Chương 5
Âm thanh ấy không vang vọng trên mặt đất, mà vang lên trực tiếp trong não tạng, khiến Đinh Vô Ảnh phải bịt tai lại dù cô biết đó chỉ là ảo giác của không gian đang co lại.
Cánh tay đó không phải của cô; nó thuộc về một võ giả cấp thượng thừa từng bị cô giết cách đây ba kiếp, tên là Thương Vô Kỵ.
Tay hắn to bè, da màu xanh xám do hấp thụ quá nhiều linh khí bị ô nhiễm, đang chầm chậm vươn ra từ khe nứt của tấm bia mộ.
Đinh Vô Ảnh đứng yên, đôi mắt đen kịt không chớp, quan sát từng cử chỉ của chiếc tay đó.
Nó không tấn công, mà đang cố gắng chạm vào không khí, như một đứa trẻ cố giữ lấy một thứ vô hình đang trượt khỏi tay.
Cô nhớ rõ cảm giác khi đánh gãy xương tay này trong kiếp thứ hai, khi đó hắn còn sống, còn cười, còn tin rằng mình đang cứu rỗi thế giới.
Giờ đây, chỉ còn lại một tàn dư ký ức, một mảnh ghép bị bỏ sót từ quá khứ mà thế giới đang cố gắng xóa bỏ.
Lý Thanh Tâm đứng cách cô năm bước, tay đặt lên chuôi kiếm nhưng không rút ra.
Cô gái trẻ này, người thư ký luôn nghi ngờ mọi thứ, đang nhìn chiếc tay đó với ánh mắt đầy kinh hoàng lẫn tò mò.
"Nó không nên tồn tại," Lý Thanh Tâm thì thầm, giọng run run.
"Trong ghi chép của Viện Sử, Thương Vô Kỵ đã tan thành bụi ngay sau khi chết.
Không có xác, không có hài cốt."
"Thế giới này đang co lại, Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh đáp, giọng lạnh như băng nhưng lại ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Khi không gian bị nén, những thứ đã chết cũng không thể biến mất hoàn toàn.
Chúng bị ép vào cùng một điểm, trở thành những mảnh ghép của một bức tranh đang vỡ vụn."
Chiếc tay xanh xám đó đột ngột co lại, nắm chặt không khí.
Một luồng khí đen kịt trào ra từ kẽ ngón tay, không phải là khí tức của tà ma, mà là sự trống rỗng của một không gian đã bị xóa sổ.
Đinh Vô Ảnh bước tới, không né tránh.
Cô đưa tay phải của mình ra, chạm vào lòng bàn tay của Thương Vô Kỵ.
Một cảm giác lạnh giá thấu xương chạy dọc theo mạch kinh lạc, không phải đau đớn, mà là một sự ghi nhận.
Cô nhận ra đây không phải là một xác ướp, mà là một "bản sao" được tạo ra từ chính ký ức của cô về cái chết của hắn.
"Anh ta không phải là ma," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên như tiếng chuông đồng trong gió.
"Anh ta là bằng chứng.
Bằng chứng rằng chúng ta không thể quên, ngay cả khi thế giới muốn xóa bỏ chúng ta."
Lý Thanh Tâm bước lại gần hơn, ánh mắt sắc sảo của cô dán chặt vào khuôn mặt Đinh Vô Ảnh.
"Nếu đó là bằng chứng, thì tại sao nó lại xuất hiện ngay khi chúng ta tìm đến mộ phần này?
Có phải vì chúng ta đã kích hoạt một cái gì đó?"
"Không phải kích hoạt," Đinh Vô Ảnh lắc đầu, ngón tay cô đang nhẹ nhàng xoa đi lớp bụi trên cổ tay của Thương Vô Kỵ.
"Mà là sự hồi đáp.
Thế giới đang phản ứng lại với sự hiện diện của chúng ta.
Nó đang cố gắng 'cắt bỏ' những gì nó cho là thừa thãi, nhưng những gì chúng ta mang theo lại là những mảnh vỡ không thể bị cắt."
Chiếc tay đột ngột buông lỏng, rơi xuống đất như một khối đất sét khô nứt.
Nhưng trước khi chạm đất, nó vỡ tan thành những hạt bụi màu xanh, bay lên và hòa vào làn gió sa mạc.
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến mất đó.
Cô biết rõ, đây là lần thứ ba cô chứng kiến cái chết của hắn, nhưng lần này, cảm giác không phải là chiến thắng, mà là một sự tiếc nuối vô hình.
Họ lơ lửng trong vòm mộ, phía trên là một vòm trời đen thui không có sao, chỉ có một lỗ hổng nhỏ li ti, nơi ánh sáng yếu ớt của "thức tỉnh" đang chực chờ nuốt chửng.
Không gian ở đây không tuân theo quy luật vật lý thông thường; trọng lực bị đảo ngược, khiến những hạt bụi bay ngược lên trời thay vì rơi xuống đất.
Thương Vô Kỵ cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói khô khốc như có vật thể ma quái đi vào cổ họng hắn, dù hình hài của hắn đã tan biến.
"Anh đã nói dối," giọng nói vang lên từ khắp nơi, không phải từ một hướng cụ thể.
"Không phải thế giới này đang chết để trưởng thành.
Nó đang bị 'xóa' để dọn đường cho một bản sao mới."
Đinh Vô Ảnh mở mắt, ánh nhìn của cô xuyên qua bóng tối.
"Thương Vô Kỵ?
Anh vẫn còn đây?"
"Ta không còn là Thương Vô Kỵ," giọng nói đáp lại, mang theo âm hưởng của ngàn năm cô độc.
"Ta chỉ là một đoạn ký ức còn sót lại, một lỗi hệ thống mà thế giới không thể xóa bỏ.
Và lỗi hệ thống này đang nói cho ngươi biết sự thật."
Lý Thanh Tâm run rẩy, cô nắm chặt tay Đinh Vô Ảnh, như thể muốn tìm một điểm tựa trong cơn bão trí tuệ đang ập đến.
"Sự thật gì?
Tại sao thành phố lại biến mất?
Tại sao mọi người đều không nhớ?"
"Vì họ không cần nhớ," giọng nói của Thương Vô Kỵ vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Khi một thành phố bị cắt rời khỏi dòng thời gian, nó trở thành thức ăn tinh khiết cho sự 'Thức Tỉnh'.
Những người dân trong đó không chết, họ chỉ bị chuyển đổi thành năng lượng.
Ký ức về họ bị xóa bỏ để con người không còn nhớ, và khi không còn nhớ, thì nỗi đau cũng không còn.
Đó là cách thế giới này tự vệ."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình thắt lại.
Cô nhớ lại những ngày đầu khi cô đến thế giới này, khi cô thấy những thành phố lớn như Vân Đô, Thanh Thành bỗng nhiên biến mất, để lại những vùng đất trống trải không tên gọi.
Người ta bảo đó là thiên tai, là dịch bệnh, là sự trừng phạt của trời đất.
Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi hơn nhiều.
Đó là một cuộc giết người hàng loạt, một cuộc thanh lọc tàn nhẫn mà không ai biết được.
"Vậy thì Lạc Hồn..." Đinh Vô Ảnh thì thầm, giọng cô run nhẹ.
"Anh ta đang làm gì?"
"Lạc Hồn đang cố gắng mở khóa 'Cổng Sự Thật'," giọng Thương Vô Kỵ đáp, mang theo một sự khinh miệt.
"Anh ta tin rằng nếu thế giới này đã lỗi, thì phải được 'dập tắt' để xây lại từ đầu.
Anh ta nghĩ mình là một nghệ sĩ đang sửa lại bức tranh bị hỏng.
Nhưng anh ta không biết rằng, bức tranh này không thể sửa được, chỉ có thể chấp nhận hoặc hủy diệt."
Đinh Vô Ảnh bước tới, đôi chân cô như đang bước trên những tấm gương phản chiếu quá khứ.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?
Nếu thế giới đang bị hủy diệt để tái sinh, thì liệu chúng ta có thể ngăn chặn được không?"
"Không thể," giọng nói đáp lại, dứt khoát như một bản án.
"Ngươi không thể ngăn chặn một quá trình đã bắt đầu từ ngàn năm trước.
Ngươi chỉ có thể chọn: trở thành một phần của sự tái sinh, hoặc trở thành một mảnh vỡ vĩnh cửu."
Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy lo lắng.
"Chúng ta không thể để nó xảy ra.
Nếu chúng ta biết sự thật, chúng ta phải làm gì đó."
"Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh quay lại nhìn cô, ánh mắt cô kiên định nhưng đầy buồn bã.
"Nếu chúng ta ngăn chặn được, thì cái giá phải trả là gì?
Có thể là sự hủy diệt của chính chúng ta, hoặc sự hủy diệt của những gì chúng ta đang cố gắng bảo vệ."
"Thế giới này không đáng để hy sinh," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô cứng rắn.
"Mọi người, mọi ký ức, mọi tình yêu...
tất cả đều có giá trị."
"Giá trị ấy đang bị đánh đổi bằng sự sống," Đinh Vô Ảnh đáp.
"Và đó là điều đáng sợ nhất."
Từng thành phố biến mất trước mắt họ không phải là do mất tích, mà là do chúng bị "cắt rời" khỏi dòng thời gian và không gian để trở thành thức ăn tinh khiết.
Những ghi chép cũ trong thế giới thực chỉ còn lại là những mảnh vỡ, vì bản thân ký ức về những nơi đó cũng bị "Thức Tỉnh" làm mờ đi để con người không còn nhớ.
Đinh Vô Ảnh nhìn vào không gian trước mặt, nơi những hình ảnh của các thành phố đang hiện lên như những giấc mơ vỡ vụn.
Cô thấy Vân Đô, nơi cô từng sống trong kiếp thứ nhất, với những tòa nhà cao vút và những con sông chảy xiết.
Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát, những tòa nhà đang tan thành bụi, những con người đang biến mất trong ánh sáng trắng xóa.
Cô thấy Thanh Thành, nơi cô từng học võ, với những ngôi chùa cổ kính và những sân tập rộng lớn.
Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một khoảng trống, một vùng đất không tên gọi, không ai nhớ.
"Đây là cách thế giới hoạt động," giọng nói của Thương Vô Kỵ vang lên, mang theo một sự thương cảm.
"Nó không ác tâm, nó chỉ đơn giản là đang tìm cách tồn tại.
Nhưng cái giá phải trả là sự sống của những người vô tội."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một nỗi đau sâu sắc trong tim, nhưng cô không để nó kiểm soát mình.
Cô biết rằng, nếu cô để nỗi đau đó chi phối, cô sẽ không thể tiếp tục.
Cô phải mạnh mẽ, cô phải kiên định, cô phải tìm ra cách để cứu vãn những gì còn lại.
"Chúng ta phải tìm ra cách để ngăn chặn nó," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô kiên định.
"Nếu thế giới đang bị hủy diệt, thì chúng ta phải tìm ra cách để cứu nó."
"Nhưng cái giá phải trả là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.
"Nếu chúng ta ngăn chặn được, thì cái giá phải trả là gì?"
"Đó là điều chúng ta phải tìm ra," Đinh Vô Ảnh đáp.
"Và đó là điều chúng ta phải chấp nhận."
Đinh Vô Ảnh nhìn những mảnh vỡ của Thương Vô Kỵ, người từng là đối thủ đáng sợ nhất cô từng gặp trong ba kiếp.
Cô không giận, không buồn.
Cô nhớ lại cảm giác của mình khi đứng giữa những thành phố biến mất, không phải để cứu, mà để ghi nhận.
Cô nhận ra rằng "Võ Đạo" ở đây không phải là để đánh bại thi thể, mà là để tìm ra sự thật.
Cô bước tới, đưa tay ra, chạm vào những mảnh vỡ của Thương Vô Kỵ.
Một luồng sáng trắng bùng nổ, chiếu rọi khắp vòm mộ.
Cô cảm thấy một sự đau đớn thấu xương, nhưng cô không退缩.
Cô biết rằng, đây là sự lựa chọn của kẻ không thể chết.
"Ta sẽ không để thế giới này biến mất," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên như một lời thề.
"Ta sẽ tìm ra cách để cứu nó, bất chấp cái giá phải trả."
Lý Thanh Tâm nhìn cô, ánh mắt cô đầy sự kính phục.
"Chúng ta sẽ làm gì?"
"Chúng ta sẽ tìm ra sự thật," Đinh Vô Ảnh đáp.
"Và chúng ta sẽ chiến đấu cho nó."
Ánh sáng trắng bùng nổ, nuốt chửng cả vòm mộ và những hạt bụi của Thương Vô Kỵ.
Khi mọi thứ tĩnh lặng trở lại, chiếc mộ đá trở nên bình thường, không có vết nứt, không có dấu hiệu của cuộc đối đầu vừa qua.
Chỉ còn lại một vệt mực đen khô trên tấm bia mộ, hình thành nên bốn chữ: "Đinh Vô Ảnh".
Một người nông dân đang đi ngang qua, dừng lại nhìn tấm bia mộ.
Anh ta nhìn bốn chữ "Đinh Vô Ảnh" với ánh mắt đầy tò mò.
"Ai là Đinh Vô Ảnh?" anh ta hỏi, giọng đầy sự nghi ngờ.
Đinh Vô Ảnh đứng đó, nhìn anh nông dân với ánh mắt đầy buồn bã.
"Đó là người sẽ cứu thế giới này," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sự kiên định.
"Và đó là người sẽ trả giá cho nó."
Anh nông dân nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự lo lắng.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?"
"Chúng ta phải chờ đợi," Đinh Vô Ảnh đáp.
"Và chúng ta phải chuẩn bị."
Cô quay lại, nhìn vào không gian trước mặt, nơi những thành phố đang biến mất.
Cô biết rằng, đây chỉ là bắt đầu.
Và cô biết rằng, cái giá phải trả sẽ rất đắt.
Nhưng cô không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Nhưng liệu cô có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay cô sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Ánh sáng trắng bùng nổ lần nữa, nuốt chửng cả vòm mộ và những hạt bụi của Thương Vô Kỵ.
Khi mọi thứ tĩnh lặng trở lại, chiếc mộ đá trở nên bình thường, không có vết nứt, không có dấu hiệu của cuộc đối đầu vừa qua.
Chỉ còn lại một vệt mực đen khô trên tấm bia mộ, hình thành nên bốn chữ: "Đinh Vô Ảnh".
Và trên vệt mực đen đó, một dòng chữ mới xuất hiện, mờ nhạt nhưng đầy sự đe dọa: "Sự thật đang chờ đợi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận