Chương 7
Nó chỉ lặng lẽ thấm vào da thịt, vào những vết nứt của gạch đá, và vào ký ức đang dần bị xói mòn.
Đinh Vô Ảnh đứng giữa quảng trường trống rỗng, nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất của khu vực phía Bắc.
Giờ đây, nơi đây chỉ còn là một vũng nước đen kịt, phản chiếu bầu trời xám xịt như mực tàu đổ tràn.
Bộ giáp sắt nặng nề bao phủ cơ thể nàng bắt đầu phát ra những âm thanh kẽo kẹt, những vết nứt nhỏ li ti hiện ra trên bề mặt kim loại, không phải do va chạm, mà do áp lực vô hình của "Thức Tỉnh Toàn Cầu" đang ép buộc vật chất phải tuân theo quy luật mới.
Nàng không cảm thấy đau.
Cảm giác đau đớn đã trở thành một ký ức xa vời, giống như những mảnh vỡ của một giấc mơ mà người tỉnh dậy cố gắng níu giữ.
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống đôi tay của mình.
Da thịt dưới lớp giáp đang mờ dần, lộ ra cấu trúc xương trắng bệch bên dưới.
Cô không còn là cô gái từ thế giới hiện đại với những lo toan về cơm áo gạo tiền.
Cô là một bộ xương sống lại, được tái tạo từ những mảnh ký ức còn sót lại sau nhiều lần chết đi và tái sinh.
Mỗi lần chết, thế giới thu nhỏ lại một chút.
Mỗi lần sống lại, cô mất đi một phần con người cũ để trở nên hoàn hảo hơn cho vai trò của một "người canh giữ".
"Làm sao ngươi có thể đứng vững được?" Giọng nói của Lý Thanh Tâm vang lên từ phía sau, run rẩy nhưng đầy kiên định.
Cô thư ký bước ra từ bóng tối, tay cầm một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ, trang giấy đã ố vàng.
Ánh mắt cô nhìn Đinh Vô Ảnh không phải với sự kính sợ, mà với một sự nghi ngờ sâu sắc, như thể đang cố gắng giải mã một phương trình toán học vô lý.
"Cơ thể ngươi đang phân rã.
Nếu ngươi tiếp tục như vậy, ngươi sẽ không còn là Đinh Vô Ảnh nữa.
Ngươi sẽ trở thành một phần của cái hư không này."
Đinh Vô Ảnh quay đầu lại, chậm rãi.
Chuyển động của cô mượt mà, không có tiếng động của khớp xương ma sát.
"Tôi đã chết bảy lần để đứng ở đây, Thanh Tâm," cô nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút gợn sóng cảm xúc.
"Mỗi lần chết, tôi hiểu rõ hơn về quy luật co rút.
Nó không phải là sự hủy diệt.
Nó là sự lọc bỏ.
là bộ lọc."
Lý Thanh Tâm cắn chặt môi, ngón tay cô siết chặt cuốn sổ đến mức khớp tay trắng bệch.
Cô nhớ đến người anh trai đã mất tích trong thành phố thứ ba biến mất.
Những ghi chép trong sổ tay của cô cho thấy một mẫu hình lặp lại: mỗi khi một thành phố biến mất, luôn có một người đứng ra chịu trách nhiệm, một người hy sinh bản thân để "cân bằng" năng lượng.
Và tất cả những người đó, khi còn sống, đều có cùng một đặc điểm: họ không sợ chết, vì họ đã từng chết trước đó.
"Ngươi không phải là nạn nhân," Thanh Tâm thì thầm, mắt cô mở to, kinh hoàng nhận ra sự thật mà cô đã nghi ngờ bấy lâu.
"Ngươi là nguyên nhân.
Hoặc ít nhất, là công cụ hoàn hảo nhất của nó."
Bóng tối từ hư không bỗng nhiên trào ra, dày đặc như mật đen.
Nó cuộn tròn, xoáy lại, và hiện hình thành một thực thể cao lớn, mang mặt nạ bằng xương khô của một con thú không tên.
Đó là đại diện của "Luật Trừu Tượng" – kẻ cai quản quy tắc xóa bỏ thành phố.
Thực thể đó không có chân, nó lơ lửng trên mặt đất, tỏa ra một aura của sự vô tri và tàn nhẫn.
Lưu Phong, người vệ sĩ trung thành của Đinh Vô Ảnh, cố gắng rút kiếm ra để bảo vệ chủ nhân, nhưng lưỡi kiếm của anh ta gãy vụn ngay khi chạm vào lớp không khí xung quanh thực thể.
"Nàng không phải là nạn nhân," thực thể phát ra giọng nói, không qua miệng, mà vang vọng trực tiếp trong đầu mọi người, như tiếng vọng từ đáy vực sâu.
"Nàng là phiên bản hoàn thiện nhất của sự chấp nhận.
Đinh Vô Ảnh, ngươi đã tìm ra con đường duy nhất để cứu thế giới này khỏi sự hỗn loạn.
Đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Sự biến mất của các thành phố là cách thế giới thở ra, loại bỏ những độc tố của ký ức quá nặng nề."
Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô bước về phía trước, từng bước một, như thể đang đi trên một con đường đã quen thuộc qua vô số kiếp sống.
"Thế giới không cần sự tĩnh lặng," cô nói, giọng cô thấp nhưng rõ ràng, cắt ngang không gian giữa cô và thực thể.
"Thế giới cần sự hỗn loạn để sống.
Sự đau khổ, sự mất mát, cả những ký ức tồi tệ nhất...
chúng là chất dinh dưỡng cho sự tồn tại.
Ngươi muốn một bức tranh hoàn hảo, không tì vết.
Nhưng một bức tranh không có bóng tối thì chỉ là một tờ giấy trắng vô nghĩa."
Thực thể "Luật Trừu Tượng" cười nhạt, một âm thanh khô khốc như tiếng lá rụng mùa thu.
Nó đưa tay ra, bàn tay bằng xương khô vươn về phía góc phía Tây của Linh Thành.
Ngay lập tức, bức tường kiên cố của một tòa nhà cao tầng bắt đầu sụp đổ.
Không có tiếng nổ, không có khói bụi.
Nó chỉ đơn giản là tan rã thành những hạt cát bụi mịn, bay lên không trung và biến mất vào hư không.
"Sức mạnh của ngươi quá yếu ớt," thực thể nói, giọng điệu đầy khinh miệt.
"Để bảo vệ một ký ức, ngươi phải trả giá bằng cả tương lai.
Nhìn xem, mỗi lần ngươi cố gắng giữ lại một thứ gì đó, thế giới lại thu nhỏ lại một chút.
Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu?
Không, ngươi đang đẩy mọi thứ vào bờ vực nhanh hơn.
Lạc Hồn đã nói đúng.
Chúng ta cần 'Cổng Sự Thật' để tái sinh lại từ đầu.
Xóa bỏ những lỗi lầm, xóa bỏ những đau khổ.
Một thế giới mới, hoàn hảo, nơi không ai phải chịu đựng sự mất mát như ngươi đang chịu đựng."
Đinh Vô Ảnh dừng bước.
Cô nhìn vào đống đổ nát vừa mới xuất hiện.
Ở đó, một cuốn sách nhỏ bị vùi lấp dưới lớp bụi.
Cô cúi xuống, nhặt nó lên.
Đó là nhật ký của một đứa trẻ, ghi lại những ngày cuối cùng trước khi thành phố biến mất.
"Hoàn hảo," cô lặp lại từ đó, giọng cô lạnh băng.
"Một thế giới không có đau khổ cũng không có niềm vui thực sự.
Nó chỉ là một vòng lặp vô nghĩa.
Ngươi không phải là người cứu rỗi.
Ngươi là kẻ sợ hãi sự không hoàn hảo."
Cô siết chặt cuốn nhật ký trong tay.
Xương cốt của cô bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, một loại năng lượng mà Lý Thanh Tâm chưa từng thấy trước đây.
Đó không phải là khí công, cũng không phải ma thuật.
Đó là năng lượng của những ký ức bị nén ép, của những cái chết đã trải qua.
"Cú đấm của quá khứ," Đinh Vô Ảnh thì thầm.
Cô không dùng võ thuật truyền thống.
Cô dùng chính cơ thể đang phân rã của mình làm vũ khí.
Cô chạy về phía thực thể, không né tránh, không phòng thủ.
Cô lao thẳng vào vùng không khí chết chóc xung quanh nó.
Thực thể "Luật Trừu Tượng" gào thét, một âm thanh xé toạc não bộ.
Hàng trăm, hàng nghìn tòa nhà từ quá khứ, những mảnh vỡ của những thành phố đã biến mất, bỗng nhiên xuất hiện từ hư không và đâm vào cơ thể nó.
Nó không bị phá hủy vật lý, mà bị "xóa sổ" khỏi quy tắc tồn tại của chính nó.
Mỗi tòa nhà đâm vào là một phần ký ức bị tước đoạt, khiến thực thể đó mất đi sự toàn vẹn.
Nó cố gắng đẩy chúng ra, nhưng những ký ức đó quá nặng nề, quá phức tạp, quá "nhân tính" để một thực thể trừu tượng có thể xử lý.
Đinh Vô Ảnh đứng giữa cơn bão ký ức, cơ thể cô gần như đã hoàn toàn trở thành xương trắng.
Nhưng ánh mắt cô vẫn sáng, vẫn kiên định.
Cô nhìn vào thực thể đang co quắp lại dưới sức nặng của quá khứ.
"Ngươi không thể xóa bỏ chúng," cô nói.
"Vì chúng là chúng ta.
Và chúng ta không bao giờ chấp nhận sự hoàn hảo giả tạo."
Thực thể vỡ vụn.
Không phải thành mảnh, mà thành những luồng ánh sáng trắng xóa, lan tỏa ra khắp Linh Thành.
Mưa axit ngừng rơi.
Bầu trời xám xịt bắt đầu nứt ra, để lộ ra một màu xanh dương rực rỡ, tươi mới như chưa từng thấy.
Khi ánh sáng dịu lại, Linh Thành không còn tồn tại theo cách cũ.
Nó đã thay đổi hoàn toàn.
Những tòa nhà bằng bê tông và kính đã biến mất, thay vào đó là những cấu trúc bằng gỗ và đá, vững chãi và hài hòa với thiên nhiên hơn.
Nhưng trên nền đất, ở chính giữa quảng trường, xuất hiện một dấu vết kỳ lạ: một bộ xương người khổng lồ, dài hàng trăm mét, nằm ngửa trên mặt đất.
Bộ xương đó được tạo thành từ những viên gạch, những mảnh kính, và những mảnh vỡ của chính thành phố cũ.
Và khuôn mặt của bộ xương khổng lồ đó...
đang tươi cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn, như thể nó biết một bí mật mà không ai khác có thể hiểu được.
Đinh Vô Ảnh không còn ở đó nữa.
Lý Thanh Tâm đứng chết lặng, tay vẫn cầm cuốn sổ tay.
Cô nhìn vào khoảng không nơi Đinh Vô Ảnh vừa đứng.
Không có xác, không có tro tàn.
Chỉ có một chiếc nhẫn bạc đơn giản, rơi xuống từ hư không, lăn nhẹ trên mặt đất và dừng lại trước chân cô.
Trên chiếc nhẫn đó, khắc một dòng chữ nhỏ bằng tiếng Việt, ngôn ngữ của thế giới mà Đinh Vô Ảnh từng nói là "thế giới cũ": *Tôi vẫn ở đây, trong mỗi ký ức mà ngươi cố gắng giữ lại.*
Lý Thanh Tâm cúi xuống, nhặt chiếc nhẫn lên.
Làn da lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay cô một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Cô nhìn lên bầu trời xanh mới, rồi nhìn xuống bộ xương khổng lồ đang mỉm cười.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cỏ và...
mùi mực in cũ kỹ.
Cô mở cuốn sổ tay ra.
Trang cuối cùng, nơi cô vừa mới viết những dòng ghi chép về sự biến mất của Linh Thành, bỗng nhiên tự động hiện ra những dòng chữ mới, nét chữ run rẩy nhưng quen thuộc.
*"Lạc Hồn đã sai.
Cổng Sự Thật không nằm ở tương lai.
Nó nằm trong ký ức của người đã chết.
mới chỉ vừa bắt đầu cuộc điều tra thực sự.
Thanh Tâm, đừng tin vào bất kỳ ai, kể cả chính tôi.
Vì phiên bản Đinh Vô Ảnh mà ngươi vừa gặp...
không phải là tôi.
Nó chỉ là một cái bóng.
Người thật đang chờ đợi ở nơi mà thời gian dừng lại.
Trước khi thế giới co lại hoàn toàn."*
Lý Thanh Tâm nhìn dòng chữ, tim cô đập thình thịch.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang mọc.
Ở đó, một tòa tháp đen tối, không thuộc về kiến trúc nào của Võ Thiên, đang nhô lên từ biển mây.
Và trên đỉnh tháp, một bóng người đang đứng, quay lưng về phía cô, vẫy tay chào.
Bóng người đó có dáng vẻ giống hệt Đinh Vô Ảnh.
Nhưng trên tay cô ta...
lại cầm một thanh kiếm đỏ rực, đang nhỏ máu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận