Chương 1

Không khí trong khu vực thành phố cổ Thâm Nha đang dày đặc đến mức người ta khó thở, như thể không gian tự nó đang bị nén chặt lại từng giây.

Bụi cát không phải màu vàng nâu quen thuộc của sa mạc, mà lại mang màu xám tro, lẫn những vệt đen nhòe loang lổ như mực bị nước mưa hòa tan, dính chặt vào da thịt.

Những tòa nhà cao tầng vốn dĩ nằm giữa lòng thành phố giờ đã biến mất, để lại những bức tường gạch nứt nẻ như những con thú khổng lồ đang co lại da thịt, lộ ra những khoang rỗng tuếch bên trong nơi từng là những căn hộ ấm áp.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa bãi đất trống, đôi chân trần chạm vào mặt đất lạnh ngắt, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng từ lòng đất như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.

Cô không mặc giáp trụ, chỉ khoác lên mình một tấm áo choàng đơn sắc màu xanh than, tay trái đang cầm một cây bút lông đã gãy đầu, còn tay phải thì siết chặt lấy một mảnh giấy ghi chép đầy những dòng chữ nguệch ngoạc.

"Đó là lần thứ ba trong tuần này," Lý Thanh Tâm thì thầm từ phía sau, giọng nói run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.

Cô gái này đứng nép mình sau một cột đá gãy, tay cầm một chiếc đèn dầu cũ kỹ, ánh sáng vàng leo lắt chiếu lên khuôn mặt đầy lo âu của cô.

"Thành phố Thâm Nha đã biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ vào lúc 4 giờ sáng, nhưng tại sao những bức tường này vẫn còn đứng đây?

Tại sao ký ức của chúng ta lại bị xáo trộn?" Đinh Vô Ảnh không quay lại, chỉ gật đầu nhẹ, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía chân trời nơi bầu trời đang bị một vệt đen kỳ lạ xâm chiếm, giống như mực đen đang lan rộng trên tờ giấy trắng.

Cô nhớ rõ cảm giác này, không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự quen thuộc đến rùng mình.

Cảm giác khi thế giới bắt đầu "co lại", khi những khoảng cách giữa con người và con người trở nên vô nghĩa, khi không gian bị xé toạc ra thành những mảnh ghép không thể lắp lại được.

"Không phải ký ức bị xáo trộn," Đinh Vô Ảnh lên tiếng, giọng nói trầm và đều đều, không có chút dao động nào dù đang đứng giữa một vùng đất đang dần biến mất.

"Mà là thực tại đang bị xóa bỏ.

Thâm Nha không còn tồn tại nữa, Lý Thanh Tâm.

Những gì chúng ta thấy là tàn dư, là những bóng ma của một thực tại đã chết." Lý Thanh Tâm bước ra từ sau cột đá, bước chân lảo đảo trên những đống gạch vụn.

"Nếu thế thì tại sao chúng ta lại còn ở đây?

Tại sao chúng ta không biến mất cùng với nó?" Cô giơ tay lên, chỉ vào một bức tường nơi những dòng chữ Hán cổ đại đang mờ dần, tan biến như sương khói.

"Tôi đã tìm thấy cuốn nhật ký của anh ta trong đống đổ nát này.

Nó nói về 'Cổng Sự Thật'.

Nó nói rằng nếu ai đó tìm được cánh cửa đó, họ có thể cứu cả thế giới khỏi sự co rút này." Đinh Vô Ảnh quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Lý Thanh Tâm.

Cô thấy sự nghi ngờ trong ánh mắt người thư ký, nhưng cũng thấy một sự tuyệt vọng sâu thẳm mà cô quá quen thuộc.

Đó là ánh mắt của người đang tìm kiếm một người thân đã mất, một hy vọng mỏng manh trong cái chết đang bao trùm.

"Cổng Sự Thật không cứu được ai, Lý Thanh Tâm," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng không thiếu sự chân thành.

"Nó chỉ là một cái bẫy.

Một cái bẫy để đánh lừa những kẻ đang tuyệt vọng." Đột nhiên, không gian xung quanh rung chuyển mạnh.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía chân trời, nhưng không phải là tiếng nổ của pháo hay bom, mà là âm thanh của không gian bị xé toạc.

Một bóng người xuất hiện từ hư không, bước đi trên không trung như thể đang đi trên một con đường vô hình.

Người đó mặc một bộ áo choàng trắng tinh, khuôn mặt được che kín bởi một chiếc mặt nạ bạc, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như lửa.

"Đinh Vô Ảnh," giọng nói của kẻ lạ mặt vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp vang lên trong đầu của cô, như một tiếng chuông cảnh báo.

"Cuối cùng cũng đến lúc rồi.

Thế giới đang chờ đợi sự tái sinh.

Sự co rút này không phải là thảm họa, mà là một cuộc thanh lọc." Đinh Vô Ảnh siết chặt tay phải, cảm nhận được sự rung động của năng lượng trong lòng bàn tay.

Cô không sợ hãi, chỉ cảm thấy một sự tức giận âm ỉ đang dâng lên.

"Lạc Hồn," cô gọi tên kẻ đó, giọng nói lạnh như băng.

"Ngươi lại mang theo ảo tưởng của mình đến đây.

Thế giới không cần được tái sinh.

Nó cần được bảo vệ." Lạc Hồn cười, một tiếng cười khô khan và đầy mỉa mai.

Bảo vệ cái gì?

Những thành phố đang biến mất?

Những con người đang mất đi ký ức?

Đinh Vô Ảnh, ngươi là người duy nhất hiểu rõ sự thật này.

Ngươi đã chết, và ngươi đã sống lại.

Ngươi là một bản sao, một phiên bản lỗi.

Tại sao ngươi lại cố gắng bảo vệ một thứ đang bị lỗi?" Đinh Vô Ảnh bước tới, đôi chân trần in hằn lên mặt đất lạnh.

Cô không cần vũ khí, vì cơ thể cô chính là vũ khí.

"Ta không phải là bản sao," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Ta là kết quả của những lựa chọn.

Và ta sẽ không để ngươi phá hủy thế giới này chỉ vì ngươi muốn vẽ lại một bức tranh mới." Lạc Hồn giơ tay lên, và không gian xung quanh bắt đầu biến đổi.

Những tòa nhà còn sót lại bắt đầu tan chảy, biến thành những dòng nước đen, chảy về phía cô.

"Nếu vậy thì hãy chứng minh đi, Đinh Vô Ảnh.

Hãy chứng minh rằng ngươi xứng đáng sống sót." Đinh Vô Ảnh không né tránh.

Cô đứng im, để những dòng nước đen bao phủ lấy cô.

Nhưng thay vì bị hòa tan, cơ thể cô bắt đầu tỏa ra một ánh sáng trắng yếu ớt, như một ngọn nến giữa đêm tối.

Cô cảm thấy những ký ức của mình đang bị kéo ra, những lần chết, những lần sống lại, những mảnh ghép của quá khứ đang được lắp ráp lại.

"Ta không cần chứng minh gì cả," cô nói, giọng nói vang lên trong không gian như một lời tuyên thệ.

"Ta chỉ cần làm điều đúng đắn." Ánh sáng từ cơ thể cô bùng nổ, đẩy lùi những dòng nước đen.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển mạnh hơn, như thể cả thế giới đang cố gắng chống lại sự thay đổi.

Lý Thanh Tâm đứng phía sau, mắt mở to nhìn cảnh tượng này, tay cô siết chặt chiếc đèn dầu.

"Đinh Vô Ảnh...," cô thì thầm, "Ngươi là ai?

Tại sao ngươi lại có sức mạnh này?" Đinh Vô Ảnh không trả lời.

Cô chỉ nhìn về phía Lạc Hồn, đôi mắt đen nhánh giờ đây đang rực sáng.

"Lạc Hồn, ngươi nghĩ rằng thế giới đang bị lỗi?

Ngươi nghĩ rằng nó cần được xóa bỏ?" Cô bước tới, mỗi bước chân đều tạo ra một vết nứt trên không gian.

"Thế giới không phải là một bức tranh.

Nó là sự sống.

Và sự sống không thể bị xóa bỏ." Lạc Hồn lùi lại một bước, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện sự run rẩy.

"Ngươi không hiểu," anh ta nói, giọng điệu bắt đầu run rẩy.

"Nếu thế giới không được tái sinh, nó sẽ chết.

Sẽ không còn gì tồn tại nữa." "Thì chúng ta sẽ chết cùng nhau," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh.

"Nhưng trước khi chết, ta sẽ không để ngươi phá hủy nó." Cô vung tay, và một luồng năng lượng trắng xé toạc không gian, đánh tan những dòng nước đen.

Không gian xung quanh bắt đầu ổn định lại, nhưng sự co rút vẫn tiếp diễn.

Những tòa nhà tiếp tục biến mất, nhưng chậm hơn.

Lý Thanh Tâm bước tới, nắm lấy tay Đinh Vô Ảnh.

"Chúng ta phải đi," cô nói, giọng điệu khẩn trương.

"Nếu thành phố này biến mất hoàn toàn, chúng ta sẽ bị kẹt lại trong hư không." Đinh Vô Ảnh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn hướng về phía chân trời.

Cô cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

"Ta biết," cô nói.

"Nhưng trước khi đi, ta cần phải tìm ra cánh cửa đó.

Cánh cửa mà Lạc Hồn nói đến." Lý Thanh Tâm nhìn cô, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Cánh cửa đó có thể giết chết chúng ta, Đinh Vô Ảnh.

Tại sao ngươi lại muốn tìm nó?" "Vì đó là cách duy nhất để ngăn chặn sự co rút," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu kiên định.

"Và nếu ta không làm, thì không ai có thể làm được." Cô quay lại, bước đi về phía chân trời, nơi những vệt đen đang lan rộng.

Lý Thanh Tâm đứng im một lát, rồi chạy theo cô.

"Đi theo tôi," cô nói.

"Chúng ta sẽ tìm ra sự thật." Đinh Vô Ảnh không quay lại, chỉ gật đầu.

Cô biết rằng hành trình này sẽ không dễ dàng.

Cô biết rằng mình sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những cái giá phải trả.

Nhưng cô cũng biết rằng, nếu không làm điều này, thì thế giới sẽ mất đi.

"Đừng nhìn lại," cô nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh.

"Chúng ta không có thời gian để nhìn lại." Lý Thanh Tâm hít sâu một hơi, rồi bước theo cô.

Hai người bước đi trên những đống gạch vụn, hướng về phía chân trời, nơi sự thật đang chờ đợi họ.

Nhưng Đinh Vô Ảnh biết rằng, sự thật đó sẽ không phải là điều họ mong đợi.

Nó sẽ là một sự thật đau đớn, một sự thật mà họ sẽ phải chấp nhận.

Và khi họ bước tới, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển mạnh hơn.

Những tòa nhà tiếp tục biến mất, nhưng lần này, không chỉ là những tòa nhà.

Những con đường, những cây cối, và cả những con người cũng bắt đầu tan biến.

"Chúng ta đang đến gần," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu run rẩy.

"Cánh cửa đang mở ra." Lý Thanh Tâm nhìn cô, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Ngươi ổn chứ?

Ngươi có cảm thấy gì không?" Đinh Vô Ảnh lắc đầu, nhưng cô biết rằng mình đang cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm.

Cô cảm thấy những ký ức của mình đang bị kéo ra, những lần chết, những lần sống lại, những mảnh ghép của quá khứ đang được lắp ráp lại.

"Ta ổn," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Chúng ta sẽ làm được." Nhưng khi họ bước tới, một bóng đen khổng lồ xuất hiện trước mặt họ.

Đó không phải là Lạc Hồn, mà là một thứ gì đó lớn hơn, một thứ gì đó mà họ không thể hiểu được.

Nó là một cánh cửa, một cánh cửa được tạo ra từ chính sự co rút của thế giới.

"Đó là nó," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu run rẩy.

"Cánh cửa." Lý Thanh Tâm nhìn cô, vẻ mặt đầy sợ hãi.

"Chúng ta có thể mở nó không?" Đinh Vô Ảnh nhìn cánh cửa, rồi nhìn về phía Lý Thanh Tâm.

"Ta không biết," cô nói.

"Nhưng nếu chúng ta không mở nó, thì thế giới sẽ mất đi." Cô bước tới, đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ xé toạc không gian, bao phủ lấy cả hai người.

Họ cảm thấy như thể đang rơi vào một vực thẳm, một nơi mà không gian và thời gian không còn tồn tại.

"Đinh Vô Ảnh," Lý Thanh Tâm gọi, giọng điệu run rẩy.

"Ngươi ổn chứ?" Đinh Vô Ảnh không trả lời.

Cô chỉ cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô cảm thấy những ký ức của mình đang bị kéo ra, những lần chết, những lần sống lại, những mảnh ghép của quá khứ đang được lắp ráp lại.

"Ta ổn," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta sẽ làm được." Nhưng khi họ bước vào cánh cửa, một sự thật kinh hoàng xuất hiện trước mắt họ.

Đó không phải là một thế giới mới, mà là một thế giới cũ, một thế giới mà họ đã từng biết.

Nhưng nó không còn là thế giới của họ nữa.

Nó là một thế giới mà đã bị xóa bỏ, một thế giới mà đã chết.

"Đây là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới của chúng ta ư?" Đinh Vô Ảnh nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Không," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới mà chúng ta đã mất.

Đây là thế giới mà chúng ta đã để lại." Cô cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta đã quá muộn," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta đã quá muộn." Nhưng khi cô nói điều đó, một bóng người xuất hiện từ hư không.

Đó không phải là Lạc Hồn, mà là một người mà cô không thể tin được.

Đó là chính cô, nhưng là một phiên bản khác, một phiên bản mà đã chết.

"Đinh Vô Ảnh," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ngươi đã chết.

Và ngươi đã sống lại.

Nhưng lần này, ngươi sẽ không chết nữa." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Ai là ngươi?" "Ta là ngươi," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Ta là người đã chết đi nhiều lần, và đã sống lại." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta phải chiến đấu," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Chúng ta phải chiến đấu để bảo vệ thế giới này.

Và nếu cần, chúng ta sẽ hy sinh bản thân." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, rồi nhìn về phía Lý Thanh Tâm.

Cô biết rằng mình đã không còn lựa chọn.

Cô biết rằng mình phải làm điều này.

"Được," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Chúng ta sẽ chiến đấu." Nhưng khi cô nói điều đó, một sự thật kinh hoàng xuất hiện trước mắt họ.

Đó không phải là một thế giới mới, mà là một thế giới cũ, một thế giới mà họ đã từng biết.

Nhưng nó không còn là thế giới của họ nữa.

Nó là một thế giới mà đã bị xóa bỏ, một thế giới mà đã chết.

"Đây là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới của chúng ta ư?" Đinh Vô Ảnh nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Không," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới mà chúng ta đã mất.

Đây là thế giới mà chúng ta đã để lại." Cô cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta đã quá muộn," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta đã quá muộn." Nhưng khi cô nói điều đó, một bóng người xuất hiện từ hư không.

Đó không phải là Lạc Hồn, mà là một người mà cô không thể tin được.

Đó là chính cô, nhưng là một phiên bản khác, một phiên bản mà đã chết.

"Đinh Vô Ảnh," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ngươi đã chết.

Và ngươi đã sống lại.

Nhưng lần này, ngươi sẽ không chết nữa." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Ai là ngươi?" "Ta là ngươi," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Ta là người đã chết đi nhiều lần, và đã sống lại." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta phải chiến đấu," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Chúng ta phải chiến đấu để bảo vệ thế giới này.

Và nếu cần, chúng ta sẽ hy sinh bản thân." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, rồi nhìn về phía Lý Thanh Tâm.

Cô biết rằng mình đã không còn lựa chọn.

Cô biết rằng mình phải làm điều này.

"Được," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Chúng ta sẽ chiến đấu." Nhưng khi cô nói điều đó, một sự thật kinh hoàng xuất hiện trước mắt họ.

Đó không phải là một thế giới mới, mà là một thế giới cũ, một thế giới mà họ đã từng biết.

Nhưng nó không còn là thế giới của họ nữa.

Nó là một thế giới mà đã bị xóa bỏ, một thế giới mà đã chết.

"Đây là gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới của chúng ta ư?" Đinh Vô Ảnh nhìn xung quanh, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Không," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Đây là thế giới mà chúng ta đã mất.

Đây là thế giới mà chúng ta đã để lại." Cô cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta đã quá muộn," cô nói, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta đã quá muộn." Nhưng khi cô nói điều đó, một bóng người xuất hiện từ hư không.

Đó không phải là Lạc Hồn, mà là một người mà cô không thể tin được.

Đó là chính cô, nhưng là một phiên bản khác, một phiên bản mà đã chết.

"Đinh Vô Ảnh," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ngươi đã chết.

Và ngươi đã sống lại.

Nhưng lần này, ngươi sẽ không chết nữa." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Ai là ngươi?" "Ta là ngươi," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Ta là người đã chết đi nhiều lần, và đã sống lại." Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sự đau đớn sâu thẳm, như thể một phần của cô đang bị xé toạc ra.

Cô biết rằng mình đã sai.

Cô biết rằng mình đã đánh mất thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta phải làm gì?" cô hỏi, giọng điệu run rẩy.

"Chúng ta phải chiến đấu," người đó nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Chúng ta phải chiến đấu để bảo vệ thế giới này.

Và nếu cần, chúng ta sẽ hy sinh bản thân." Đinh Vô Ảnh nhìn người đó, rồi nhìn về phía Lý Thanh Tâm.

Cô biết rằng mình đã không còn lựa chọn.

Cô biết rằng mình phải làm điều này.

"Được," cô nói, giọng điệu kiên định.

"Chúng ta sẽ chiến đấu." Nhưng khi cô nói điều đó, một sự thật kinh hoàng xuất hiện trước mắt họ.

Đó không phải là một thế giới mới, mà là một thế giới cũ, một thế giới mà họ đã từng biết.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập