Chương 10

Không gian ở đây không có mùi hôi thối của xác chết, cũng không có mùi ẩm mốc của sự phân rã.

Nó mang mùi của giấy cũ, của mực đã khô từ lâu, và trên hết, là mùi của sự trống rỗng tuyệt đối.

Đinh Vô Ảnh đứng lặng lẽ tại rìa của vực sâu, nơi ranh giới giữa "có" và "không có" đang bị xói mòn từng giây.

Trước mặt cô là Huyết Tích Thành, hay ít nhất là những gì còn sót lại của nó.

Không có tòa nhà đổ nát, không có đống gạch vụn.

Chỉ có sự biến mất.

Những cột bê tông chọc trời đang tan rã thành những hạt bụi sáng màu xám tro, nhẹ nhàng bay lên không trung rồi tan biến vào hư vô.

Quá trình này diễn ra chậm rãi, thanh nhã như một điệu múa, nhưng kinh hoàng vì sự tĩnh lặng của nó.

Không ai gào thét.

Không ai chạy trốn.

Chỉ có tiếng rít nhẹ của không khí khi nó bị rút đi, giống như hơi thở cuối cùng của một người sắp chết.

Đinh Vô Ảnh đưa tay ra, chạm vào một mảng tường đang mờ dần.

Làn da cô tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo, nhưng cảm giác truyền về không phải là cứng rắn của đá, mà là sự mềm mại, mong manh của sương mai.

Những ký ức về Huyết Tích Thành – những quán trà nhộn nhịp, những cuộc đấu võ dưới ánh đèn lồng, tiếng cười của trẻ em – tất cả đang bị xóa sổ.

Không phải bị phá hủy, mà là bị quên lãng.

Cô nhớ lại lời trong bức thư trắng: *Chọn đi: Cứu lấy ký ức của thế giới này, hay cứu lấy hiện thực của chính mình.*

Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu cô, sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.

Nếu cô can thiệp, cô có thể giữ lại hình hài của thành phố, nhưng linh hồn của nó – những con người, những câu chuyện – sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp của sự hư vô.

Nếu cô để mặc nó, thành phố sẽ biến mất hoàn toàn, nhưng những linh hồn đó sẽ được giải phóng, dù là vào đâu.

Bên cạnh cô, Lý Thanh Tâm đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì cô đang cố gắng ghi chép lại mọi thứ trước khi chúng biến mất.

Bút máy của cô cứa rách giấy, mực đen loang lổ trên trang trắng như những vết máu.

"Cô Đinh," Lý Thanh Tâm nói, giọng khàn đặc, mắt không rời khỏi những dòng chữ đang được viết vội vã.

"Chúng ta không thể cứu họ.

Chúng ta chỉ có thể chứng kiến.

Đó là quy luật duy nhất còn sót lại."

Đinh Vô Ảnh không đáp.

Cô nhìn xuống đôi chân mình.

Đôi ủng da đen của cô đang bắt đầu mờ nhạt ở phần gót, hòa lẫn vào nền đất đang biến mất.

Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương tủy, không phải từ nhiệt độ, mà từ sự cô đơn của một thực thể đứng ngoài dòng chảy thời gian.

Cô đã chết nhiều lần.

Và mỗi lần chết, cô đều mất đi một phần nào đó của chính mình.

Có lẽ, Huyết Tích Thành chỉ là một phản chiếu của linh hồn cô – đang dần bị xói mòn bởi những lần tái sinh liên tiếp.

**

Căng thẳng leo thang khi một bóng đen khổng lồ từ trong hố sâu của thành phố trồi lên.

Đó không phải quái vật thông thường, mà là "Ảo Ảnh Tập Hợp" – một thực thể hình thành từ hàng triệu linh hồn bị nuốt chửng của thành phố Huyết Tích.

Nó không có mặt mũi rõ ràng, chỉ là một khối sương mù đen tuyền, cuồn cuộn chuyển động như những dòng sông ngầm.

Từ trong khối sương mù ấy, vô vàn khuôn mặt hiện ra rồi biến mất.

Có những khuôn mặt trẻ trung, những khuôn mặt già nua, những khuôn mặt đang cười, những khuôn mặt đang khóc.

Tất cả đều hướng về Đinh Vô Ảnh.

Họ không gào thét.

Họ chỉ nhìn cô.

Một cái nhìn đầy mong đợi, đầy tuyệt vọng.

Lý Thanh Tâm lùi lại, tay run rẩy rút ra một thanh kiếm nhỏ – vũ khí duy nhất cô còn giữ lại từ quá khứ.

"Đừng lại gần nó, Cô Đinh.

Nó sẽ nuốt chửng cô."

Đinh Vô Ảnh không lùi.

Cô bước tới, tiến vào vùng tối.

Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ khối sương mù, nhưng cũng cảm nhận được một sức hút mạnh mẽ, như thể nó đang gọi tên cô.

"Không," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Nó không muốn nuốt chửng tôi.

Nó đang tìm kiếm thứ gì đó."

Cô nhớ lại những giấc mơ của mình.

Những giấc mơ về một thế giới hoàn hảo, nơi không có đau khổ, không có mất mát.

Lạc Hồn đã gọi đó là 'Cổng Sự Thật'.

Nhưng Đinh Vô Ảnh biết, đó không phải là sự thật.

Đó là một giấc mơ hão huyền.

Một ảo tưởng về sự hoàn hảo mà con người không bao giờ có thể đạt được.

Khối sương mù đen tuyền mở rộng, bao trùm lấy cô.

Những bàn tay vô hình chạm vào da thịt cô, lạnh lẽo và trơn trượt.

Cô không kháng cự.

Cô để chúng chạm vào cô.

Cô cảm thấy ký ức của mình bị kéo ra, bị phân tích, bị so sánh với hàng triệu ký ức khác.

"Cô là ai?" Một giọng nói vang lên, không phải từ một nơi cụ thể, mà từ khắp mọi nơi.

Nó vang vọng trong đầu cô, trong tim cô, trong từng tế bào của cơ thể cô.

"Đinh Vô Ảnh," cô đáp.

"Người quan sát.

Người điều tra.

nạn nhân."

"Cô không phải là nạn nhân," giọng nói đó nói.

"Cô là nguyên nhân."

Đinh Vô Ảnh đóng mắt lại.

Cô nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên cô thức tỉnh.

Không phải từ một thế giới khác.

Mà từ chính cơ thể của cô, sau một lần chết đi.

Cô là một phiên bản tương lai, được tái tạo từ những mảnh ký ức còn sót lại.

Cô là một lỗi trong hệ thống.

Và giờ, hệ thống đang cố gắng sửa chữa lỗi đó bằng cách xóa bỏ cô.

**

Đinh Vô Ảnh đứng thẳng lên, nhưng thân hình cô giờ đây trong suốt, ánh sáng xanh từ bên trong tỏa ra bao trùm cả thành phố Huyết Tích đang biến mất.

Cô đã không đánh bại "Ảo Ảnh", mà cô đã trở thành "Ảo Ảnh".

Thành phố không còn biến mất nữa; nó được giữ lại nhờ chính sự hiện diện của cô trong trạng thái bán hủy.

Những tòa nhà mờ nhạt dần trở nên rõ ràng hơn.

Những con đường xuất hiện trở lại.

Nhưng chúng không còn là những tòa nhà bằng bê tông và thép.

Chúng là những tòa nhà bằng ánh sáng và ký ức.

Và ở trung tâm của nó, Đinh Vô Ảnh đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi.

Lý Thanh Tâm đứng dậy, lau khô nước mắt.

Cô nhìn Đinh Vô Ảnh, người phụ nữ mà cô vừa mới mất đi, nhưng cũng vừa mới tìm lại được theo một cách nào đó.

"Cô sẽ ở đây mãi sao?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng cô run rẩy.

Đinh Vô Ảnh không đáp.

Cô chỉ nhìn vào khoảng không phía trước, nơi một cánh cửa vô hình đang từ từ mở ra.

Bên kia cánh cửa đó, là một thế giới hoàn toàn khác.

Một thế giới nơi cô không còn là Đinh Vô Ảnh.

Nơi cô có thể quên đi mọi đau khổ, mọi mất mát.

Nhưng cô không bước vào.

Cô chọn ở lại.

Chọn chịu đựng.

Chọn bảo vệ.

Lý Thanh Tâm nhìn vào chiếc cặp da của mình.

Những trang giấy trắng giờ đây đã có chữ.

Không phải chữ của cô.

Mà là chữ của Đinh Vô Ảnh.

Những dòng chữ viết bằng mực xanh, nét chữ quen thuộc, nhưng đầy chất thơ.

*"Nếu cô muốn tìm anh ấy, hãy nhìn vào bóng tối.

Vì ánh sáng luôn che giấu những điều thực sự quan trọng."*

Lý Thanh Tâm nắm chặt chiếc cặp da.

Cô hiểu rồi.

Điều tra chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.

Và kẻ thù thật sự, không phải là Lạc Hồn.

Không phải là sự biến mất của các thành phố.

Kẻ thù thật sự, là chính sự lựa chọn mà Đinh Vô Ảnh đã đưa ra.

Và giờ, Lý Thanh Tâm phải đối mặt với lựa chọn của chính mình.

Cô nhìn vào cánh cửa vô hình đang mở ra trước mặt Đinh Vô Ảnh.

Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy một bóng người bước ra từ phía bên kia.

Một bóng người quen thuộc.

Một bóng người mà cô đã nghĩ là đã mất mãi mãi.

Nhưng khuôn mặt của người đó, không phải là người thân của cô.

Đó là khuôn mặt của chính Đinh Vô Ảnh.

Nhưng một Đinh Vô Ảnh khác.

Một Đinh Vô Ảnh chưa từng chết.

Một Đinh Vô Ảnh đang mỉm cười, với đôi mắt đầy sự lạnh lùng và tính toán.

Và người đó nói: "Chào mừng trở lại, bản sao."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập