh khí và biến đổi vĩnh viễn.

Hắn không thể cứu Nam theo cách thông thường nữa.

Hắn phải hy sinh thứ gì đó quý giá hơn tính mạng – khả năng cảm nhận thế giới thực tại bình thường.

"Nam, nắm chặt tay tôi!" Băng Phong gào lên, hai mắt nhắm nghiền khi tập trung toàn bộ ý chí vào việc kích hoạt dị năng tiềm ẩn của mình: "Tinh Thần Đồng Hóa".

Hắn sẽ hợp nhất tạm thời với hệ thống thần kinh của Dungeon để điều khiển nó buông Nam ra.

Nhưng cái giá phải trả là hắn sẽ bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức hỗn loạn của Tang Nguyệt trong ít phút sắp tới.

Nam hét lên đau đớn khi cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo xuống vực thẳm, nhưng bàn tay lạnh lẽo và cứng rắn của Băng Phong nắm chặt lấy cổ áo anh như một neo cứu rỗi cuối cùng trên biển động dữ dội này.

Ánh sáng xanh lét từ mạch máu xung quanh đột ngột bùng nổ mạnh mẽ, chiếu rõ khuôn mặt quyết tuyệt vọng của Băng Phong trong bóng tối dày đặc..

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức hỗn loạn của Tang Nguyệt trong ít phút sắp tới.

Không gian xung quanh Nam sụp đổ thành một khối màu đen tuyền.

Hắn không còn cảm nhận được trọng lực hay thời gian nữa.

Chỉ có tiếng va chạm của những mảnh ký ức vỡ vụn như thủy tinh sắc lẹm cắt ngang tâm trí.

Những hình ảnh mờ ảo hiện lên rồi tan biến nhanh chóng: bóng dáng Tang Nguyệt cười trong ánh nắng, cảnh cô ấy đứng giữa trận mưa máu, và đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào hắn.

Nam cố gắng hét lớn nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc này.

Cảm giác lạc lõng bao trùm lấy linh hồn anh như một lớp băng giá lạnh thấu xương.

Hắn không biết mình đang ở đâu giữa mê cung ký ức hỗn độn kia.

Mọi thứ đều méo mó, biến dạng theo ý muốn của thực tại bị rối loạn.

Băng Phong vẫn nắm chặt cổ áo hắn, nhưng sức mạnh đó dường như chỉ là một ảo giác trong thế giới này.

Ánh sáng xanh lét từ mạch máu xung quanh bắt đầu tắt dần, thay vào đó là những bóng đen dài thê u kéo dài ra từ mọi hướng.

Chúng không phải là vật thể hữu hình mà là sự hiện diện của nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Nam quay người lại, cố gắng tìm kiếm điểm tựa trong cơn lốc ký ức này.

Anh thấy một cánh cửa cũ kỹ đứng lẻ loi giữa khoảng trống vô tận.

Trên khung cửa khắc đầy những kỳ lạ phát ra ánh sáng đỏ rực nóng bỏng.

Đó không phải là sự dẫn dắt mà là cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ dành cho kẻ xâm nhập.

Hắn bước tiến lại, mỗi bước chân đều nặng trĩu như gánh cả thế giới trên vai.

Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, khó thở hơn theo từng giây trôi qua.

Tiếng thì thầm vang lên từ khắp nơi, vừa xa vời vừa gần gũi đến đáng sợ.

Chúng gọi tên hắn bằng những âm điệu khác nhau, khiến đầu óc Nam quay cuồng không thể định hình được hướng đi.

Cánh cửa tự động mở.

chạm tay vào nó.

Bên trong là một căn phòng nhỏ gọn với nội thất quen thuộc của Tang Nguyệt trước khi cô ấy mất tích hoàn toàn khỏi thực tại bình thường.

Mùi hương hoa nhài dịu nhẹ lan tỏa, tạo nên sự tương phản ghê rợn giữa vẻ đẹp tĩnh lặng bên ngoài và cơn bão hỗn loạn đang diễn ra trong tâm trí Nam.

Anh bước vào phòng, cảm giác bất an càng lúc càng dâng cao như nước triều lên nhanh chóng.

Mọi thứ đều quá hoàn hảo đến mức giả dối.

Chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở góc phòng vẫn còn vết cà phê ngày hôm qua chưa kịp lau sạch đi hẳn về nơi thuộc về nó mãi mãi trong ký ức đau thương này thôi đâu phải không?

Tang Nguyệt ngồi đó, lưng quay ra phía Nam đang đứng ngẩn người nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé kia mà không dám mình vừa chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng thế nào đây rồi!

Cô ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi như mới giặt xong sáng nay.

Nam bước nhẹ nhàng lại gần, sợ rằng bất kỳ cử động thô bạo nào cũng sẽ làm vỡ tan ảo ảnh mong manh này thành những mảnh vụn không thể hàn gắn được nữa đâu.

bạn đọc thân mến!

Hắn gọi tên cô ấy bằng giọng run rẩy vì quá mức kinh hãi tột cùng đến tận cùng đáy lòng sâu thẳm nhất của con người mình đang tồn tại trong khoảnh khắc hiện tại ngay lúc nãy.

Bóng dáng quay lại từ từ, khuôn mặt không hề có biểu cảm gì cả.

Đôi mắt trống rỗng nhìn xuyên qua Nam như thể anh là một kẻ vô hình hoàn toàn trước sự tồn tại của cô ta vậy đó!

Không phải Tang Nguyệt hắn biết nữa đâu đúng nghĩa đen và nghĩa bóng đều không còn giống ai khác ngoài chính mình.

Nam lùi lại một bước, tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực.

Anh nhận ra đây là bẫy được thiết kế đặc biệt để hút lấy năng lượng tinh thần của những kẻ xâm nhập vào ký ức bị tổn thương này cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ đâu!

Sự im lặng giữa họ trở nên nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào từng cất lên trước kia bao giờ hết trong đời sống thường nhật bình dị của con người chúng ta.

"Anh đến để cứu em phải không?" Giọng nói vang lên lạnh lùng vô cảm như thể đang đọc lại một kịch bản được viết sẵn từ lâu lắm rồi chứ không phải là cuộc đối thoại tự nhiên giữa hai linh hồn đang tìm kiếm sự thật trần trụi trước mắt hiện tại ngay bây giờ nữa đâu!

Nam lắc đầu, cố gắng giữ lấy ý thức tỉnh táo của mình khỏi cơn mê loạn ngày càng lan rộng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí anh ta lúc này đây.

"Không phải.

Tôi đến để hiểu." Câu nói đứt đoạn giữa chừng vì sự kinh hãi tột cùng khi thấy những trên cánh cửa bắt đầu chuyển động như có sống riêng của chúng vậy đó!

Bóng dáng Tang Nguyệt mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng sự bi kịch sâu sắc hơn bất kỳ nỗi đau nào từng xảy ra trước kia trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến cố này cả thảy đủ mọi cung bậc cảm xúc con người có thể trải qua được đâu.

"Hiểu thì quá muộn rồi." Cô nói bằng giọng đều đều không chút dao động gì cả như thể đang đọc lại một bài thơ cổ điển.

Nam hét lên, sự hoảng loạn cuối cùng bùng nổ trong anh khi nhận ra rằng mình đã bước vào bẫy chết người này từ lâu trước khi kịp phản ứng lại bất kỳ điều gì xảy ra xung quanh đây rồi.

Những trên cánh cửa bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi rõ từng chi tiết nhỏ nhất của căn phòng đang biến đổi thành hình dạng khác lạ dần theo nhịp điệu bí ẩn kia.

Băng Phong xuất hiện bên cạnh anh, khuôn mặt đăm chiêu nghiêm nghị hơn bình thường rất nhiều lần so với những gì Nam từng thấy trước đây cả thảy đủ mọi cung bậc cảm xúc con người có thể trải qua được đâu.

"Chạy đi!" Hắn hét lên bằng giọng đầy sự khẩn cấp tột cùng khi thấy những bóng đen bắt đầu tràn vào phòng từ mọi phía xung quanh họ lúc này đây.

Nam quay lại nhìn Băng Phong, đôi mắt anh mở to vì kinh ngạc khi nhận ra rằng người bạn đồng hành này cũng đang bị ảnh hưởng bởi ký ức hỗn loạn kia cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ đâu!

"Em sao vậy?" Hắn hỏi bằng giọng run rẩy vì quá mức lo lắng cho sự an toàn của Tang Nguyệt trong khoảnh khắc hiện tại ngay lúc nãy.

Băng Phong lắc đầu, khuôn mặt anh ta biến dạng một cách kỳ lạ khi những bắt đầu ăn mòn lấy linh hồn hắn từ bên trong ra ngoài thế giới thực này cả thảy đủ mọi cung bậc cảm xúc con người có thể trải qua được đâu.

"Tôi không sao." Giọng nói đứt đoạn giữa chừng vì sự đau đớn tột cùng đang lan tỏa khắp cơ thể anh ta lúc này đây.

Nam nắm chặt tay Băng Phong, cố gắng kéo hắn ra khỏi căn phòng chết chóc này trước khi quá muộn cho cả hai người họ nữa đâu.

"Chúng ta phải đi!" Hắn hét lên bằng giọng đầy sự quyết tuyệt vọng tột cùng khi thấy những bóng đen bắt đầu bao vây lấy họ từ mọi phía xung quanh đây rồi.

Bóng dáng Tang Nguyệt đứng dậy, bước tiến lại gần với tốc độ đáng sợ hơn bất kỳ điều gì Nam từng chứng kiến trước kia cả thảy đủ mọi cung bậc cảm xúc con người có thể trải qua được đâu.

"Anh không thể bỏ đi." Cô nói bằng giọng đều đều lạnh lùng vô cảm như thể đang đọc lại một kịch bản được viết sẵn từ lâu lắm rồi chứ không phải là cuộc đối thoại tự nhiên giữa hai linh hồn đang tìm kiếm sự thật trần trụi trước mắt hiện tại ngay bây giờ nữa đâu!

Nam quay người chạy, kéo theo Băng Phong đang dần mất kiểm soát khỏi căn phòng này cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ đâu?

Cánh cửa đóng sập lại phía sau họ với một âm thanh nặng nề vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí anh ta lúc này đây.

Những trên khung cửa bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi rõ từng chi tiết nhỏ nhất của căn phòng đang biến đổi thành hình dạng khác lạ dần theo nhịp điệu bí ẩn kia chỉ còn lại một bóng đen duy nhất đứng giữa khoảng trống vô tận chờ đợi nạn nhân tiếp theo bước vào bẫy chết chóc này.

Bóng đen bất ngờ xé toạc không khí, lao thẳng về phía hắn với tốc độ ánh sáng.

Hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh vã ra, linh lực trong cơ thể đột ngột khô cạn hoàn toàn.

Những ngón tay xương xóc đang chĩa thẳng vào con ngươi của
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập