Chương 12

Hơi thở cuối cùng của Kinh Đô không mang mùi khói thuốc súng hay mùi máu tanh.

Nó mang mùi của giấy cũ bị đốt cháy, mùi của những ký ức đang mục rữa trong bóng tối.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa quảng trường lớn, nơi từng là tâm điểm của lễ hội đăng quang Hoàng đế.

Bụi tro xám mịn, dày đặc như tuyết rơi trong đêm đông, phủ kín đôi giày lụa đen của cô.

Những tòa tháp ngọc bích cao vút, biểu tượng của sự vĩnh cửu và quyền lực, giờ đây đang co cụm lại.

Chúng không sụp đổ ầm ầm.

Chúng tan rã.

Mỗi viên đá, mỗi mảnh gạch đều hóa thành bụi, lặng lẽ chìm xuống lòng đất khô cằn, để lại một khoảng trống hình học hoàn hảo giữa không trung.

Không ai hét lên.

Không ai chạy trốn.

Người dân Kinh Đô đứng yên, mắt mở to, nhìn quê hương mình biến mất từng lớp một.

Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.

Nó là sự chấp nhận tuyệt vọng của những kẻ nhận ra mình đang sống trong một thế giới bị lỗi.

Đinh Vô Ảnh đưa tay lên, hứng lấy một chút bụi tro.

Chất liệu lạnh lẽo, vô tri, trượt qua kẽ ngón tay cô.

Cô không cảm thấy sợ hãi.

Trong lòng cô, một sự trống rỗng quen thuộc đang mở rộng, nuốt chửng đi mọi cảm xúc dư thừa.

Đây không phải là lần đầu tiên cô chứng kiến sự hủy diệt.

Đây là lần thứ mười hai.

Hay có lẽ là thứ ba mươi?

Ký ức của cô bị xé rách, chỉ còn lại những mảnh vụn đau đớn và những kỹ năng sinh tồn được rèn giũa qua vô số lần chết đi và tái sinh.

"Đinh Vô Ảnh."

Giọng nói ấy vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm như lưỡi dao lam.

Lý Thanh Tâm bước ra từ đám bụi.

Bộ đồ công sở chỉnh tề của cô gái ấy nổi bật kỳ lạ giữa hoang tàn.

Cô cầm chiếc cặp da đen trên tay, ánh mắt quét nhanh qua khuôn mặt vô cảm của Đinh Vô Ảnh, rồi dừng lại ở những vết nứt đang lan rộng trên bầu trời.

Lý Thanh Tâm không hỏi "Tại sao?".

Cô biết câu trả lời sẽ không thỏa mãn cô.

Cô chỉ hỏi: "Bản đồ đã thay đổi chưa?"

Đinh Vô Ảnh quay người, đôi mắt đen láy không phản chiếu丝毫 ánh sáng.

"Bản đồ không thay đổi, Thanh Tâm.

Thực tại mới là thứ đang bị xóa bỏ.

Chúng ta đang đứng trên một tờ giấy trắng, chờ đợi ai đó vẽ lại nó." Cô nói khẽ, giọng nói trầm ổn, không chút run rẩy.

Nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực.

Đó không phải là đau đớn thể xác.

Đó là nỗi nhớ.

Nỗi nhớ về một phiên bản của chính mình – phiên bản Đinh Vô Ảnh đã chết, đã tan biến vào hư vô, và để lại cho cô, kẻ thừa kế ký ức, một gánh nặng không thể gánh vác.

Lý Thanh Tâm mở chiếc cặp da ra.

Bên trong không có giấy tờ hành chính, mà là một chồng nhật ký cũ kỹ, bìa da đã sờn rách.

Cô rút ra một trang, đưa cho Đinh Vô Ảnh.

"Tôi tìm thấy điều này trong thư viện cấm địa.

Nó được viết bằng mực xanh, nét chữ giống hệt cô." Đinh Vô Ảnh nhìn xuống.

Dòng chữ trên trang giấy run rẩy, như thể người viết đang ở trong trạng thái hoảng loạn tột độ: *"Họ nghĩ đây là sự trừng phạt.

Nhưng đây là sự thanh lọc.

Khi một bức tranh bị vẽ sai, nghệ sĩ không sửa từng nét.

Anh ta xé nó ra và bắt đầu lại.

Tôi là người vẽ.

Và tôi đang mệt mỏi."*

Cái tên "Lạc Hồn" hiện lên trong tâm trí Đinh Vô Ảnh như một vết sẹo nóng rát.

Cô nắm chặt trang giấy, ngón tay trắng bệch.

"Anh ta không phải là kẻ thù, Thanh Tâm.

Anh ta là bác sĩ.

Và chúng ta là bệnh nhân cần được loại bỏ."

**

Tin tức về sự biến mất của Kinh Đô lan truyền nhanh hơn tốc độ ánh sáng.

Không cần truyền thông.

Không cần tin nhắn.

Nó lan truyền qua trực giác, qua nỗi sợ chung của toàn bộ lục địa.

Các đại tông chủ của những môn phái võ học lớn nhất Võ Thiên, cùng với hoàng thân quý tộc còn sót lại, lập tức triệu tập đại hội tại điện Kính Thiên – nơi duy nhất chưa bị ảnh hưởng bởi sự co rút.

Không khí trong điện nặng nề, suffocating.

Hàng chục người đàn ông và phụ nữ với khí thế áp đảo ngồi trên những ngai vàng bằng gỗ trầm hương.

Họ nhìn Đinh Vô Ảnh với ánh mắt phức tạp: sợ hãi, hy vọng, và thù hận.

"Đinh Vô Ảnh," Tông chủ phái Thanh Vân đứng dậy, giọng nói sấm sét.

"Kinh Đô đã mất.

Tiếp theo sẽ là nơi này.

Chúng tôi yêu cầu cô sử dụng võ công 'Chiết Tặn'.

Ép buộc 'Cốt Tủy' hiện hình và tiêu diệt nó.

Đó là nghĩa vụ của dòng họ cô.

Đó là trách nhiệm của người mạnh."

Đinh Vô Ảnh đứng giữa sảnh, một mình.

Cô không mặc giáp trụ.

Chỉ một bộ y phục đơn giản màu xám.

"Chiết Tặn không phải là vũ khí để tiêu diệt," cô nói, giọng lạnh lùng.

"Nó là kỹ thuật tự hủy.

Khi tôi sử dụng nó, tôi sẽ giải phóng toàn bộ năng lượng trong cơ thể, phá vỡ ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh.

Nhưng điều đó không giết chết Cốt Tủy.

Nó chỉ làm cho nó hiện hình rõ ràng hơn.

Và khi nó hiện hình, nó sẽ nuốt chửng tất cả những gì xung quanh nó, bao gồm cả chúng ta."

"Chúng tôi không quan tâm!" Hoàng tử nhiếp chính gào lên, mặt đỏ gay.

"Thà chết cùng vinh quang còn hơn sống trong nỗi sợ hãi mỗi ngày.

Cô phải làm điều đó.

Nếu không, chúng tôi sẽ giết cô và lấy nội lực của cô để tự chúng tôi thực hiện nghi thức."

Đinh Vô Ảnh nhìn quanh.

Cô thấy sự ích kỷ, sự ngu ngốc, và sự tuyệt vọng.

Họ không hiểu.

Họ nghĩ rằng chiến thắng là tiêu diệt kẻ thù.

Nhưng kẻ thù ở đây không phải là một con quái vật.

Nó là chính bản chất của thế giới.

Và chiến thắng nó đồng nghĩa với việc hủy diệt thứ họ muốn bảo vệ nhất: sự tồn tại của chính họ.

"Các người đang cầu xin cái chết," Đinh Vô Ảnh nói khẽ.

"Và tôi sẽ đáp lại mong muốn đó."

Cô đưa tay lên, ấn vào huyệt đạo giữa ngực.

Năng lượng trong cơ thể cô bắt đầu chuyển động, không phải theo kinh mạch, mà theo những đường rạn nứt vô hình.

Không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển.

Các đại tông chủ lùi lại, mặt mày tái xanh.

Họ cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng đang tỏa ra từ thân hình nhỏ bé của cô.

Nhưng đó không phải là sức mạnh của sự sống.

Đó là sức mạnh của sự kết thúc.

***

Đỉnh điểm của trận chiến không đến từ sự đối đầu vật lý.

Nó đến từ sự sụp đổ của nhận thức.

Khi Đinh Vô Ảnh kích hoạt "Chiết Tặn", cơ thể cô không bùng nổ.

Nhưng không phải thành máu và thịt.

Cô tan rã thành những dòng dữ liệu sáng chói, những ký ức, những cảm xúc, những mảnh vỡ của thực tại.

"Cốt Tủy" hiện hình.

Nó không phải là một khối đá, hay một con quái vật.

Nó là một khối hình học phức tạp, xoay chuyển không ngừng, phủ bóng lên cả lục địa.

Nó đẹp đến rợn người.

Một sự hoàn hảo toán học, không có chỗ cho sự hỗn độn của con người.

Giọng nói của nó vang lên trong đầu mỗi người hiện diện: *"Hãy dâng hiến.

Hãy hợp nhất.

Sự đau khổ sẽ kết thúc.

Sự bất công sẽ biến mất.

Chỉ còn lại sự yên bình vĩnh cửu."*

Đinh Vô Ảnh, trong trạng thái phi vật thể, nhìn thấy sự thật.

Cô không phải là chủ nhân của thế giới này.

Cô là một vaccine.

Cô được tạo ra từ những mảnh ký ức của vô số phiên bản Đinh Vô Ảnh đã chết, nhằm mục đích tiêm vào cơ thể thế giới đang bị nhiễm bệnh.

Nỗi đau của cô, sự cô độc của cô, khả năng thích nghi với cái chết của cô – tất cả đều là phản ứng miễn dịch.

Thế giới đang co lại vì nó đang tự chữa lành.

Và cô là tế bào bạch cầu.

Nhưng vaccine không thể tồn tại cùng với cơ thể mà nó bảo vệ.

Nếu cô tiêu diệt "Cốt Tủy", cô sẽ hủy diệt cơ chế tự chữa lành, và thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Nếu cô để "Cốt Tủy" hoạt động, thế giới sẽ trở nên hoàn hảo, nhưng con người – với sự hỗn độn, đau khổ và tình yêu của họ – sẽ bị xóa bỏ.

Cô phải chọn.

Đinh Vô Ảnh nhìn về phía Lý Thanh Tâm.

Cô gái ấy đang khóc, nhưng không phải vì sợ hãi.

Cô đang khóc vì hiểu ra.

Lý Thanh Tâm nắm chặt chiếc cặp da, ánh mắt kiên định.

"Đừng làm điều đó, Vô Ảnh," cô hét lên, giọng nói vỡ vụn.

"Hãy để chúng ta sống trong sự không hoàn hảo.

Hãy để chúng ta đau.

Nhưng hãy để chúng ta tồn tại."

Đinh Vô Ảnh mỉm cười.

Một nụ cười dịu dàng, khác xa với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Sự hoàn hảo của Lạc Hồn là sự chết chóc.

Sự hỗn độn của con người là sự sống.

Nhưng để bảo vệ sự hỗn độn, cô phải hy sinh chính mình – không phải bằng cách chết, mà bằng cách trở thành một phần của sự hoàn hảo đó, để làm chậm lại quá trình thanh lọc.

Cô lao vào khối hình học khổng lồ.

Không phải để phá hủy nó.

Mà để hòa nhập vào nó.

***

Cơ thể Đinh Vô Ảnh bắt đầu tan đi, không phải thành bụi, mà thành những dòng quang phổ màu bạc lan tỏa khắp không gian.

Những người đang bị "Cốt Tủy" chiếm hữu bỗng rùng mình, vẻ mặt quái dị dịu lại, họ nhìn nhau bằng ánh mắt quen thuộc, nhưng đã thay đổi hoàn toàn.

Kinh Đô không biến mất nữa; nó bắt đầu tái sinh từ những mảnh vỡ, nhưng khác biệt.

Những tòa tháp ngọc bích không còn cao vút, mà thấp hơn, ấm áp hơn.

Những con phố không còn thẳng tắp, mà uốn lượn theo những con đường tự nhiên.

Lý Thanh Tâm đứng giữa quảng trường, nơi giờ đây đã phủ đầy cỏ xanh non.

Cô nhìn xuống tay mình.

Chiếc cặp da đã biến mất.

Thay vào đó, trên lòng bàn tay cô, có một vết sẹo hình học nhỏ, phát sáng nhẹ.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn về bầu trời.

Những vết nứt trên trời đã đóng lại, nhưng không phải bằng màu xanh của ban ngày.

Chúng đóng lại bằng màu tím nhạt, như thể thực tại đang thở.

Rồi, một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải của Lạc Hồn.

Không phải của Đinh Vô Ảnh.

Mà là của chính cô.

Một ký ức không thuộc về cô.

*"Thanh Tâm, đừng tìm tôi.

Tôi không ở đâu xa.

Tôi ở trong mỗi hạt bụi, trong mỗi hơi thở.

Thế giới đã được cứu.

Nhưng cái giá phải trả là sự hiện diện của tôi.

Giờ đây, cô phải sống trong thế giới mới này.

Một thế giới nơi sự hoàn hảo và sự hỗn độn cùng tồn tại.

cô là người duy nhất nhớ về tôi."*

Lý Thanh Tâm nhắm mắt lại.

Một giọt nước mắt rơi xuống, chạm vào mặt đất.

Tại nơi giọt nước mắt rơi, một bông hoa nhỏ màu tím nở ra.

Bông hoa ấy không có tên.

Nhưng nó đẹp.

Trong khoảng không trống trải, bóng dáng của Lạc Hồn xuất hiện lần nữa.

Anh ta không còn mặc áo dài trắng.

Anh ta mặc một bộ đồ bình thường, giống như bất kỳ người dân nào khác.

Anh ta nhìn Lý Thanh Tâm, mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn sự kiêu hãnh của người thiết kế.

Nó mang chút gì đó của sự hối hận.

"Cô đã thắng," anh ta nói, giọng nói bình thường, không còn vang vọng.

"Nhưng hãy cẩn thận.

Vaccine chỉ làm chậm lại bệnh tật.

Nó không chữa khỏi nó.

Và khi hệ miễn dịch suy yếu...

kẻ thù thật sự sẽ xuất hiện.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong."

Lý Thanh Tâm mở mắt.

Cô nhìn vào bông hoa tím.

Trong cánh hoa, cô thấy phản chiếu khuôn mặt của Đinh Vô Ảnh.

Nhưng lần này, Đinh Vô Ảnh không mỉm cười.

Cô đang nhìn thẳng vào Lý Thanh Tâm, với đôi mắt đầy sự cảnh báo.

Và phía sau lưng Đinh Vô Ảnh, trong bóng tối sâu thẳm của cánh hoa, một thứ gì đó đen kịt, không có hình dạng, đang từ từ thức tỉnh.

Lý Thanh Tâm nắm chặt tay.

Cô không biết đó là gì.

Nhưng cô biết một điều chắc chắn: câu chuyện chưa kết thúc.

Nó chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập