Chương 4
Đây không phải là mùi của cái chết, mà là mùi của sự lãng quên.
Đinh Vô Ảnh đứng trước một khối đá đen sẫm, hình dáng thô sơ nhưng lại mang nét uy nghiêm của một ngôi mộ chưa có tên.
Cô không khóc, cũng không run rẩy trước cái lạnh thấu xương tỏa ra từ tảng đá.
Đôi tay cô, đôi tay đã từng cầm kiếm và cũng đã từng buông lơi để chấp nhận số phận, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt đá lạnh ngắt.指尖 (ngón tay) của cô chạm vào đá, không phải để tìm kiếm sự ấm áp, mà để cảm nhận dòng chảy của "khí" đang bị chặn lại.
Đá lạnh, nhưng không phải lạnh của băng giá, mà là lạnh của sự trống rỗng.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc ấy, Đinh Vô Ảnh cảm thấy một hồi âm kỳ lạ vang lên trong đầu, như tiếng bước chân của chính cô từ một quá khứ xa xôi vọng lại.
Cô nhớ rõ cảm giác này.
Đã bao nhiêu lần cô đứng ở đây, trước ngôi mộ này, và mỗi lần đều kết thúc bằng một sự biến mất.
Nhưng lần này, thứ cảm giác kỳ lạ nhất là cô không cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi là cảm xúc của người sống, còn cô, Đinh Vô Ảnh, dường như đã quá quen thuộc với ranh giới giữa sự tồn tại và hư vô.
Lý Thanh Tâm đứng cách đó vài bước, tay vẫn siết chặt cuốn sổ tay ghi chép của mình.
Cô nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt nghi ngờ, nhưng sâu thẳm trong lòng là sự lo lắng tột độ.
"Ngươi đang làm gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng cô run nhẹ, không phải vì lạnh mà vì sự bất an trước những biến động của không gian xung quanh.
"Mộ này không thuộc về ngươi, Vô Ảnh.
Nó là một dấu hiệu.
Một lời cảnh báo rằng chúng ta đang đi quá xa."
Đinh Vô Ảnh không đáp lại ngay.
Cô rút tay ra khỏi tảng đá, để lại một vệt sương mờ trên bề mặt đen kịt.
"Không phải là lời cảnh báo, Thanh Tâm," cô nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Nó là một bản đồ.
Và chúng ta đang đứng đúng ở tâm điểm của sự sụp đổ."
Thế giới bắt đầu rung chuyển nhẹ.
Những tòa nhà cao tầng của Lan Kinh, những công trình kiến trúc bằng gỗ và đá đã tồn tại hàng trăm năm, bắt đầu mờ dần.
Không phải sụp đổ, mà là tan biến.
Giống như một bức tranh bị người ta lau sạch bằng một chiếc khăn ẩm.
Không có tiếng nổ, không có tiếng thét, chỉ có sự im lặng chết chóc khi những mảng không gian bị xé toạc ra và hút vào một điểm vô hình.
Đinh Vô Ảnh quay đầu lại, ánh mắt cô chạm vào bóng dáng của Thái Tử Lâm đang bước ra từ màn sương.
Anh ta không mặc giáp trụ, chỉ mặc một bộ áo bào đen đơn giản, tay cầm một cây kiếm ngắn nhưng tỏa ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.
Thái Tử Lâm không nhìn cô với sự thù hận, mà nhìn cô như nhìn một tác phẩm nghệ thuật sắp bị phá hủy.
"Vô Ảnh," Thái Tử Lâm nói, giọng anh trầm và đầy uy lực, nhưng cũng mang một nỗi buồn sâu thẳm.
"Ngươi không sợ sao?
Khi thành phố biến mất, ngươi sẽ không còn thuộc về bất kỳ nơi nào cả.
Ngươi chỉ là cái xác trôi dạt giữa hư vô."
Đinh Vô Ảnh bước đến gần anh, mỗi bước chân đều để lại một vết in mờ trên mặt đất đang biến mất.
"Ta không sợ sự trôi dạt, Thái Tử.
Ta sợ là ta sẽ không còn gì để cứu," cô đáp lại, giọng điệu kiên định.
"Ngươi nghĩ rằng việc này là sự trừng phạt?
Hay là một sự tái sinh?"
Thái Tử Lâm mỉm cười, một nụ cười gượng gạo nhưng đầy bi kịch.
"Đó là sự hoàn hảo.
Thế giới này đang lỗi, Vô Ảnh.
Những thành phố, những con người, những ký ức...
tất cả đều là những lỗi cần được sửa chữa.
Ta chỉ là người cầm bút, người xóa bỏ những nét vẽ sai lầm để vẽ lại một bức tranh hoàn hảo."
"Vậy thì ai là người quyết định cái gì là sai?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng đầy thách thức.
Hay là một thế lực nào đó đang điều khiển ngươi?"
Thái Tử Lâm không trả lời.
Anh chỉ nâng cây kiếm lên, ánh mắt anh trở nên sắc bén như lưỡi dao.
"Không có thời gian cho những câu hỏi vô nghĩa nữa.
Vũ điệu của sự biến mất đã bắt đầu, và ngươi là điệu nhảy cuối cùng."
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những võ sĩ vệ binh của Thái Tử Lâm xuất hiện từ hư không, không mang theo kiếm, mà mang theo những bàn tay đang tỏa ra ánh sáng xanh lục kỳ lạ.
Họ không tấn công Đinh Vô Ảnh bằng sức mạnh vật lý, mà bằng kỹ năng "Tham Lam".
Họ dùng sức mạnh của mình để kéo dãn không gian, bóp nát từng phần của Lan Kinh.
Mỗi khi một võ sĩ chạm vào Đinh Vô Ảnh, không gian xung quanh cô sẽ bị nén lại, khiến cô cảm thấy như thể cả thế giới đang đè nặng lên vai.
Đinh Vô Ảnh lùi lại, nhưng không phải vì sợ hãi.
Cô quan sát kỹ từng chuyển động của những võ sĩ, từng đường nét của không gian bị biến dạng.
Cô nhận ra rằng kỹ năng "Tham Lam" này không chỉ là một vũ khí, mà là một công cụ để thu thập năng lượng.
Họ đang thu thập năng lượng từ sự biến mất của Lan Kinh để nuôi dưỡng "Cổng Sự Thật" mà Thái Tử Lâm muốn mở ra.
"Đừng phí sức," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên giữa không gian đang rung chuyển.
"Ngươi không thể ép ta rời khỏi đây.
Ta sẽ ở lại cho đến khi cuối cùng."
Thái Tử Lâm lắc đầu, ánh mắt anh đầy đau khổ.
"Ngươi không hiểu, Vô Ảnh.
Nếu ngươi không rời đi, cả thành phố sẽ bị hủy diệt cùng với ngươi.
Và nếu ngươi rời đi, ngươi sẽ trở thành một phần của sự hủy diệt này."
Đinh Vô Ảnh nhìn anh, ánh mắt cô không còn lạnh lùng nữa, mà là sự thấu hiểu.
"Vậy thì chúng ta sẽ cùng chết," cô nói, giọng cô đầy quyết tâm.
"Nhưng trước khi chết, ta sẽ biết sự thật."
Thái Tử Lâm không nói gì thêm.
Anh ra lệnh cho toàn bộ vệ binh tấn công.
Những luồng năng lượng xanh lục bao phủ lấy Đinh Vô Ảnh, ép cô vào trong một không gian hẹp.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang bị nén lại, từng tế bào đang bị xé toạc.
Nhưng cô không né tránh.
Cô đứng vững, đôi tay cô giang rộng, đón lấy luồng năng lượng hủy diệt của Thái Tử.
Thái Tử Lâm tự cắt đứt mạch huyết vận của mình, dâng hiến toàn bộ sức mạnh cho kỹ thuật "Phá Diệt".
Anh ta chấp nhận cùng chết, cùng với thành phố, cùng với Đinh Vô Ảnh.
"Đây là sự hy sinh cần thiết," anh nói, giọng anh vang lên như một lời cầu nguyện.
"Cho một thế giới mới."
Đinh Vô Ảnh không né tránh.
Cô đưa tay ra, đón lấy luồng năng lượng hủy diệt của Thái Tử.
Cô cảm thấy sức mạnh của anh ta xé toạc cơ thể cô, nhưng cô không cảm thấy đau đớn.
Thay vào đó, cô cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ.
Cô nhớ lại những lần chết trước đây, những lần cô đã chết và được tái tạo lại từ những mảnh ký ức.
Đây không phải là lần đầu tiên cô chết, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng.
Ánh sáng bùng nổ, bao trùm lấy cả Lan Kinh.
Thế giới dường như đang co lại, biến mất trong một chớp mắt.
Nhưng giữa màn sáng trắng xóa đó, Đinh Vô Ảnh vẫn đứng vững.
Cô không chết.
Cô chỉ đơn giản là đang ở giữa một sự chuyển đổi.
Khi ánh sáng tắt đi, chỉ còn lại chiếc mộ đá nhỏ trôi lơ lửng giữa không trung, xa cách mọi thứ.
Nó không còn ở trên mặt đất, mà đang trôi giữa hư không.
Đinh Vô Ảnh đứng bên cạnh nó, cơ thể cô không còn nguyên vẹn, nhưng ý thức của cô vẫn rõ ràng.
Cô nhìn xuống dưới, nơi mà Lan Kinh đã từng tồn tại, giờ chỉ còn là một vùng hoang vu không tên gọi.
Một người đàn ông lạ mặt đang đứng ở rìa vùng hoang vu.
Anh ta không phải là Thái Tử, cũng không phải ai trong quân đội.
Anh ta mặc một bộ quần áo đơn giản, tay cầm một cuốn nhật ký cũ kỹ.
Trang giấy của cuốn nhật ký bị xé nhét đầy các mảnh ghép, mỗi mảnh đều ghi chép một sự kiện, một cái chết, một sự tái sinh.
Người đàn ông nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò và một chút sợ hãi.
"Ngươi là ai?" anh ta hỏi, giọng anh run nhẹ.
"Tại sao ngươi lại ở đây?
Tại sao ngươi không chết?"
Đinh Vô Ảnh nhìn người đàn ông lạ mặt, ánh mắt cô không còn lạnh lùng nữa.
Cô cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ từ anh ta.
"Ta là Đinh Vô Ảnh," cô nói, giọng cô vang lên giữa không gian trống rỗng.
"Và ta không phải là người sống.
Ta là những mảnh ký ức còn sót lại của chính mình."
Người đàn ông lạ mặt nhìn cuốn nhật ký trong tay, rồi nhìn lại Đinh Vô Ảnh.
"Nhật ký này...
nó nói rằng thế giới đang co lại.
Nó nói rằng có một người sẽ chết đi nhiều lần để tìm ra sự thật.
Và người đó...
là ngươi."
Đinh Vô Ảnh bước đến gần người đàn ông, đôi tay cô run nhẹ.
"Sự thật là gì?" cô hỏi, giọng cô đầy vẻ khẩn thiết.
"Sự thật mà ngươi đang tìm kiếm là gì?"
Người đàn ông mở cuốn nhật ký, lật đến trang cuối cùng.
Trang giấy đó bị xé nát, nhưng trên đó vẫn còn in một dòng chữ: "Khi thế giới co lại, chỉ có một người có thể cứu nó.
Và người đó phải chết."
Đinh Vô Ảnh nhìn dòng chữ, ánh mắt cô tối sầm lại.
"Vậy thì ta đã chết bao nhiêu lần rồi?" cô hỏi, giọng cô run nhẹ.
Người đàn ông lạ mặt lắc đầu.
"Ta không biết.
Nhưng ta biết rằng ngươi không phải là người duy nhất.
Có rất nhiều người như ngươi, những người đã chết và được tái tạo lại.
Và tất cả họ đều đang tìm kiếm sự thật."
Đinh Vô Ảnh nhìn xuống vùng hoang vu bên dưới, nơi mà Lan Kinh đã từng tồn tại.
Cô cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm trong lòng.
Cô không biết mình đã chết bao nhiêu lần, nhưng cô biết rằng mình sẽ không bao giờ dừng lại.
Cô sẽ tiếp tục tìm kiếm sự thật, bất chấp cái giá phải trả.
"Ta sẽ tìm ra sự thật," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy quyết tâm.
"Dù phải chết thêm bao nhiêu lần nữa."
Người đàn ông lạ mặt nhìn cô, ánh mắt anh ta đầy sự kính trọng.
"Vậy thì hãy đi cùng ta," anh ta nói.
"Ta có thể giúp ngươi tìm ra sự thật."
Đinh Vô Ảnh nhìn anh ta, ánh mắt cô không còn lạnh lùng nữa.
Cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa hai người.
"Được," cô nói.
"Nhưng trước tiên, ta cần biết ngươi là ai."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười, một nụ cười bí ẩn.
"Ta là người duy nhất biết được sự thật về thế giới này," anh ta nói.
"Và ta là người duy nhất có thể giúp ngươi sống sót."
Đinh Vô Ảnh nhìn anh ta, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
"Tại sao ngươi lại giúp ta?" cô hỏi.
Người đàn ông lạ mặt nhìn vào cuốn nhật ký, rồi nhìn lại Đinh Vô Ảnh.
"Vì ta cũng đang tìm kiếm sự thật," anh ta nói.
"Và ta tin rằng ngươi là chìa khóa."
Đinh Vô Ảnh không nói gì thêm.
Cô bước đến gần người đàn ông lạ mặt, và cùng nhau, họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí cô, một câu hỏi vẫn vang lên: "Ai là người đang điều khiển tất cả này?
Và tại sao ta lại là người duy nhất có thể sống sót?"
Câu trả lời, có lẽ, đang nằm sâu trong những trang giấy bị xé nát của cuốn nhật ký cũ kỹ mà người đàn ông lạ mặt đang cầm.
Và Đinh Vô Ảnh biết rằng, cuộc hành trình của cô mới chỉ bắt đầu.
Nhưng liệu cô có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay cô sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt anh ta đầy sự tò mò.
"Ngươi thực sự không sợ chết sao?" anh ta hỏi.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
"Ta sợ," cô nói.
"Nhưng ta sợ hơn là không biết sự thật."
Người đàn ông lạ mặt mỉm cười.
"Vậy thì chúng ta sẽ tìm ra sự thật cùng nhau," anh ta nói.
"Dù phải chết bao nhiêu lần nữa."
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
"Được," cô nói.
"Hãy bắt đầu."
Họ bước vào vùng hoang vu, nơi mà sự thật đang chờ đợi họ.
Nhưng liệu họ có thể tìm ra sự thật trước khi thế giới này hoàn toàn biến mất?
Hay họ sẽ phải chết thêm một lần nữa để trả giá cho sự thật?
Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng Đinh Vô Ảnh không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và cô sẽ chết thêm nhiều lần nữa.
Vì đó là sứ mệnh của cô.
Và đó là lý do tại sao cô tồn tại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận