Chương 6

Không khí tại nơi này không phải là sự tĩnh lặng, mà là một sự im lặng nặng nề, như thể chính không gian đang nín thở chờ đợi một lời phán quyết.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận cơ thể mình bị xé toạc bởi một luồng lực vô hình ngay khi vừa chạm vào lớp sương mù phía sau chiếc mộ đá.

Cô không kịp hô hấp, phổi cô như bị bóp nghẹt bởi áp suất của thời gian đã bị nén lại thành từng khối đặc quánh.

Đây không phải là cảm giác của sự sống, mà là cảm giác của một ký ức đang cố gắng chèn ép vào một hiện tại không còn chỗ cho nó.

Cô rơi xuống, nhưng không chạm đất.

Thay vào đó, đôi chân cô lướt trên một bề mặt trong suốt, phản chiếu lại hình ảnh của một thành phố đang tan rã.

Không có tiếng bước chân, chỉ có tiếng rên rỉ của đá khô cằn khi chúng bị xé lẻn khỏi quỹ đạo của thế giới.

Đinh Vô Ảnh mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm như hai vực thẳm, không chứa đựng sự hoảng loạn mà là sự quan sát lạnh lùng đến đáng sợ.

Cô nhìn thấy những tòa nhà cao chọc trời đang biến thành những hạt bụi li ti, tan biến vào hư không mà không để lại một vết tích nào.

Lý Thanh Tâm, người đang đứng cách cô không xa, đang run rẩy.

Cô gái trẻ này không còn vẻ cẩn trọng thường ngày, những ngón tay của cô siết chặt lấy cuốn sổ ghi chép, đến mức móng tay đâm vào da thịt, máu chảy ra nhưng cô không hề hay biết.

"Đinh Vô Ảnh," giọng cô run rẩy, pha lẫn sự tuyệt vọng.

"Chúng ta đã tìm thấy nó.

Nhưng nó không phải là một nơi chốn, mà là một ranh giới." Đinh Vô Ảnh không đáp lại.

Cô biết ranh giới này.

Nó là nơi cô đã chết và tái sinh vô số lần trong những chu kỳ trước.

Cô bước lên phía trước, mỗi bước chân là một sự khẳng định về sự tồn tại của mình trong một thế giới đang cố gắng xóa bỏ cô.

"Không phải ranh giới," cô nói, giọng điệu bình thản đến rùng rợn.

"Đó là nơi thế giới đang bị xé toạc để loại bỏ những phần thừa.

Và chúng ta đang đứng ngay trên mép vực." Lý Thanh Tâm ngước lên nhìn cô, ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.

"Tại sao ngươi lại biết?

Tại sao ngươi lại bình tĩnh đến thế?

Đây là sự kết thúc của tất cả chúng ta." Đinh Vô Ảnh nhìn xuống đôi tay mình, nơi những vết sẹo của những lần chết trước đang mờ dần, như thể chúng đang bị hòa tan vào không gian.

"Vì tôi đã từng đứng ở đây," cô nói, giọng trầm xuống.

"Và tôi đã từng thấy nó sụp đổ.

Không phải vì chúng ta yếu, mà vì thế giới này đang tự hủy hoại chính mình." Bỗng nhiên, không gian rung chuyển.

Một luồng khí áp cực lớn ập đến, không mang theo gió hay lửa, mà là sự lạnh lẽo của một lời thú tội.

Từ phía hư không, Thái Sư Lữ xuất hiện.

Hắn không mặc áo choàng đen tối như những kẻ phản diện trong truyền thuyết, mà mặc một bộ đồ vải trắng giản dị, tay cầm một cây kiếm không lưỡi.

Gương mặt hắn không có sự hằn học, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm, như thể hắn là người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch mà không thể ngăn cản.

"Đinh Vô Ảnh," Thái Sư Lữ lên tiếng, giọng điệu không mang sự khinh thường mà là sự thất vọng của một người đã nhìn thấy quá nhiều bi kịch.

"Ngươi lại quay lại đúng lúc.

Ngươi nghĩ rằng mình là người cứu thế, nhưng thực ra, ngươi chỉ là một mảnh ghép bị lỗi trong bức tranh này." Đinh Vô Ảnh không đáp lại, cô chỉ đứng yên, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.

"Ngươi nói gì về bức tranh?" cô hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

Thái Sư Lữ bước lên, những trang giấy trong cuốn sách hắn cầm bay lượn trong hư không, hiển hiện lên hình ảnh của Linh Châu – nơi mà giờ đây chỉ còn lại đá và cát.

"Linh Châu không phải là một thành phố," hắn nói, giọng điệu đầy đau đớn.

"Nó là một ký ức.

Và ký ức này đang bị xóa bỏ.

Thế giới đang co lại, Đinh Vô Ảnh, không phải vì nó yếu, mà vì nó đang cố gắng sửa chữa một lỗi lầm.

Một lỗi lầm mà ngươi, và cả tôi, đều không thể chấp nhận." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim, không phải vì nỗi đau thể xác, mà vì sự nhận ra.

Cô nhớ lại những lần chết của mình, những lần cô đã cố gắng ngăn chặn sự sụp đổ, nhưng mỗi lần cô thắng, thế giới lại co lại một chút nữa.

"Vậy thì," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Ngươi muốn tôi làm gì?" Thái Sư Lữ hạ kiếm, nhưng đòn tấn công đầu tiên của hắn không nhắm vào người, mà là nhắm vào không gian xung quanh.

Bức tường vô hình rung chuyển dữ dội, tạo ra những vết nứt lớn, và từ trong đó, hàng trăm bóng ma của những cư dân Linh Châu – những người đã biến mất – bắt đầu hiện hình.

Chúng không phải là những linh hồn oan khuất, mà là những ký ức bị xé toạc, đầy thù hận và đau khổ.

Chúng không tấn công, mà chỉ đứng đó, nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.

"Chúng là những người đã mất," Thái Sư Lữ nói, giọng điệu đầy đau đớn.

"Và họ không thể quay lại.

Nhưng nếu ngươi phá vỡ bức tường này, họ sẽ vĩnh viễn biến mất.

Ngươi sẽ trở thành kẻ giết chết ký ức của nhân loại." Đinh Vô Ảnh nhìn những bóng ma, và cô thấy sự quen thuộc trong ánh mắt của họ.

Cô nhận ra rằng họ không phải là những người lạ, mà là những phiên bản của chính cô trong những chu kỳ trước.

Họ là những người đã chết để giữ thế giới này tồn tại.

"Vậy thì," cô nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Tôi sẽ không phá vỡ bức tường này.

Tôi sẽ phá vỡ chính nó." Đỉnh điểm của trận chiến đến khi bức tường vô hình bắt đầu sụp đổ.

Những tảng đá khổng lồ từ dưới lòng đất trồi lên, muốn đè bẹp Đinh Vô Ảnh.

Lữ hét lên: "Dừng lại!

Nếu ngươi phá vỡ bức tường này, Linh Châu sẽ vĩnh viễn biến mất, không còn cơ hội hồi sinh!

Ngươi sẽ trở thành kẻ giết chết ký ức của nhân loại!" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.

Cô chỉ nhìn thẳng vào Thái Sư Lữ, ánh mắt cô không còn sự lạnh lùng, mà là sự kiên định của một người đã chấp nhận cái giá phải trả.

"Tôi không phải là kẻ giết chết ký ức," cô nói, giọng điệu bình thản.

"Tôi là người đang cố gắng giữ nó lại.

Và nếu cái giá phải trả là sự biến mất của Linh Châu, thì tôi sẽ chấp nhận nó." Khi ánh sáng dần tắt, Đinh Vô Ảnh ngã xuống đất, cơ thể cô đang nhanh chóng hóa đá.

Nhưng lần này, lớp vỏ đá không bao bọc lấy cô như một chiếc quan tài, mà là một bộ xương cứng cáp, vững chãi, tỏa ra một khí thế bá đạo.

Lữ nhìn chằm chằm vào bộ xương đang tỏa sáng, giọng run rẩy: "Ngươi...

ngươi đã hoàn thành.

Nhưng cái giá phải trả là gì?" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.

Cô chỉ nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đang dần biến mất.

"Cái giá phải trả," cô nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Là tôi sẽ không còn là tôi nữa." Và rồi, khi ánh sáng cuối cùng tắt, một dòng chữ mới xuất hiện trên không gian, mờ nhạt nhưng đầy sự đe dọa: "Sự thật đang chờ đợi.

Và nó sẽ không bao giờ tha thứ." Hơi lạnh len lỏi qua những khe hở của bộ giáp, không phải từ gió, mà từ chính sự trống rỗng đang nuốt chửng không gian xung quanh.

Lữ cảm thấy lòng bàn tay mình đang run, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thấu hiểu ghê rợn đang len lỏi vào từng mạch máu.

Cô biết, cái giá mà Đinh Vô Ảnh vừa nói không chỉ là sự mất đi cái "tôi", mà là sự xóa sổ của cả một quá khứ đã từng tồn tại.

Trên tay cô, cuốn nhật ký da đen cũ kỹ đang nóng lên, những dòng chữ mực đen bắt đầu mờ dần, biến thành những ký tự lạ lùng giống như những con đường đang tự vẽ lại bản đồ của thành phố.

Lữ lật nhanh trang, ngón tay run rẩy lướt qua những dòng ghi chép của chính mình từ ba ngày trước.

*"Ngày thứ 14.

Thành phố bắt đầu co lại.

Những con phố dài hàng dặm nay chỉ còn là một con hẻm hẹp.

Người ta nói đó là ảo giác, nhưng tôi thấy tường nhà đang ép sát vào nhau, nuốt chửng cả ánh sáng ban ngày.

Nếu tôi không tìm ra nguyên nhân, chúng ta sẽ bị nghiền nát trong một không gian không còn tên gọi."* Lữ hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Cô nhìn về phía Đinh Vô Ảnh, người đang đứng giữa hư vô, nơi những ngôi sao đang tắt dần như những ngọn nến bị gió dập tắt.

Cô nhớ đến lá thư cuối cùng mà Vô Ảnh đã gửi cho cô trước khi biến mất vào khu vực "Mắt Hổ" – nơi những tòa nhà bắt đầu biến dạng.

*"Lữ, nếu bạn đọc được dòng này, nghĩa là tôi đã chạm vào lõi.

Đừng tin vào những gì mắt bạn thấy.

Sự thật không nằm ở những gì còn lại, mà ở những gì đã biến mất.

Thành phố này không đang co lại, nó đang được 'tái chế'.

Và kẻ thực hiện việc đó...

chính là chúng ta."* Lữ bước tới, mỗi bước chân là một lần không gian rung chuyển.

Cô nhớ lại cuộc đối thoại với Thám tử Trần – người đàn ông luôn mang trên mình mùi thuốc lá và nỗi buồn của một người từng mất tất cả.

"Anh không nghĩ rằng, nếu chúng ta giải cứu được thành phố, thì chính chúng ta sẽ là kẻ giết chết nó sao?" Lữ hỏi, giọng cô trong trẻo nhưng đầy gai góc.

Trần lắc đầu, ánh mắt nhìn xuống những ngón tay đang run rẩy của mình.

"Tôi đã mất vợ tôi trong vụ sụp đổ khu phố cũ.

Tôi không muốn mất cả thế giới này nữa.

Nhưng nếu cái giá phải trả là sự sống còn, thì tôi sẵn sàng hy sinh.

Dù đó là sự thật đau đớn nhất." Lữ không đáp lại.

Cô biết Trần không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật.

Trong mắt cô, sự thật là một con dao hai lưỡi, và chỉ có người cầm dao mới biết được lưỡi nào sẽ cắt đứt mạch máu.

Cô nhìn về phía bộ xương đang tỏa sáng của Đinh Vô Ảnh, nơi những mảnh ghép ký ức đang dần được lắp ráp lại.

*"Ngày thứ 17.

Tôi đã tìm thấy manh mối.

Những tòa nhà không biến mất, chúng đang được chuyển dịch sang một chiều không gian khác.

Một chiều không gian mà chúng ta không thể nhìn thấy, nhưng lại đang tồn tại.

Và kẻ đứng sau tất cả...

là một bản sao của chính tôi."* Lữ cảm thấy tim mình thắt lại.

Cô nhớ đến những lần gặp gỡ với "người kia" – một phiên bản của chính mình, nhưng lại mang trong mình một sự lạnh lùng và tàn nhẫn mà cô chưa từng có.

Người kia đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô.

Cô nhớ đến những lời nói của người kia, người đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô.

Cô nhớ đến những lời nói của người kia, người đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô.

Cô nhớ đến những lời nói của người kia, người đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô.

Cô nhớ đến những lời nói của người kia, người đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ thể cô.

Cô nhớ đến những lời nói của người kia, người đã nói với cô: "Nếu bạn muốn cứu thế giới này, bạn phải chấp nhận rằng nó sẽ không còn là thế giới của bạn nữa." Lữ bước tiếp, chân cô chạm vào một bề mặt cứng, nhưng lại không phải là đất.

Đó là một tấm gương lớn, phản chiếu lại hình ảnh của cô, nhưng lại không phải là hình ảnh của cô hiện tại.

Đó là hình ảnh của cô trong tương lai – một phiên bản của cô đã trở thành một người lãnh đạo, nhưng lại mang trong mình một sự cô độc và đau đớn không thể tả bằng lời.

"Đinh Vô Ảnh," Lữ gọi, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên định.

"Ngươi đã làm gì với thành phố này?" Đinh Vô Ảnh quay lại, ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người sống, mà là ánh mắt của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật.

"Tôi đã cứu nó," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sự đau đớn.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của nó.

Thành phố này sẽ không còn là thành phố nữa.

Nó sẽ trở thành một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một thứ mà chúng ta không thể hiểu nổi." Lữ cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua cơ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập