Chương 9

Sương mù ở biên giới cũ của Bắc Hà không phải là hơi nước ngưng tụ từ không khí ẩm ướt, mà giống như một lớp màng sinh học sống động, lạnh lẽo và nhờn rít.

Đinh Vô Ảnh bước lên mặt đất, đôi giày da đen của cô không hề phát ra tiếng động, nhưng mỗi bước chân lại để lại những vết lõm sâu thẳm, như thể cô đang dẫm lên da thịt của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.

Không có đổ nát, không có xác tàn, chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Những tòa nhà cao tầng từng sừng sững giờ chỉ còn là những đường viền mờ nhạt, phảng phất như ký ức bị xóa bỏ một phần, treo lơ lửng trong không khí loãng.

Cô dừng lại, cúi người xuống, dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào lớp sương trắng.

Nó không lạnh, mà ấm áp đến kỳ lạ, mang theo mùi hương của giấy cũ và mực mực tàu đã phai màu.

Khi ngón tay cô xuyên qua lớp sương, một cảm giác tê dại lan tỏa dọc theo cánh tay, như những sợi dây thần kinh đang bị cắt đứt từng chút một.

Đinh Vô Ảnh nhíu mày, không rút tay về.

Cô nhớ lại lời cảnh báo từ chính ký ức tương lai của mình: *"Đây chỉ là màn dạo đầu."* Nếu thế giới đang co lại, thì đây chính là rìa của vết thương.

Và vết thương này không chảy máu, nó chảy ký ức.

Một chiếc lá khô, màu nâu sẫm, bay lơ lửng từ khoảng không vô định và rơi xuống trước mặt cô.

Đinh Vô Ảnh nhặt nó lên.

Đó là một chiếc lá cây phong, nhưng trên gân lá không có bất kỳ hình dạng nào quen thuộc.

Thay vào đó, những đường gân lá uốn cong thành những ký tự cổ xưa, viết bằng thứ ngôn ngữ mà cô từng thấy trong những cuộn thư mật của cung đình triều đại trước.

Cô đọc thầm, ánh mắt sắc lạnh nhưng lòng bàn tay đang run rẩy.

*"Khi thành phố biến mất, nó không chết.

Và kẻ đánh thức nó, chính là những người còn lại."*

Đinh Vô Ảnh đứng thẳng người, bỏ chiếc lá vào túi áo.

Gió bắt đầu thổi, nhưng không phải từ hướng nào cả, mà như thể không khí xung quanh đang hít thở.

Cô quay đầu nhìn về phía sau, nơi con đường cô vừa đi qua đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một bức tường sương dày đặc, không lối thoát.

Cô không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là một xa xỉ mà cô không thể trả giá.

Cô hít một hơi sâu, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình – chậm, đều, và kiên định.

Cô bước tiếp, hướng vào sâu hơn vùng hoang vu, nơi những tòa nhà đang tan rã từ bên trong.

***

Càng tiến sâu, hiện tượng "tan rã" càng trở nên rõ rệt và đáng sợ hơn.

Đinh Vô Ảnh đứng trước một ngọn tháp quan sát cao vút, từng là biểu tượng của quyền lực và sự giám sát ở Bắc Hà.

Bức tường đá granit đen bóng, vốn cứng rắn như ý chí của những vị quan lại tàn bạo, giờ đây đang trở nên trong suốt.

Không phải là vỡ vụn, mà là hòa tan.

Cô có thể nhìn xuyên qua bức tường, thấy rõ những căn phòng bên trong đang co nhỏ lại, như những bong bóng xà phòng sắp vỡ.

Những chiếc bàn, những chiếc ghế, thậm chí là cả những bức tranh treo tường, tất cả đều đang thu mình vào một điểm kỳ dị nhỏ bé ở trung tâm căn phòng.

Cô bước vào bên trong, dù không có cửa.

Không gian bên trong tháp lạnh lẽo, mùi ẩm mốc của sách vở và giấy tờ cũ phảng phất trong không khí.

Đinh Vô Ảnh đi đến trung tâm, nơi một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đang co lại thành một khối vuông nhỏ xíu.

Trên mặt bàn, một cuốn nhật ký da bò đang mở ra, trang giấy cuối cùng còn nguyên vẹn.

Cô ngồi xuống, mặc dù ghế ngồi đã biến mất, cô ngồi trên không trung, lưng thẳng tắp, tay cầm cuốn nhật ký.

*"Ngày thứ 43.

Họ nói rằng chúng ta đang bị trừng phạt vì tội ác của quá khứ.

Nhưng tôi thấy khác.

Tôi thấy sự sợ hãi.

Không phải sợ chết, mà sợ bị quên lãng.

Khi thành phố biến mất, tên tuổi của chúng ta cũng biến mất.

Không ai nhớ chúng ta từng tồn tại.

Đó mới là cái chết thực sự."*

Đinh Vô Ảnh đọc từng dòng chữ, giọng nói trong đầu cô vang lên trầm thấp, phân tích từng từ ngữ.

Người viết nhật ký này không phải là một kẻ ngu dốt.

Họ hiểu bản chất của sự biến mất.

Nó không phải là sự hủy diệt vật lý, mà là sự xóa sổ nhận thức.

Cô nhìn xung quanh, những bức tường tiếp tục trở nên trong suốt hơn, lộ ra bầu trời xám xịt bên ngoài, nơi những đám mây cũng đang co cụm lại thành những chấm đen nhỏ.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau, không phải từ miệng người, mà từ chính cuốn nhật ký.

*"Cô đang đọc sai thứ tự, Đinh Vô Ảnh."*

Đinh Vô Ảnh không quay lại.

Cô biết rằng không có ai ở đó.

Giọng nói đó là sự phản chiếu của chính tâm trí cô, hay là một phần của thế giới đang cố gắng giao tiếp với cô.

Cô lật trang nhật ký sang trang trước.

Những dòng chữ cũ kỹ bỗng nhiên chuyển màu, từ mực đen sang mực đỏ tươi, như máu tươi vừa mới đổ ra.

*"Lạc Hồn nói rằng anh ta đang sửa chữa bức tranh bị hỏng.

Nhưng ai là người vẽ lên những vết nứt đó?

Có phải chính chúng ta, bằng sự tham lam và ích kỷ, đã tạo ra những lỗi hệ thống mà giờ đây thế giới phải thanh toán?"*

Đinh Vô Ảnh siết chặt cuốn nhật ký.

Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như thể có ai đó đang cố gắng đục khoét vào ký ức của cô.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.

*"Tôi không cần biết ai là người vẽ.

Tôi chỉ cần biết cách ngừng bút lại."* Cô thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.

Khi cô mở mắt ra, cuốn nhật ký đã biến mất, chỉ còn lại một đống tro tàn trên tay cô.

Những bức tường tháp quan sát giờ đã hoàn toàn trong suốt, và cô đang đứng giữa một khoảng không trống rỗng, không có trọng lực, không có hướng.

***

Áp lực từ bên trong thân thể Đinh Vô Ảnh trở nên khủng khiếp.

Mỗi nhịp đập của trái tim cô đều khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ, như thể cô đang là nguồn gốc của sự co rút này.

Cô bước tiếp, hướng về phía một con sông khô cạn.

Dòng nước không chảy ra biển, mà bị hút vào một lỗ đen vô hình dưới lòng đất, tạo ra một âm thanh rên rỉ dài, giống như tiếng khóc của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt.

Cô quỳ xuống bên bờ sông, đặt tay lên mặt đất khô cằn.

Đất dưới tay cô đang nóng lên, không phải do lửa, mà do sự ma sát của không gian đang bị ép chặt.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy những mảnh ký ức của mình đang bị xé toạc.

Cô nhớ lại những lần chết đi và tái sinh, những phiên bản của chính cô trong những dòng thời gian khác nhau, tất cả đều kết thúc trong cùng một cảnh tượng: sự trống rỗng.

*"Tại sao?"* Cô hỏi không gian, giọng nói của cô vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.

*"Tại sao lại là tôi?

Tại sao tôi phải chứng kiến điều này?"*

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng nước rút lui ngày càng lớn, như một cơn bão ngầm đang nuốt chửng mọi thứ.

Đinh Vô Ảnh đứng dậy, bước về phía lỗ đen.

Cô không chạy trốn.

Cô biết rằng nếu cô chạy, cô sẽ mất đi cơ hội duy nhất để hiểu rõ bản chất của sự thật.

Cô cần phải chạm vào nó.

Cô cần phải cảm nhận sự hủy diệt đó.

Khi cô bước vào vùng ảnh hưởng của lỗ đen, cơ thể cô bắt đầu biến đổi.

Những đường vân tay trên bàn tay cô, vốn đã biến mất từ chương trước, giờ đây bắt đầu xuất hiện lại, nhưng không phải là những đường vân thông thường.

Chúng là những ký tự cổ xưa, giống như trên chiếc lá phong, nhưng sáng rực lên như lửa.

Đinh Vô Ảnh nhìn xuống tay mình, ánh mắt cô không còn sự sợ hãi, mà là sự chấp nhận.

Cô hiểu rồi.

Cô không phải là người quan sát.

Cô là một phần của phương trình.

*"Nếu thế giới cần được sửa chữa, thì tôi sẽ là công cụ đó."* Cô thì thầm, bước vào tâm của lỗ đen.

Ánh sáng bao quanh cô bùng nổ, sau đó tắt ngấm.

Sự im lặng trở lại, nhưng lần này, nó không còn lạnh lẽo.

Nó ấm áp, như thể đang chờ đợi một cái gì đó mới mẻ.

***

Trong khoảnh khắc Đinh Vô Ảnh chuẩn bị tan biến hoàn toàn vào hư vô, một tiếng cười gằn vang lên từ phía sau.

Không phải từ Hàn Phong, không phải từ bất kỳ kẻ thù nào cô từng đối mặt.

Tiếng cười đó đến từ chính lớp sương mù, từ những mảnh vỡ ký ức đang trôi nổi xung quanh cô.

*"Cô nghĩ mình là nạn nhân, Đinh Vô Ảnh.

Nhưng cô mới là kẻ giết người."*

Giọng nói đó thuộc về Lý Thanh Tâm.

Đinh Vô Ảnh quay đầu lại, nhưng không thấy bóng dáng của cô thư ký thông minh và cẩn trọng.

Thay vào đó, cô thấy một hình ảnh phản chiếu của chính mình, nhưng với đôi mắt đỏ rực, đầy đau khổ và hận thù.

Hình ảnh đó bước ra từ lớp sương, tay cầm một con dao nhỏ, lưỡi dao sáng lóa.

*"Lý Thanh Tâm..."* Đinh Vô Ảnh gọi tên, giọng nói của cô run rẩy.

*"Cô ở đây làm gì?

Cô không phải là đồng minh của tôi sao?"*

*"Đồng minh?"* Hình ảnh phản chiếu cười nhạt, bước lại gần.

*"Tôi chỉ là người dọn dẹp.

Tôi tìm kiếm người thân của mình, nhưng tôi tìm thấy cô.

Và cô là nguyên nhân khiến thế giới này tan vỡ.

Không phải Lạc Hồn.

Không phải triều đình.

Những lần cô chết đi và tái sinh, mỗi lần như vậy, thế giới lại co lại một chút.

Cô là lỗi hệ thống, Đinh Vô Ảnh.

Và tôi đang cố gắng sửa nó."*

Đinh Vô Ảnh lùi lại một bước, tim cô đập thình thịch.

Những mảnh ghép bí ẩn bắt đầu khớp với nhau.

Ký ức tương lai, sự biến mất của vân tay, khả năng thích nghi với cái chết...

Tất cả đều dẫn đến một sự thật khủng khiếp.

Cô không phải là người xuyên không từ một thế giới khác.

Cô là một phiên bản tương lai của chính mình, một vòng lặp vô tận của sự chết chóc và tái sinh, và mỗi lần như vậy, cô đang vô tình hủy diệt hiện tại để tồn tại.

*"Nếu tôi chết, thế giới sẽ ổn lại?"* Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói của cô bình tĩnh đến đáng sợ.

*"Có thể,"* Lý Thanh Tâm đáp, nâng cao con dao.

*"Nhưng tôi không chắc.

Vì tôi cũng là một phần của bí mật đó.

Và tôi không muốn mất anh ấy, người em trai của tôi, mãi mãi trong hư vô.

Vậy nên, tôi sẽ buộc cô phải chọn."*

Đinh Vô Ảnh nhìn vào con dao, rồi nhìn vào đôi mắt của hình ảnh phản chiếu.

Cô không né tránh.

Cô hiểu rằng đây không phải là một trận đấu vật lý, mà là một trận đấu về ý chí và sự thật.

Cô đưa tay lên, chạm vào cổ họng mình.

*"Nếu tôi là lỗi hệ thống, thì hãy xóa tôi đi."* Cô nói, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.

*"Nhưng trước khi tôi biến mất, hãy nhớ lấy điều này: Sự thật không bao giờ hoàn hảo.

Nó chỉ là sự thỏa hiệp giữa những gì chúng ta muốn và những gì chúng ta có thể chịu đựng."*

Cô ấn mạnh tay vào cổ họng mình, không phải để tự sát, mà để kích hoạt năng lực bí ẩn đang ngủ đông trong cơ thể cô.

Một luồng năng lượng trắng xóa bùng nổ từ người cô, quét sạch lớp sương mù và hình ảnh phản chiếu.

Lý Thanh Tâm thét lên, lùi lại, con dao rơi xuống đất.

***

Khi tiếng gào thét của Lý Thanh Tâm và tiếng nước rút lui cuối cùng tắt lịm, Đinh Vô Ảnh mở mắt ra.

Cô không nằm trên đất, không trong cung điện, cũng không ở giữa trời xanh.

Cô đang trôi nổi trong một không gian trống rỗng, trắng xóa, nơi không có trọng lực, không có thời gian.

Xung quanh cô, những hình ảnh của Bắc Hà, của thành phố biến mất, của những người thân yêu, tất cả đều hiện ra như những bức tranh thủy mặc, mờ nhạt và mong manh.

Cô nhìn xuống tay mình.

Những ký tự cổ xưa trên bàn tay cô giờ đây đã biến mất, thay vào đó là những đường vân tay bình thường, nhưng chúng đang mờ dần, như thể cô đang mất đi sự kết nối với hiện thực.

Cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, nhưng cũng đầy nỗi sợ hãi.

Cô đã chạm vào ranh giới của sự thật, và giờ đây, cô không còn chắc chắn về những gì là thật, những gì là giả.

Bỗng nhiên, một chiếc thư phong bì màu trắng, không có địa chỉ, không có tên người gửi, xuất hiện trước mặt cô.

Nó lơ lửng trong không trung, như một lời mời gọi, hoặc một lời nguyền.

Đinh Vô Ảnh với tay lấy nó, mở ra.

Bên trong chỉ có một dòng chữ, viết bằng mực đen, nét chữ quen thuộc của chính cô:

*"Chúc mừng.

Cô đã thức tỉnh.

Nhưng giờ đây, cô phải trả giá.

Chọn đi: Cứu lấy ký ức của thế giới này, hay cứu lấy hiện thực của chính mình.

Nhưng nhớ rằng, cả hai lựa chọn đều dẫn đến sự hủy diệt.

Và kẻ thù thật sự, vẫn đang chờ đợi cô ở phía bên kia của cánh cửa."*

Đinh Vô Ảnh nhìn dòng chữ, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng sâu thẳm là một nỗi buồn vô hạn.

Cô gấp lá thư lại, cất vào túi áo.

Cô không biết mình sẽ chọn gì.

Cô chỉ biết rằng, cuộc điều tra thực sự, mới chỉ vừa bắt đầu.

Và trong bóng tối của không gian trắng xóa, một cánh cửa vô hình đang từ từ mở ra, lộ ra một thế giới hoàn toàn khác, nơi mọi thứ đều ngược lại với những gì cô từng biết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập