Chương 3

Lốc xoáy không còn mang theo gió mà giống như một dòng thời gian bị bóp méo, uốn cong không gian theo ý muốn của một thực thể vô hình.

Lục Thượng Quan bị hất tung lên không trung, đôi tay run rẩy cố gắng bám vào những luồng khí vô hình, nhưng cơ thể anh đang dần hòa tan thành những hạt bụi phát sáng, tan biến vào hư không.

Trước mắt hắn, Đinh Vô Ảnh đứng sững, như một cột trụ vững chãi giữa cơn bão táp của sự hủy diệt.

Cô không hô to, không tung ra chiêu thức hoa mỹ, cũng không có vẻ sợ hãi trước cái chết đang bao trùm.

Đôi mắt cô, sâu thẳm và tĩnh lặng như đáy vực, phản chiếu hình ảnh Lục Thượng Quan đang dần biến mất.

Đinh Vô Ảnh bước tới, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại tạo ra những gợn sóng đen kịt trên mặt đất, như thể cô đang đi trên bề mặt của một tấm gương vỡ.

Cô giơ tay, lòng bàn tay hướng về phía Lục Thượng Quan, nhưng không phải để cứu, mà để chặn lại dòng chảy của sự biến mất.

"Đừng cố bám vào không khí," cô nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, như thể đang nhắc nhở một đứa trẻ đang chơi đùa.

"Không khí ở đây không còn là thứ để thở.

Nó là những mảnh vỡ của quá khứ đang cố gắng gào thét." Lục Thượng Quan cố gắng giữ thăng bằng, nhưng cơ thể anh đã bắt đầu mờ nhòe.

Những ngón tay anh, vốn là biểu tượng của quyền lực trong võ đường, giờ đây lại trở nên vô nghĩa khi không thể chạm vào bất cứ thứ gì thực sự.

"Đinh Vô Ảnh!

Ngươi đang làm gì?" anh hét lên, giọng khàn đặc vì sự tuyệt vọng.

"Nếu không cứu ta, cả thành phố này sẽ biến mất!

Cả chúng ta sẽ biến mất!" "Thành phố này đã biến mất từ lâu rồi," Đinh Vô Ảnh đáp lại, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, hướng về phía chân trời nơi những tòa nhà đang dần tan thành khói trắng.

"Chúng ta chỉ là những bóng ma đang lang thang trong ký ức của một thế giới đã chết.

Việc ngươi đang cố bám víu vào cái chết chỉ làm cho quá trình này thêm đau đớn." Lốc xoáy càng lúc càng mạnh, nhưng không phải vì sức gió, mà vì sự sụp đổ của quy luật vật lý.

Những tảng đá, những cột trụ của cung điện đang biến thành mực đen, chảy loang ra như một dòng sông ngầm dưới lòng đất.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa dòng sông mực đen đó, thân hình cô không bị cuốn trôi, mà ngược lại, dường như cô đang hòa quyện với nó.

Cô không phải là nạn nhân của sự biến mất, mà là người đang dẫn đường cho nó.

Lốc xoáy dần dần yếu đi, thay bằng một sự tĩnh lặng đáng sợ, nặng nề như chì.

Lục Thượng Quan rơi xuống đất, toàn thân đầy máu và vết nứt, nhưng kỳ lạ nhất là khi chạm vào người, những vết thương không chảy máu mà chảy ra những dòng mực đen, như thể linh hồn đang rò rỉ ra ngoài.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân nặng trịch như chì, mỗi bước đi đều để lại một dấu vết đen ngòm trên mặt đất sạch sẽ.

"Ngươi..." Lục Thượng Quan lắp bắp, nhìn xuống đôi tay đang bốc khói đen của mình.

"Ngươi đã làm gì với ta?

Tại sao vết thương lại thành mực?" Đinh Vô Ảnh đứng cách đó vài bước, tay cô vẫn giơ cao, nhưng không còn giữ thế tấn công.

Cô nhìn Lục Thượng Quan với ánh mắt của một người quan sát đang xem xét một thí nghiệm thất bại.

"Không phải ta làm gì với ngươi," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo.

"Đó là bản chất của thế giới này.

Khi 'Võ Thiên' bắt đầu co lại, nó không phá hủy vật chất, nó phá hủy bản chất.

Những vết thương của ngươi là bằng chứng rằng linh hồn ngươi đang bị hòa tan vào 'Cổng Sự Thật'." Lục Thượng Quan nhìn quanh, thấy những người dân xung quanh cũng đang nằm ngổn ngang, những vết thương trên người họ cũng chảy ra mực đen.

Không ai kêu la, không ai khóc than, chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm.

"Đây là sự trừng phạt ư?" anh hỏi, giọng run rẩy.

"Hay đây là sự trừng phạt cho tội lỗi của chúng ta?" "Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu, bước tới gần hơn.

"Đây là sự thanh lọc.

Những người yếu đuối, những người không thể thích nghi với sự thay đổi, sẽ bị loại bỏ.

Và ngươi, Lục Thượng Quan, ngươi là một trong những người yếu đuối nhất." Lục Thượng Quan cảm thấy một cơn đau nhói xuyên thấu lồng ngực, không phải vì vết thương, mà vì sự thật mà Đinh Vô Ảnh vừa nói.

Ta là võ giả cấp cao!

Ta đã từng chiến thắng ngàn trận!

Làm sao ta có thể yếu đuối?" "Võ đạo không chỉ là sức mạnh cơ bắp," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô trở nên sâu sắc hơn.

"Võ đạo là khả năng thích nghi, là khả năng chấp nhận sự thay đổi.

Ngươi đang cố bám víu vào quá khứ, vào những vinh quang đã qua, trong khi thế giới đang tiến về phía trước.

Sự bám víu đó là nguyên nhân khiến ngươi bị hòa tan." Lục Thượng Quan nhìn xuống đôi tay của mình, những dòng mực đen đang lan rộng, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể anh.

"Vậy thì sao?

Ngươi muốn ta chết ư?

Ngươi muốn thế giới này biến mất ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô đột ngột thay đổi, trở nên nghiêm túc và đầy quyết tâm.

"Ta không muốn thế giới này biến mất.

Ta muốn tìm ra cách để ngăn chặn nó.

Nhưng để làm được điều đó, ta phải hiểu nó.

Và để hiểu nó, ta phải trở thành một phần của nó." Lục Thượng Quan nhìn Đinh Vô Ảnh, cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy anh.

"Ngươi là ai?

Ngươi không phải là Đinh Vô Ảnh mà ta biết.

Người đó không bao giờ nói những điều như vậy." "Đó là bởi vì người đó đã chết," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Và người đang đứng trước ngươi là một phiên bản mới, một phiên bản đã được tái tạo từ những mảnh ký ức còn sót lại của người đó." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Phiên bản mới?

Ngươi đang nói gì vậy?" "Ngươi sẽ hiểu," Đinh Vô Ảnh nói, quay lưng lại và bước đi.

"Khi ngươi nhìn thấy những gì đang chờ đợi phía trước." Đinh Vô Ảnh quay lưng lại, bước vào trung tâm của vòng xoáy mực đen đang lan rộng.

Lục Thượng Quan nhìn theo, hoảng loạn khi thấy thân thể cô bắt đầu bị hòa tan vào mực đen, nhưng cô không kêu đau, mà ngược lại, vẻ mặt cô trở nên thư thái lạ thường.

"Ngươi muốn cứu ai?" Lục Thượng Quan hét lên, cố gắng lao tới.

"Ngươi sẽ chết trong đó!

Ngươi sẽ biến mất!" Đinh Vô Ảnh không đáp lại, cô chỉ đưa tay ra, chạm vào dòng mực đen đang bao bọc lấy cô.

"Ta không chết," cô nói, giọng điệu của cô vang lên như tiếng vọng từ xa.

"Ta đang trở về.

Ta đang trở về với nguồn gốc của mình." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự đau đớn thấu tim.

"Đinh Vô Ảnh!

Hãy quay lại!

Hãy cứu ta!

Hãy cứu thế giới này!" "Thế giới này không cần cứu," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Nó cần được tái sinh.

Và ta là người sẽ thực hiện điều đó." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang phản bội chúng ta ư?

Ngươi đang phản bội võ đạo ư?" "Võ đạo không phải là thứ để bảo vệ," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, như thể nhìn thấy tương lai.

"Võ đạo là thứ để thay đổi.

Và ta sẽ thay đổi thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi là ai?

Ngươi không phải là Đinh Vô Ảnh mà ta biết.

Người đó không bao giờ nói những điều như vậy." "Đó là bởi vì người đó đã chết," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Và người đang đứng trước ngươi là một phiên bản mới, một phiên bản đã được tái tạo từ những mảnh ký ức còn sót lại của người đó." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Phiên bản mới?

Ngươi đang nói gì vậy?" "Ngươi sẽ hiểu," Đinh Vô Ảnh nói, quay lưng lại và bước đi.

"Khi ngươi nhìn thấy những gì đang chờ đợi phía trước." Đinh Vô Ảnh ngừng hành động, đứng giữa vòng xoáy mực đen đang cuộn trào dữ dội.

Cô giơ tay lên, và bất ngờ, lớp da thịt của cô bắt đầu bong tróc, không phải vì thương tích, mà vì sự tái tạo lại từ đầu.

Những vết thương sâu hoắm trên cơ thể cô liền tức thì, da thịt mới mọc lên hồng hào và trẻ trung hơn cả tuổi trẻ.

Lục Thượng Quan nhìn thấy cảnh tượng đó, anh cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

ngươi là gì?" anh hỏi, giọng run rẩy.

"Ngươi là một con quái vật ư?

Hay là một vị thần?" "Ta là Đinh Vô Ảnh," cô nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Nhưng không phải là Đinh Vô Ảnh mà ngươi biết.

Ta là Đinh Vô Ảnh của tương lai, một phiên bản đã chết đi nhiều lần và được tái tạo lại từ những mảnh ký ức còn sót lại." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự đau đớn thấu tim.

"Ngươi đã chết?

Và ngươi đã trở lại?" "Đúng," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, như thể nhìn thấy tương lai.

"Và mỗi lần chết, ta đều học được một điều mới.

Và mỗi lần tái tạo, ta đều trở nên mạnh mẽ hơn." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Vậy thì ngươi đã biết trước mọi thứ ư?

Ngươi đã biết trước rằng thế giới này sẽ biến mất?" "Đúng," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Và ta đã biết trước rằng ta phải làm gì để ngăn chặn nó.

Nhưng để làm được điều đó, ta phải chấp nhận sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Sự hy sinh?

Ngươi muốn nói gì?" "Ta muốn nói rằng," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, như thể nhìn thấy tương lai.

"Ta sẽ hy sinh chính mình để ngăn chặn sự biến mất của thế giới này.

Và ngươi, Lục Thượng Quan, ngươi sẽ là người chứng kiến điều đó." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự đau đớn thấu tim.

"Ngươi không thể làm điều đó!

Ngươi không thể hy sinh chính mình!" "Ta có thể," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Và ta sẽ làm điều đó.

Bởi vì đó là điều duy nhất ta có thể làm." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang phản bội chúng ta ư?

Ngươi đang phản bội võ đạo ư?" "Võ đạo không phải là thứ để bảo vệ," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, như thể nhìn thấy tương lai.

"Võ đạo là thứ để thay đổi.

Và ta sẽ thay đổi thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Đinh Vô Ảnh buông tay Lục Thượng Quan, quay lưng lại và bắt đầu bước đi trên nền đất đang dần hóa thành cát bụi.

Cô không nhìn lại, dáng vẻ hiên ngang giữa sự hủy diệt.

"Bây giờ, lựa chọn ở phía ngươi," cô nói, không cần quay đầu.

"Có thể tiếp tục gào thét và cầu xin sự bảo vệ cho những điều đã chết, hoặc là nhìn thẳng vào sự thật." Lục Thượng Quan đứng đó, nhìn theo bóng lưng của Đinh Vô Ảnh, cảm thấy một sự đau đớn thấu tim.

"Ngươi đang làm gì vậy?

Ngươi đang bỏ rơi chúng ta ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta không bỏ rơi ai.

Ta đang dẫn đường cho ngươi đến một nơi mà ngươi chưa từng đến." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

Nơi nào mà ngươi đang nói?" "Nơi mà thế giới này sẽ được tái sinh," Đinh Vô Ảnh nói, ánh mắt cô nhìn xuyên qua Lục Thượng Quan, như thể nhìn thấy tương lai.

"Nơi mà những người yếu đuối sẽ bị loại bỏ, và những người mạnh mẽ sẽ được sinh ra." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta sẽ chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự kinh hoàng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ngươi đang nói rằng ta phải chết ư?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu của cô trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Ta đang nói rằng ngươi sẽ phải chọn.

Chọn sống trong sự đau đớn và tuyệt vọng, hoặc là chọn chết trong sự hy sinh." Lục Thượng Quan cảm thấy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập