Chương 11
Không gian xung quanh Đinh Vô Ảnh không còn là những tòa tháp đá cổ kính, uy nghi của đế đô Võ Thiên, mà là một vùng đất trống trơn, phẳng lì đến rợn người.
Những hàng phố từng sầm uất, nơi tiếng cười nói và mùi hương trầm quyện lẫn với nhau, giờ chỉ còn lại những vệt lõm sâu trên mặt đất, giống như những vết cắn hằn sâu của một gã khổng lồ vô hình.
Bụi đất màu xám tro bay lên, không phải do gió, mà do chính sự biến mất của vật chất đã tạo ra một chân không nhẹ nhàng nhưng chết chóc.
Những người dân còn sót lại đang quỳ lạy tại chỗ từng là dinh thự của Quận trưởng.
Họ không khóc, không kêu cứu, mà chỉ cúi gập người xuống, trán áp sát vào nền đất lạnh lẽo.
Sự im lặng của họ đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la hét nào.
Đó là sự đầu hàng tuyệt đối trước một quy luật mà họ không thể hiểu, nhưng lại phải tuân theo.
Đinh Vô Ảnh đứng đó, đôi mắt đen láy quét qua từng khuôn mặt biến dạng vì nỗi sợ hãi tột cùng.
Cô thấy sự tuyệt vọng không nằm ở việc mất đi nhà cửa, mà ở việc ký ức về nơi chốn đó đang bị xói mòn từng chút một.
Một phụ nữ già bên cạnh cô bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn ngược, miệng mấp máy những âm thanh không thành lời.
nó đang lấy đi tên của con gái tôi," bà ta thì thầm, giọng khàn khàn như tiếng cào trên giấy nhám.
"Tôi nhớ khuôn mặt cô ấy, nhưng tôi không còn nhớ tên gọi nữa.
Khi tôi quên tên, thì cô ấy sẽ biến mất hoàn toàn."
Đinh Vô Ảnh nhíu mày, bàn tay cô run nhẹ, nhưng nhanh chóng nắm chặt lại thành nắm đấm.
Cô không phải là người của thế giới này, hay ít nhất, cô không còn là phiên bản Đinh Vô Ảnh gốc.
Ký ức của cô là những mảnh vỡ được ghép lại từ无数次 cái chết.
Mỗi lần chết, cô mất đi một phần cảm xúc, nhưng đổi lại, cô thu được một chút hiểu biết về cơ chế của sự "co rút" này.
Thế giới không đang bị phá hủy.
Nó đang được "dọn dẹp".
Lý Thanh Tâm xuất hiện từ phía sau, bước đi nhẹ nhàng như một bóng ma.
Cô mặc bộ áo dài màu xanh thẫm, tóc buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt cô vẫn toát lên vẻ mệt mỏi của những đêm không ngủ.
Cô cầm trên tay một chiếc cặp da cũ kỹ, nắp cặp đóng chặt, nhưng Đinh Vô Ảnh biết rằng bên trong đó là những ghi chép về những thành phố đã mất.
"Cô vẫn theo dõi tôi," Đinh Vô Ảnh nói, giọng điệu phẳng lặng, không có sự giận dữ hay cảm kích.
"Không phải theo dõi," Lý Thanh Tâm đáp, bước đến bên cạnh cô, ánh mắt扫 qua những người dân đang quỳ lạy.
"Mà là xác minh.
Cô nói rằng sự biến mất này là một quy luật tự nhiên, giống như lá rụng về cội.
Nhưng tại sao lại có sự lựa chọn?
Tại sao chỉ những nơi có 'năng lượng võ đạo' mạnh mẽ mới bị xóa sổ trước?"
Đinh Vô Ảnh không trả lời ngay.
Cô nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Tại đó, một vết sẹo nhỏ, hình như một chiếc la bàn, đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
Đó không phải là vết thương vật lý, mà là dấu hiệu của sự "Thức Tỉnh".
Cô cảm nhận được nhịp đập của thế giới này – một nhịp đập đang chậm dần, như một trái tim sắp ngừng đập.
"Võ đạo không phải là sức mạnh," Đinh Vô Ảnh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
"Võ đạo là sự khẳng định sự tồn tại.
Và khi sự tồn tại đó quá mạnh mẽ, nó trở thành một lỗi trong hệ thống.
Thế giới đang cố gắng sửa lỗi đó."
Lý Thanh Tâm nhíu mày, vẻ nghi ngờ trên khuôn mặt cô càng rõ rệt.
Ai là người lập trình ra thế giới này?
Và ai là kẻ đang thực hiện lệnh xóa?"
Đinh Vô Ảnh quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Tâm.
Trong đôi mắt lạnh lùng của cô, có một sự đau khổ sâu thẳm mà cô cố gắng che giấu.
"Đó không phải là câu hỏi đúng lúc.
Hãy nhìn vào vết lõm kia.
Đó không phải là hư vô.
Đó là một cánh cửa."
Đinh Vô Ảnh bước vào khu vực trung tâm của vết lõm, nơi từng là quảng trường chính của thành phố.
Không khí ở đây đậm đặc hơn, nặng nề như chì.
Những phiến đá nền bị xé toạc ra, nhưng chúng không rơi vãi xuống đất.
Thay vào đó, chúng trôi nhẹ trên không trung, lơ lửng như những con cá trong bể kính khổng lồ, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những cột mốc thời gian đang mờ nhạt dần.
Cô không dùng võ công đánh trả, mà dùng "Thần Thứ" – một kỹ năng quan sát siêu việt mà cô đã rèn luyện qua vô số lần tái sinh.
Đôi mắt cô không nhìn vào hình dáng, mà nhìn vào "dòng chảy" của sự vật.
Cô thấy những sợi chỉ ánh sáng vô hình nối liền giữa các phiến đá, kéo chúng về một điểm tập trung duy nhất.
Điểm đó không nằm ở bất kỳ đâu trong không gian ba chiều hiện tại, mà nằm ở một chiều thứ tư – chiều của ký ức.
"Các phiến đá này đang nhớ về vị trí cũ của chúng," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô trầm xuống, như đang trò chuyện với chính những tảng đá.
"Chúng không muốn biến mất.
Chúng đang cố gắng bám trụ vào hiện thực bằng cách treo mình lên không trung, chờ đợi một lực lượng nào đó kéo chúng trở lại."
Lý Thanh Tâm bước tới, cầm chiếc cặp da, mở khóa.
Bên trong là những tờ giấy trắng, nhưng khi cô nhìn vào, những dòng chữ đen sẫm bắt hiện ra, như mực vừa mới được viết.
Cô đọc khẽ: *"Đá không biết nói, nhưng nó ghi lại mọi bước chân.
Đất không biết nhớ, nhưng nó giữ lại mọi dấu vết.
Nếu cô muốn biết sự thật, hãy lắng nghe tiếng thở dài của những thứ vô tri."*
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô đưa tay ra, chạm vào một phiến đá đang lơ lửng.
Ngay lập tức, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một cảnh tượng: Quảng trường này, cách đây ba ngày, nơi những kiếm sĩ đang luyện tập.
Tiếng kiếm va vào nhau, tiếng hô hào, và rồi, một tiếng nổ im lặng.
Không có khói, không có lửa.
Chỉ có sự biến mất.
Những kiếm sĩ không chết.
Họ bị "gỡ bỏ" khỏi bức tranh.
"Một lỗi hệ thống," Đinh Vô Ảnh thì thầm, mở mắt ra.
Ánh mắt cô sắc lạnh hơn trước.
"Lạc Hồn không phải là kẻ thù duy nhất.
Anh ta chỉ là công cụ.
Kẻ thật sự đang điều khiển sự co rút này là chính 'Ý Chí' của thế giới.
Nó muốn hoàn hảo.
Và sự hỗn loạn của con người, của võ đạo, là sự không hoàn hảo cần được loại bỏ."
Lý Thanh Tâm nhìn cô, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nếu thế giới muốn loại bỏ chúng ta, thì chúng ta phải làm gì?
Hay đồng thuận?"
"Chống lại là tự sát," Đinh Vô Ảnh đáp, rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm không phản chiếu ánh sáng, mà hấp thụ nó, trở nên đen ngòm.
"Đồng thuận là tự hủy.
Chúng ta phải tìm ra cách 'hack' vào hệ thống.
Chúng ta phải chứng minh rằng sự hỗn loạn là cần thiết cho sự sống."
Cô bước tiếp vào sâu hơn trong vùng lõm.
Những phiến đá bắt đầu rung chuyển, phát ra những âm thanh trầm thấp, như tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ.
Đinh Vô Ảnh cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó đang chờ đợi cô.
Một thử thách.
Một cánh cửa.
Đột nhiên, bầu trời xám xịt bắt đầu nứt ra những đường vân màu tím đen, giống như vết nứt trên một chiếc gương bị đập vỡ.
Âm thanh của sự nứt vỡ không vang lên, mà trực tiếp truyền vào đầu Đinh Vô Ảnh, khiến cô đau đớn run rẩy.
Từ những vết nứt đó, những sinh vật hình người nhưng không có mặt, chỉ toàn là những mảng da thịt trơn nhẵn và vô số mắt nhỏ li ti, trồi ra.
Chúng không hô phong hoán vũ, không gầm gừ, mà lặng lẽ tiến đến, bước đi trên không trung như những con bọ hung.
Đôi mắt nhỏ li ti trên cơ thể chúng mở ra, tất cả đều hướng về phía Đinh Vô Ảnh.
Chúng không nhìn cô như một con người, mà như một dữ liệu cần được xử lý.
"Chúng là những 'Lỗi' đã bị loại bỏ," Lý Thanh Tâm hét lên, rút kiếm ra, nhưng tay cô run rẩy.
"Đinh Vô Ảnh, đừng chạm vào chúng!
Chúng sẽ kéo cô vào trong ký ức của chính cô!"
Đinh Vô Ảnh không lùi bước.
Cô biết rằng nếu cô lùi, cô sẽ thua.
Không phải thua trước sức mạnh của chúng, mà thua trước sự sợ hãi của chính mình.
Cô nhớ lại những lần chết trước đây.
Mỗi lần chết, cô đều thấy những sinh vật này.
Chúng là những mảnh vỡ của chính linh hồn cô, những phiên bản Đinh Vô Ảnh đã thất bại, đã từ bỏ.
Cô đưa kiếm ra, nhưng không phải để chém.
Cô đưa kiếm ra để tiếp xúc.
Lưỡi kiếm đen ngòm chạm vào cơ thể trơn nhẵn của một sinh vật.
Không có va chạm vật lý.
Thay vào đó, một luồng ký ức ập vào đầu cô.
Cô thấy chính mình, trong một thế giới khác, nơi cô đã chọn hy sinh tất cả để cứu một người.
Và kết quả là, cả thế giới đó đã biến mất.
Cô thấy chính mình, trong một thế giới khác, nơi cô đã chọn bảo vệ bản thân, và kết quả là cô đã cô độc đến chết.
"Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ cô muốn bảo vệ," một giọng nói vang lên trong đầu cô, giọng nói của chính cô, nhưng đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
"Mỗi lựa chọn đều là một sự đánh đổi.
Và lần này, cô không còn được phép sai."
Đinh Vô Ảnh nghiến răng, mồ hôi tuôn rơi.
Cô không rút kiếm ra.
Cô đẩy mạnh lưỡi kiếm vào sâu hơn, chấp nhận để những ký ức đau đớn tràn vào.
Cô phải đối mặt với chúng.
Cô phải thừa nhận rằng mọi chiến thắng trong quá khứ đều có cái giá là sự hủy diệt.
Và giờ, cô phải tìm ra một con đường thứ ba.
"Ta không cần chiến thắng," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên, không phải trong không gian, mà trong tâm trí của những sinh vật đó.
"Ta cần sự cân bằng.
Ta cần sự hỗn loạn có trật tự."
Những sinh vật đó dừng lại.
Vô số đôi mắt nhỏ li ti mở to, rồi từ từ đóng lại.
Cơ thể chúng bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi sáng, bay lơ lửng trong không trung.
Thử nhìn quanh, thấy Đinh Vô Ảnh đang đứng giữa đám sương khói, nhưng hình ảnh của cô không rõ ràng.
Cô không còn chạm vào được.
Ngài ở đâu?" Thử hoảng sợ chạy về phía cô, tay vươn ra nhưng chỉ chạm được vào làn không khí mát lạnh.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng.
Cô không còn cảm thấy trọng lực, không còn cảm thấy hơi thở.
Cô đang trở thành một phần của không gian.
Sự "Thức Tỉnh" của cô đã đạt đến một cấp độ mới.
Cô không còn là một cá thể riêng biệt.
Cô đang hòa nhập vào dòng chảy của thế giới.
Lý Thanh Tâm đứng đó, nhìn vào chiếc cặp da.
Những dòng chữ trên giấy đang thay đổi.
*"Cô không thể cứu cô ấy bằng cách giữ cô ấy lại.
Cô phải để cô ấy đi.
Vì cô ấy đang trở thành nền tảng cho một thế giới mới."*
Lý Thanh Tâm khóc.
Cô hiểu ra.
Đinh Vô Ảnh không phải là người sẽ ngăn chặn sự co rút.
Cô là người sẽ *trở thành* sự co rút.
Cô sẽ dùng chính cơ thể và ký ức của mình để lấp đầy những khoảng trống, để giữ cho thế giới này không bị sụp đổ hoàn toàn.
Đó là một sự hy sinh vĩ đại, nhưng cũng là một sự hủy diệt tàn nhẫn.
"Đinh Vô Ảnh!" Lý Thanh Tâm hét lên, nhưng tiếng nói của cô không vang lên.
Không gian xung quanh họ đang bị nén lại, như một quả bóng đang bị bóp nát.
Đinh Vô Ảnh nhìn Lý Thanh Tâm.
Cô mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng thanh thản.
"Đừng khóc, Thanh Tâm.
Đây không phải là cái chết.
Đây là sự chuyển hóa.
Tôi sẽ ở đây, trong mỗi viên đá, trong mỗi hạt bụi.
Tôi sẽ là nền tảng cho những người còn lại."
Cô đưa tay ra, chạm vào trán Lý Thanh Tâm.
Một luồng năng lượng ấm áp truyền sang.
Đó không phải là sức mạnh võ đạo, mà là sự an ủi.
Sự chấp nhận.
Rồi, hình ảnh của Đinh Vô Ảnh bắt đầu mờ dần.
Cô không biến mất theo cách thông thường.
Cô tan rã thành hàng triệu hạt sáng, bay lên cao, hòa vào những vết nứt trên bầu trời.
Ánh sáng trắng tắt dần, để lại một vùng đất phẳng lặng, trống trải, nhưng không còn cảm giác hoang vu hay chết chóc.
Ở đó, không có dấu vết của thành phố, không có xác chết, chỉ có một ngọn cỏ xanh non bất ngờ nhú lên giữa đất khô cằn.
Thử đứng đó, người vẫn nguyên vẹn, nhưng trong lòng anh tràn ngập một nỗi buồn và một hy vọng kỳ lạ.
Anh nhìn xuống ngọn cỏ xanh non đó.
Trên lá cỏ, có một giọt sương long lanh.
Khi anh nhìn kỹ, anh thấy trong giọt sương đó, có phản chiếu khuôn mặt của Đinh Vô Ảnh.
Nhưng không phải là Đinh Vô Ảnh lạnh lùng, mà là một Đinh Vô Ảnh đang mỉm cười, với đôi mắt đầy sự dịu dàng.
Lý Thanh Tâm bước tới, cầm chiếc cặp da.
Cô mở nó ra.
Trang giấy cuối cùng có một dòng chữ mới, viết bằng mực xanh, nét chữ quen thuộc của Đinh Vô Ảnh:
*"Thế giới không cần một anh hùng để cứu rỗi.
Nó cần một nạn nhân để hy sinh.
Và giờ, tôi đã trả xong món nợ.
Nhưng hãy cẩn thận, Thanh Tâm.
Vì khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra.
Và kẻ đứng sau cánh cửa đó, không phải là tôi."*
Lý Thanh Tâm ngẩng đầu lên.
Trong khoảng không trống trải, một bóng người đang dần hiện hình.
Đó không phải là Đinh Vô Ảnh.
Đó là một người đàn ông, mặc áo dài trắng, khuôn mặt quen thuộc nhưng lại xa lạ.
Anh ta nhìn Lý Thanh Tâm, mỉm cười.
"Chào mừng đến với thế giới thứ hai," anh ta nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông ngân.
"Tôi là Lạc Hồn.
Nhưng bạn có thể gọi tôi là...
Người Thiết Kế."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận