Chương 2
Mùi máu ôi trộn lẫn với mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc, nhấn chìm vị ngọt ngào của chiến thắng trong tầm mũi.
cô đã làm được rồi," giọng Lục Thượng Quan khàn đặc, nước mắt hòa vào máu trên má anh, không còn sức lực để lau đi.
Đinh Vô Ảnh nằm đó, hai mắt cô vốn dĩ đã mờ đục từ trước giờ phút này càng thêm sâu thẳm, như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng ban ngày.
Cô không cử động, không thở, nhưng cơ thể cô vẫn còn ấm.
Lục Thượng Quan khấp khởi hy vọng, anh nghĩ rằng đây là dấu hiệu của sự sống, rằng nữ kiếm khách đã chiến thắng cả cái chết.
Nhưng anh không biết rằng, sự im lặng này không phải là sự nghỉ ngơi, mà là một cuộc di chuyển âm thầm của linh hồn đang rời bỏ xác thân.
"Đừng gọi," một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau, cắt ngang không gian đang dần đóng băng.
Lục Thượng Quan giật mình quay lại, tay còn đang run rẩy đỡ lấy đầu Đinh Vô Ảnh.
Đó là Lý Thanh Tâm, người thư ký với đôi mắt luôn giấu sau lớp kính dày, đang đứng giữa làn sương mù dày đặc bao quanh vùng đất trống trải này.
Cô không mang theo kiếm, không mang theo vũ khí, chỉ có một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ và một cây bút máy đã rỉ sét.
"Thanh Tâm?" Lục Thượng Quan lắp bắp, giọng đầy hoảng loạn.
cô ấy đã chết.
Tôi thấy rõ cái chết trong mắt cô ấy." Lý Thanh Tâm không đáp lại ngay.
Cô bước tới, đôi giày da bước trên những tảng đá vỡ vụn, phát ra tiếng lách cách khô khốc.
Cô cúi xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của Đinh Vô Ảnh, rồi chậm rãi lấy ra một chiếc kính lúp từ túi áo, soi chiếu lên vết thương ở ngực cô gái.
Không có máu chảy, không có vết rách da, chỉ có một vết nứt vô hình như thủy tinh vỡ, lan tỏa từ tâm ra bốn phía.
"Cô ấy chưa chết," Lý Thanh Tâm nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, như thể đang đọc một bản báo cáo thời tiết.
"Cô ấy đang 'vặt' đi.
Thế giới đang co lại, Lục, và cô ấy là một trong những mảnh ghép bị thế giới từ chối." Lục Thượng Quan cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Anh nhìn lại Đinh Vô Ảnh, và lần đầu tiên, anh thấy rõ sự khác biệt.
Cơ thể cô không bị mục nát, không bị phân hủy, mà đang dần trở nên trong suốt.
Những tia sáng mờ ảo bắt đầu xuyên qua làn da, chiếu rọi những ký ức còn sót lại trong tâm trí cô.
"Thế giới co lại," Lục Thượng Quan lặp lại, giọng run rẩy.
"Ý cô là gì?
Tại sao chúng ta lại ở đây?
Tại sao thành phố Lạc Dương lại biến mất?" Lý Thanh Tâm đóng cuốn sổ tay lại, tiếng "cạch" vang lên như một tiếng chuông cảnh báo.
"Vì chúng ta đã đến quá muộn.
Thành phố không biến mất vì chiến tranh, không biến mất vì thiên tai.
Nó biến mất vì nó đã bị xóa sổ khỏi bản đồ của thực tại.
Và Đinh Vô Ảnh...
cô ấy là người duy nhất nhớ được đường về." Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Đôi mắt cô không còn màu đen, mà là một màu trắng đục, như sương mù buổi sáng.
Cô ngồi dậy, không cần sự giúp đỡ của Lục Thượng Quan, cơ thể cô nhẹ bẫng như một áng mây.
"Chúng ta không thể về," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên từ khắp nơi, không phải từ miệng, mà từ không gian xung quanh.
"Cổng Sự Thật đã đóng lại.
Và nếu chúng ta cố gắng mở nó, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ." Lục Thượng Quan lùi lại, vẻ mặt đầy kinh hoàng.
Tại sao cô lại biết về Cổng Sự Thật?
Tại sao cô lại giống Đinh Vô Ảnh đến thế?" Đinh Vô Ảnh – hay chính xác hơn là phiên bản tương lai của chính cô – nhìn Lục Thượng Quan với ánh mắt thương hại.
"Tôi là cô ấy.
Nhưng không phải là cô ấy của quá khứ.
Tôi là cô ấy của tương lai, sau khi đã chết đi nhiều lần và được tái tạo lại từ những mảnh ký ức còn sót lại.
Và bây giờ, tôi đang ở đây để nói với các bạn một sự thật." Lý Thanh Tâm bước tới gần hơn, ánh mắt cô dán chặt vào Đinh Vô Ảnh.
"Sự thật gì?
Sự thật về việc thế giới đang co lại?
Sự thật về việc chúng ta đang bị xóa bỏ?" "Không," Đinh Vô Ảnh lắc đầu, giọng cô lạnh lẽo như băng.
"Sự thật là thế giới này không cần chúng ta.
Thế giới này đang tự hủy diệt để tạo ra một thế giới mới, một thế giới hoàn hảo hơn.
Và nếu chúng ta can thiệp, chúng ta sẽ là những kẻ tội lỗi." Lục Thượng Quan cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"Kẻ tội lỗi?
Chúng ta đang cố gắng bảo vệ thế giới này!
Chúng ta đang cố gắng ngăn chặn sự biến mất của các thành phố!" "Đó là điều các bạn nghĩ," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự mỉa mai.
"Nhưng các bạn không biết rằng, sự biến mất này là một quá trình tự nhiên.
Thế giới đang trưởng thành, và nó cần phải loại bỏ những phần yếu hèn.
Những thành phố biến mất không phải vì chúng bị phá hủy, mà vì chúng đã trở nên vô dụng." Lý Thanh Tâm bước tới, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
"Vậy thì tại sao chúng ta lại tồn tại?
Tại sao chúng ta lại là những người duy nhất còn nhớ được những thành phố đã biến mất?" "Vì chúng ta là những mảnh ghép," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự đau khổ.
"Chúng ta là những mảnh ghép của thế giới cũ, những mảnh ghép không thể hòa nhập vào thế giới mới.
Và nếu chúng ta cố gắng giữ lại thế giới cũ, chúng ta sẽ hủy diệt thế giới mới." Lục Thượng Quan cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?
Chúng ta phải để thế giới này sụp đổ?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự kiên định.
"Chúng ta phải chọn.
Chúng ta phải chọn giữa việc bảo vệ thế giới cũ và hủy diệt thế giới mới.
Và nếu chúng ta chọn bảo vệ thế giới cũ, chúng ta sẽ phải hy sinh bản thân." Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy sự đau khổ.
"Vậy thì chúng ta sẽ chọn gì?" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô chỉ nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ chọn cái mà chúng ta muốn bảo vệ.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà chúng ta muốn bảo vệ." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
"Vậy thì chúng ta không có lựa chọn nào?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự lạnh lùng.
"Chúng ta chỉ có một lựa chọn.
Và đó là lựa chọn mà chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình." Lý Thanh Tâm bước tới, nắm lấy tay Đinh Vô Ảnh.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để bảo vệ thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, cách đó sẽ không dễ dàng." Lục Thượng Quan nhìn hai người, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này sụp đổ." Đinh Vô Ảnh gật đầu, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà chúng ta muốn bảo vệ." Lý Thanh Tâm nhìn vào cuốn sổ tay, nơi cô đã ghi chép lại những gì cô đã nhìn thấy trong những ngày qua.
"Chúng ta cần phải tìm ra nguyên nhân của sự biến mất này.
Chúng ta cần phải tìm ra ai là người đứng sau tất cả những điều này." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
Ai là người đứng sau tất cả những điều này?" "Chúng ta không biết," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự lo lắng.
"Nhưng chúng ta biết rằng, có một người đang cố gắng mở khóa 'Cổng Sự Thật'.
Và nếu người đó thành công, thế giới này sẽ bị hủy diệt." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Cổng Sự Thật?
Tại sao người đó lại muốn mở khóa nó?" "Vì họ tin rằng thế giới này đang bị lỗi," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự đau khổ.
"Và họ tin rằng, nếu họ mở khóa 'Cổng Sự Thật', thế giới này sẽ được tái sinh hoàn hảo." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô.
"Tái sinh hoàn hảo?
Nhưng thế giới này không hoàn hảo.
Thế giới này có những người tốt và những người xấu.
Thế giới này có những người yêu thương và những người thù hận.
Và nếu chúng ta tái sinh thế giới này, chúng ta sẽ mất đi những điều đó." Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
Nhưng người đó không nghĩ như vậy.
Họ tin rằng, nếu họ mở khóa 'Cổng Sự Thật', thế giới này sẽ trở nên hoàn hảo hơn." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?
Chúng ta phải ngăn chặn người đó?" "Đúng," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta phải ngăn chặn người đó.
Chúng ta phải tìm ra họ và ngăn chặn họ mở khóa 'Cổng Sự Thật'." Đinh Vô Ảnh nhìn Lục Thượng Quan, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này bị hủy diệt." Lục Thượng Quan gật đầu, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này bị hủy diệt." Đinh Vô Ảnh nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ tìm ra người đó.
Và chúng ta sẽ ngăn chặn họ." Lý Thanh Tâm nhìn vào cuốn sổ tay, nơi cô đã ghi chép lại những gì cô đã nhìn thấy trong những ngày qua.
"Chúng ta cần phải tìm ra manh mối.
Chúng ta cần phải tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
Chúng ta có manh mối gì?" "Chúng ta có những ghi chép cũ," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự lo lắng.
"Những ghi chép về những thành phố đã biến mất.
Những ghi chép về những người đã mất tích.
Và những ghi chép về 'Cổng Sự Thật'." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô.
"Những ghi chép cũ?
Chúng ta có thể tin vào những ghi chép đó?" "Chúng ta không có lựa chọn nào khác," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự đau khổ.
"Chúng ta phải tìm ra manh mối.
Chúng ta phải tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn Lục Thượng Quan, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
"Chúng ta sẽ tìm ra manh mối.
Chúng ta sẽ tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Lục Thượng Quan gật đầu, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ tìm ra manh mối.
Chúng ta sẽ tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ tìm ra người đó.
Và chúng ta sẽ ngăn chặn họ." Lý Thanh Tâm bước tới, nắm lấy tay Đinh Vô Ảnh.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để bảo vệ thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, cách đó sẽ không dễ dàng." Lục Thượng Quan cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Vậy thì chúng ta sẽ chọn gì?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự lạnh lùng.
"Chúng ta chỉ có một lựa chọn.
Và đó là lựa chọn mà chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình." Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy sự đau khổ.
"Vậy thì chúng ta sẽ chọn gì?" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô chỉ nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ chọn cái mà chúng ta muốn bảo vệ.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà chúng ta muốn bảo vệ." Lục Thượng Quan cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
"Vậy thì chúng ta không có lựa chọn nào?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự lạnh lùng.
"Chúng ta chỉ có một lựa chọn.
Và đó là lựa chọn mà chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình." Lý Thanh Tâm bước tới, nắm lấy tay Đinh Vô Ảnh.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để bảo vệ thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, cách đó sẽ không dễ dàng." Lục Thượng Quan nhìn hai người, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này sụp đổ." Đinh Vô Ảnh gật đầu, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, chiến thắng sẽ hủy diệt thứ mà chúng ta muốn bảo vệ." Lý Thanh Tâm nhìn vào cuốn sổ tay, nơi cô đã ghi chép lại những gì cô đã nhìn thấy trong những ngày qua.
"Chúng ta cần phải tìm ra nguyên nhân của sự biến mất này.
Chúng ta cần phải tìm ra ai là người đứng sau tất cả những điều này." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
Ai là người đứng sau tất cả những điều này?" "Chúng ta không biết," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự lo lắng.
"Nhưng chúng ta biết rằng, có một người đang cố gắng mở khóa 'Cổng Sự Thật'.
Và nếu người đó thành công, thế giới này sẽ bị hủy diệt." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Cổng Sự Thật?
Tại sao người đó lại muốn mở khóa nó?" "Vì họ tin rằng thế giới này đang bị lỗi," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự đau khổ.
"Và họ tin rằng, nếu họ mở khóa 'Cổng Sự Thật', thế giới này sẽ được tái sinh hoàn hảo." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô.
"Tái sinh hoàn hảo?
Nhưng thế giới này không hoàn hảo.
Thế giới này có những người tốt và những người xấu.
Thế giới này có những người yêu thương và những người thù hận.
Và nếu chúng ta tái sinh thế giới này, chúng ta sẽ mất đi những điều đó." Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
Nhưng người đó không nghĩ như vậy.
Họ tin rằng, nếu họ mở khóa 'Cổng Sự Thật', thế giới này sẽ trở nên hoàn hảo hơn." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô.
"Vậy thì chúng ta phải làm gì?
Chúng ta phải ngăn chặn người đó?" "Đúng," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta phải ngăn chặn người đó.
Chúng ta phải tìm ra họ và ngăn chặn họ mở khóa 'Cổng Sự Thật'." Đinh Vô Ảnh nhìn Lục Thượng Quan, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này bị hủy diệt." Lục Thượng Quan gật đầu, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.
Chúng ta sẽ không để thế giới này bị hủy diệt." Đinh Vô Ảnh nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ tìm ra người đó.
Và chúng ta sẽ ngăn chặn họ." Lý Thanh Tâm nhìn vào cuốn sổ tay, nơi cô đã ghi chép lại những gì cô đã nhìn thấy trong những ngày qua.
"Chúng ta cần phải tìm ra manh mối.
Chúng ta cần phải tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.
Chúng ta có manh mối gì?" "Chúng ta có những ghi chép cũ," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự lo lắng.
"Những ghi chép về những thành phố đã biến mất.
Những ghi chép về những người đã mất tích.
Và những ghi chép về 'Cổng Sự Thật'." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô.
"Những ghi chép cũ?
Chúng ta có thể tin vào những ghi chép đó?" "Chúng ta không có lựa chọn nào khác," Lý Thanh Tâm nói, giọng cô đầy sự đau khổ.
"Chúng ta phải tìm ra manh mối.
Chúng ta phải tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn Lục Thượng Quan, ánh mắt cô đầy sự kiên định.
"Chúng ta sẽ tìm ra manh mối.
Chúng ta sẽ tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Lục Thượng Quan gật đầu, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm.
"Chúng ta sẽ tìm ra manh mối.
Chúng ta sẽ tìm ra nơi mà người đó đang ẩn nấp." Đinh Vô Ảnh nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
"Chúng ta sẽ tìm ra người đó.
Và chúng ta sẽ ngăn chặn họ." Lý Thanh Tâm bước tới, nắm lấy tay Đinh Vô Ảnh.
"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để bảo vệ thế giới này, bất chấp cái giá phải trả." Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách.
Nhưng chúng ta phải biết rằng, cách đó sẽ không dễ dàng." Lục Thượng Quan cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
"Vậy thì chúng ta sẽ chọn gì?" "Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô đầy sự lạnh lùng.
"Chúng ta chỉ có một lựa chọn.
Và đó là lựa chọn mà chúng ta sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình." Lý Thanh Tâm nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt cô đầy sự đau khổ.
"Vậy thì chúng ta sẽ chọn gì?" Đinh Vô Ảnh không đáp lại.
Cô chỉ nhìn vào chân trời, nơi những đám mây đang dần tan biến, để lại một bầu trời trống rỗng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận