Chương 8
Nó khô khốc, mang theo vị kim loại gỉ sét và một thứ mùi ngọt ngào, chết chóc giống như hoa loa kèn nở trong nghĩa trang.
Đinh Vô Ảnh đứng giữa quảng trường Thiên Khẩu, nơi giờ đây đã trở thành miệng hố của một thứ không gian bị xé toạc.
Dưới chân cô, mặt đất không sụp đổ theo quy luật trọng lực thông thường.
Những viên đá granite, những bức tường gạch đỏ và cả những đoạn đường nhựa đang bị cuốn vào một điểm kỳ dị ở trung tâm, biến thành những sợi chỉ sáng màu trắng bạc, mỏng manh như tơ tằm, rồi kéo dài vào vô tận.
Không có tiếng gầm rú của đám đông.
Không có tiếng bước chân hỗn loạn.
Sự biến mất của một thành phố trong thế giới Võ Thiên diễn ra trong im lặng tuyệt đối, như thể ai đó đang xóa bỏ một lỗi chính tả trên trang giấy thực tại.
Đinh Vô Ảnh siết chặt tay phải, móng tay cào vào lòng bàn tay đến nỗi máu rỉ ra, nhưng cô không hề cảm thấy đau.
Đau đớn là một cảm giác xa xỉ mà cô đã từ bỏ từ lâu, hoặc có lẽ, cô chưa bao giờ thực sự sở hữu nó.
Cô nhìn lên.
Trên bầu trời xám xịt, một bóng người đang trôi lơ lửng, không cần dùng đến công phu phi thân.
Đó là Lý Hành Tẩu.
Lý Hành Tẩu mặc bộ áo bào đen tuyền, chất liệu như khói, hòa lẫn với những sợi chỉ trắng đang nuốt chửng thành phố.
Khuôn mặt ông ta thanh tú, phúc hậu, giống như một vị cao tăng đắc đạo hơn là kẻ đang hủy diệt quê hương của hàng triệu người.
Đôi mắt ông ta mở to, không có đồng tử, chỉ toàn màu trắng đục của sự trống rỗng.
Ông ta giơ tay, ngón tay thon dài búng nhẹ vào không trung.
Một sợi chỉ ánh sáng từ miệng hố dưới chân Đinh Vô Ảnh bắn lên, quấn chặt quanh cổ cô.
Lực勒 cổ khủng khiếp kéo cô lên, đưa cô đến trước mặt Lý Hành Tẩu.
Không khí xung quanh họ ngưng đọng, tạo thành một bong bóng tĩnh lặng giữa cơn bão hủy diệt.
"Lý Hành Tẩu," giọng Đinh Vô Ảnh vang lên, bình thản đến mức đáng sợ.
Cô không chống cự lại sợi chỉ勒 cổ, vì cô biết võ công hiện tại của mình, cấp độ Phàm Nữ, hoàn toàn vô nghĩa trước sức mạnh thao túng không gian này.
"Ngươi đang sửa lỗi, hay đang giết chết ký ức?"
Lý Hành Tẩu nghiêng đầu, ánh mắt trắng đục nhìn xuống cô như thể đang quan sát một con côn trùng mắc kẹt trong nhựa cây.
"Ký ức là gánh nặng, Đinh Vô Ảnh.
Thế giới này quá nặng nề.
Những thành phố cũ kỹ, những tội lỗi tích tụ, những nỗi đau không thể xóa nhòa...
chúng làm cho bánh xe thời gian quay chậm lại.
Ta chỉ đang nhẹ gánh cho nó.
Để nó có thể bay cao hơn, thuần khiết hơn."
"Thuần khiết bằng cách xóa sạch sự tồn tại của con người?" Đinh Vô Ảnh冷笑, dù khóe miệng cô không nhúc nhích.
"Ngươi gọi đó là sự trưởng thành?
Hay chỉ là sự trốn tránh của một kẻ sợ hãi phải đối diện với sự hỗn độn của đời sống?"
Lý Hành Tẩu không trả lời ngay.
Ông ta đưa tay phải về phía trước, lòng bàn tay mở ra.
Trong lòng bàn tay ông, một quả cầu nhỏ bé, xoay tròn, chứa đựng cả một cảnh quan thu nhỏ: những ngôi nhà đang sụp đổ, những khuôn mặt đang biến mất.
"Nhìn kỹ đi, Đinh Vô Ảnh.
Ngươi không phải là người ngoài cuộc.
Ngươi cũng là một phần của 'lỗi' đó.
Ngươi là mảnh ghép sai vị trí, một ký ức lạc loài không thuộc về dòng chảy hiện tại.
Nếu ta giữ ngươi lại, toàn bộ cấu trúc của 'Cổng Sự Thật' sẽ sụp đổ."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào quả cầu.
Cô thấy một phiên bản khác của chính mình, đang cười trong một căn phòng đầy ánh nắng, bên cạnh một người đàn ông mà cô không nhớ tên.
Cảm giác đau nhói chạy dọc sống lưng, không phải vì nỗi nhớ, mà vì sự nhận ra rằng ký ức đó là giả.
Là một cái bẫy.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Mùi hoa loa kèn chết chóc vẫn còn đó.
Khi cô mở mắt, đôi mắt cô đã thay đổi.
Sự lạnh lùng bao phủ bề mặt, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa xanh lam đang bùng cháy, không phải của lửa, mà của băng giá tuyệt đối.
"Có lẽ vậy," cô nói, giọng nói bỗng nhiên trầm xuống, mang theo một âm hưởng kỳ lạ, như tiếng vang từ một hang động sâu thẳm.
"Nhưng nếu ngươi là người sửa lỗi, tại sao ngươi lại sợ hãi sự hoàn hảo của nó?"
Lý Hành Tẩu sững sờ.
Đôi mắt trắng đục của ông ta bỗng nhiên co lại, lộ ra một tia sợ hãi hiếm thấy.
ngươi nói gì?"
"Ngươi không muốn thế giới thuần khiết," Đinh Vô Ảnh bước tới, mặc dù cổ cô vẫn bị勒 chặt.
Cô đặt tay phải lên cánh tay Lý Hành Tẩu.
Da thịt cô tiếp xúc với áo bào đen của ông ta, và một luồng năng lượng lạnh lẽo, sắc bén như dao cạo, bắt đầu ăn mòn lớp bảo vệ của ông.
"Ngươi muốn kiểm soát nó.
Ngươi muốn trở thành người duy nhất nắm giữ bút mực để viết lại lịch sử.
Nhưng ngươi quên một điều.
Khi ngươi xóa bỏ những thành phố, ngươi cũng đang xóa bỏ chính mình.
Vì ngươi cũng được sinh ra từ những mảnh vỡ đó."
Lý Hành Tẩu hét lên, một tiếng hét không phải từ thanh quản, mà từ chính linh hồn ông ta đang rạn nứt.
Ông ta rút tay ra, đẩy Đinh Vô Ảnh bay ngược lại.
Cô rơi xuống, nhưng không chạm đất.
Cô lơ lửng trong không trung, giữa những sợi chỉ ánh sáng đang rối bời.
Dưới chân cô, quảng trường Thiên Khẩu bắt đầu thay đổi.
Những tòa nhà không còn biến mất nữa.
Chúng bắt đầu...
Bề mặt bê tông nứt ra, từ những vết nứt đó, những mầm xanh non mơn mởn nhú lên.
Không phải cây cỏ thông thường.
Chúng là những thực thể bằng năng lượng, trong suốt, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Những ngọn đèn đường biến thành những thân cây thủy tinh, những tấm biển quảng cáo cũ kỹ tan rã thành những cánh hoa phát sáng.
Thế giới không còn là vật chất cứng nhắc.
Nó đang trở về trạng thái nguyên thủy, hỗn độn nhưng sống động.
Đinh Vô Ảnh nhìn chằm chằm vào hiện tượng đó.
Cô nhận ra rằng đây không phải là sự hủy diệt.
Đây là sự tái sinh.
Nhưng nó đang diễn ra quá nhanh, quá bạo lực.
"Ngươi đã phá vỡ rào cản," Lý Hành Tẩu gào thét, giọng nói của ông ta bây giờ vỡ vụn, méo mó.
"Ngươi đã giải phóng năng lượng nguyên thủy!
Nó sẽ nuốt chửng tất cả, kể cả ngươi!
Ngươi nghĩ mình là anh hùng?
Ngươi chỉ là kẻ mở khóa cho sự hủy diệt cuối cùng!"
Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng.
Những sợi chỉ ánh sáng quanh cô bắt đầu chuyển màu, từ trắng sang xanh lam, rồi sang tím thẫm.
Cô nhớ lại những dòng chữ trong cuốn sổ tay của Lý Thanh Tâm.
*Cổng Sự Thật không nằm ở tương lai.
Nó nằm trong ký ức của người đã chết.* Và cô nhớ lại bí mật của chính mình.
Cô không phải là người xuyên không.
Cô là một phiên bản được tái tạo.
Một bản sao lưu trữ những ký ức mà thế giới này cố gắng quên đi.
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào ý thức.
Cô không dùng võ công để chiến đấu.
Cô dùng ký ức.
Cô nhớ lại mùi hương của mưa mùa hạ ở một thành phố đã biến mất.
Cô nhớ lại tiếng cười của một đứa trẻ trên đường phố nhộn nhịp.
Cô nhớ lại nỗi đau khi mất đi mọi thứ.
Những ký ức đó, thay vì bị xóa bỏ, cô đang bơm chúng vào những sợi chỉ ánh sáng xung quanh.
"Thế giới không cần sự thuần khiết," cô thì thầm, giọng nói vang vọng trong tâm trí của cả Lý Hành Tẩu và chính cô.
"Thế giới cần sự thật.
Dù nó có đau đớn đến nhường nào."
Một luồng sáng bùng nổ từ cơ thể Đinh Vô Ảnh.
Nó không phá hủy, mà kết nối.
Những sợi chỉ ánh sáng quanh cô bện vào nhau, tạo thành một mạng lưới bao phủ toàn bộ quảng trường, và lan tỏa ra khắp thành phố Nam Kinh.
Những tòa nhà đang "hóa" thành năng lượng bỗng nhiên dừng lại.
Chúng không quay trở lại dạng vật chất cũ, nhưng chúng cũng không tan biến.
Chúng tồn tại trong một trạng thái cân bằng mới, vừa là vật chất, vừa là tinh thần.
Một sự hòa hợp giữa quá khứ và hiện tại.
Lý Hành Tẩu quỳ xuống, áo bào đen của ông ta bị xé toạc, lộ ra thân thể gầy guộc, run rẩy.
Ông ta nhìn vào bàn tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu trong suốt, biến mất dần.
"Tại sao..." ông ta lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên má.
"Tại sao sự thật lại đau đớn như vậy?"
"Vì nó là của chúng ta," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng nói mệt mỏi nhưng kiên định.
Cô rơi xuống đất, chân cô chạm vào mặt đường, nơi những bông hoa năng lượng đang nở rộ.
Cô cảm thấy kiệt sức.
Mỗi ký ức cô giải phóng đều lấy đi một phần sức sống của cô.
Nhưng cô không hối tiếc.
Lý Hành Tẩu ngẩng đầu lên, ánh mắt ông ta đã mất đi sự trắng đục, trở lại màu đen sâu thẳm, nhưng đầy vẻ bi ai.
"Ngươi đã thắng, Đinh Vô Ảnh.
Nhưng ngươi chưa hiểu hết.
Cổng Sự Thật không chỉ là về ký ức.
Nó là về lựa chọn.
Và ngươi vừa chọn một con đường không có lối thoát."
Ông ta mỉm cười, một nụ cười dịu dàng, giống như một người cha nhìn con mình bước vào đêm tối.
"Giá của sự thật là sự cô độc.
Ngươi sẽ nhớ tất cả, nhưng không ai khác có thể chia sẻ với ngươi.
Vì họ đã quên.
Và ngươi...
ngươi sẽ trở thành người canh giữ những ký ức đó, mãi mãi."
Lý Hành Tẩu biến mất, không để lại dấu vết, chỉ còn lại một chiếc lá khô rơi xuống trước mặt Đinh Vô Ảnh.
Cô cúi xuống, nhặt chiếc lá lên.
Nó giòn tan trong tay cô, tan thành bụi.
Cô đứng dậy, nhìn quanh.
Thành phố Nam Kinh vẫn còn đó, nhưng nó đã thay đổi.
Những tòa nhà bây giờ mang vẻ ngoài mơ hồ, như thể chúng đang nằm giữa hai thế giới.
Con người bắt đầu xuất hiện lại, từ những góc khuất, từ những tòa nhà.
Họ nhìn quanh, bối rối, như thể vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ dài.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không vui.
Cô cảm thấy một cái lạnh run rẩy từ tận sâu trong xương tủy.
Cô nhìn vào bàn tay phải của mình.
Ở đó, những đường vân tay đang mờ dần.
Không phải do thương tích.
Mà như thể sự tồn tại của cô đang bị xóa bỏ, từng chút một.
Cô nhớ lại lời cảnh báo trong cuốn sổ tay.
*Phiên bản Đinh Vô Ảnh mà ngươi vừa gặp...
không phải là tôi.
Nó chỉ là một cái bóng.*
Cô không phải là người thật.
Cô là cái bóng.
Và cái bóng không thể tồn tại khi ánh sáng của sự thật đã chiếu rọi.
Cô nhìn lên bầu trời.
Tòa tháp đen tối mà Lý Thanh Tâm đã nhìn thấy trong ký ức vẫn còn đó, nhô lên từ biển mây xa xôi.
Và trên đỉnh tháp, bóng người cầm thanh kiếm đỏ vẫn còn đứng đó.
Nhưng lần này, bóng người đó không vẫy tay chào.
Nó đang chỉ thẳng về phía cô.
Một tiếng thì thầm vang lên trong đầu cô, không phải của Lý Hành Tẩu, mà của chính cô, từ một phiên bản khác, từ một tương lai xa hơn.
*"Đừng tin vào sự hồi sinh này, Đinh Vô Ảnh.
Đây chỉ là màn dạo đầu.
Khi thế giới ngừng co lại, nó sẽ bắt đầu...
Và ngươi sẽ phải chọn: cứu lấy ký ức, hay cứu lấy hiện thực.
Nhưng cả hai đều sẽ chết."*
Đinh Vô Ảnh siết chặt nắm tay.
Những đường vân tay trên bàn tay cô đã biến mất hoàn toàn.
Cô không còn là một con người bình thường.
Cô là một hiện tượng.
Một lỗi trong hệ thống.
Và giờ đây, cô phải tìm ra cách để sửa nó, trước khi chính cô cũng tan biến vào hư vô.
Cô bước đi, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi những bông hoa năng lượng đang nở rộ nhất.
Cô không biết mình đang đi về đâu.
Cô chỉ biết rằng, cuộc điều tra thực sự, mới chỉ vừa bắt đầu.
Và kẻ thù thật sự, có thể không phải là Lạc Hồn, không phải là Lý Hành Tẩu, mà là chính bản chất của sự tồn tại này.
Gió thổi qua, mang theo mùi hương của hoa loa kèn và mực in cũ kỹ.
Đinh Vô Ảnh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy quyết tâm.
Cô sẽ tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng chính sự tồn tại của mình.
Và trong bóng tối của những con hẻm nhỏ, một đôi mắt đang theo dõi cô.
Đôi mắt đó thuộc về một người phụ nữ tóc đen, mặc áo dài xám, tay cầm một cuốn sổ tay da bò.
Lý Thanh Tâm.
Cô nhìn Đinh Vô Ảnh, rồi nhìn xuống cuốn sổ tay.
Trang cuối cùng, dòng chữ cuối cùng vừa hiện ra, đang mờ dần.
*"Cô ấy không biết.
Cô ấy nghĩ mình đang cứu thế giới.
Nhưng cô ấy đang mở cánh cửa cho điều tồi tệ nhất.
tôi không thể ngăn cô ấy.
Vì tôi cũng là một phần của bí mật đó."*
Lý Thanh Tâm đóng cuốn sổ lại, bước vào bóng tối, biến mất như thể cô chưa bao giờ tồn tại.
Chỉ còn lại Đinh Vô Ảnh, một mình, giữa một thành phố vừa được hồi sinh, nhưng đầy rẫy những bí ẩn chết người.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận