Chương 13

Hơi thở của Đinh Vô Ảnh lạnh như băng giá, mỗi luồng khí phun ra đều mang theo từng hạt sương nhỏ li ti, hòa tan vào không khí khô cằn của vùng đất trống trải.

Nàng không cần ngồi dậy, cơ thể đã tự vận chuyển theo bản năng sinh tồn nguyên bản, một phản xạ đã được tôi luyện qua vô số lần chết đi và sống lại.

Đôi chân trần đạp lên mặt đất nứt nẻ, nơi từng là đại lộ hoa lệ của thành phố cổ, nay chỉ còn lại những mảng bê tông xám xịt và bụi tro của thời gian.

Mỗi bước chân đi xuống đều vang lên tiếng nứt vỡ nhẹ, như thể đại địa đang rên rỉ dưới áp lực của sự hiện diện cô độc.

Đinh Vô Ảnh cúi đầu, ngón tay thon dài lướt qua một mảnh vỡ gốm sứ nằm giữa khe nứt.

Đó là một mảnh bát vỡ, hoa văn mây nước đã phai màu, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng hoàn hảo như mới được nung lên hôm qua.

Cô nhặt nó lên, cảm nhận độ lạnh thấu xương của vật thể, rồi nhẹ nhàng đặt vào túi áo.

Hành động này không phải vì tình cảm, mà vì nó là bằng chứng.

Trong thế giới đang co lại này, ký ức là thứ dễ bay hơi nhất, và vật chất là thứ duy nhất còn sót lại để chứng minh sự tồn tại.

Bầu trời phía trên không còn màu tím nhạt như trong ký ức của Lý Thanh Tâm.

Nó đen kịt, một màu đen tuyệt đối, không sao, không trăng, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm.

Đinh Vô Ảnh nâng ánh mắt, quét nhanh qua chân trời.

Không có gió, không có tiếng chim, chỉ có tiếng bước chân của chính cô vọng lại từ những vách đá xa xôi.

Cô biết rằng mình đang đứng trên biên giới của thực tại, nơi ranh giới giữa "có" và "không" trở nên mong manh như tờ giấy mỏng.

Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo mùi hôi thối của đất ẩm và sắt gỉ.

Đinh Vô Ảnh dừng lại, mũi cô khẽ nhếch lên.

Đó không phải là mùi của sự phân hủy tự nhiên, mà là mùi của máu khô lâu ngày, của những bí mật bị chôn vùi dưới lớp đất đá.

Cô quay người, hướng về phía một khe núi hẹp nằm khuất trong bóng tối.直觉 (trực giác) mách bảo cô rằng, câu trả lời cho sự biến mất của thế giới nằm ở đó, sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng của mặt trời không thể chạm tới.

Cô không hề sợ hãi.

Nỗi sợ hãi là một cảm xúc xa lạ đối với người đã trải qua cái chết nhiều lần.

Với Đinh Vô Ảnh, mỗi lần chết đi là một lần học hỏi, mỗi lần sống lại là một lần thích nghi.

Cô là một cỗ máy tinh vi, được lắp ráp từ những mảnh vỡ của ký ức và ý chí sắt đá.

Và giờ đây, cỗ máy ấy đang di chuyển về phía trung tâm của cơn bão, nơi sự thật đang chờ đợi.

**

Đột nhiên, từ những khe nứt trên tường hang, những bóng người mờ ảo xuất hiện.

Họ không phải quái vật, cũng không phải tiên nhân, mà là những "hồn ma của thành phố" – những người dân đã mất quê hương, bị biến thành thực thể bởi sự biến mất của không gian nơi họ từng sống.

Họ không tấn công bằng kiếm hay phép thuật, mà bằng sự hiện diện của mình.

Mỗi bóng người đều mang theo một nỗi đau, một ký ức, một sự mất mát.

Đinh Vô Ảnh đứng yên, không hề cử động.

Cô nhìn những bóng người ấy tiến lại gần, khuôn mặt họ không rõ ràng, chỉ là những mảng xám mờ, nhưng cô có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng đang tỏa ra từ họ.

Họ không muốn giết cô.

Họ muốn cô nghe.

Họ muốn cô hiểu.

Một bóng người tiến lại gần cô nhất.

Đó là hình ảnh của một người phụ nữ, tay ôm một đứa trẻ.

Đứa trẻ không có khuôn mặt, chỉ là một khoảng trống đen kịt.

Người phụ nữ mở miệng, nhưng không có tiếng nói nào phát ra.

Thay vào đó, một cảm giác lạnh buốt lan truyền khắp cơ thể Đinh Vô Ảnh.

Cô thấy mình đang đứng giữa một con phố đông đúc, tiếng cười nói, tiếng xe cộ, mùi thức ăn đường phố.

Rồi, tất cả biến mất.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Và nỗi đau.

Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Cô không đẩy lùi cảm giác ấy.

Cô đón nhận nó.

Cô để cho nỗi đau của họ thấm vào da thịt, vào xương tủy.

Vì cô biết rằng, nếu cô không hiểu được nỗi đau của họ, cô sẽ không bao giờ có thể cứu họ.

Và nếu cô không thể cứu họ, thì sự tồn tại của cô cũng trở nên vô nghĩa.

Những bóng người khác cũng tiến lại gần.

Một người đàn ông đang cầm một cuốn sách, một đứa trẻ đang chơi đùa với một quả bóng, một ông lão đang ngồi uống trà.

Tất cả đều là những mảnh vỡ của cuộc sống, những ký ức đẹp đẽ bị xé toạc ra khỏi hiện thực.

Đinh Vô Ảnh cảm thấy tim mình đau nhói.

Không phải vì thương cảm, mà vì sự đồng cảm.

Cô cũng là một mảnh vỡ.

Cô cũng là một ký ức bị xé toạc.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô.

Không phải của những bóng người, mà của chính cô.

Một giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng lại mang theo một sự thật đau đớn.

"Họ không cần được cứu," giọng nói ấy vang lên.

"Họ cần được giải phóng.

Và để giải phóng họ, cô phải chấp nhận rằng, thế giới này không đáng để tồn tại."

Đinh Vô Ảnh mở mắt, đôi mắt cô đầy vẻ kiên định.

Cô nhìn vào những bóng người, rồi nhìn vào cột nước đen kịt ở trung tâm hang động.

Cô biết rằng, mình đang đứng trước một lựa chọn.

Một lựa chọn giữa sự tồn tại và sự hủy diệt.

Giữa việc bảo vệ những gì còn lại, hay để mọi thứ tan biến vào hư vô.

**

Khi ánh sáng tắt dần, hang động trở nên im lặng lạ thường.

Những hàng chữ máu trên tường bỗng nhiên mờ đi, dần biến mất, để lại bề mặt đá trơn nhẵn, lạnh lẽo như chưa từng có ai khắc gì lên đó.

Đinh Vô Ảnh đứng giữa đống tro tàn của ký ức, cơ thể nàng giờ đây mang một vẻ ngoài mới lạ – trên da thịt nổi lên những đường vân đen kịt, như những vết nứt trên một tấm gương vỡ.

Cô nhìn vào bàn tay mình.

Những đường vân ấy đang di chuyển, bò dần lên cánh tay, hướng về phía tim cô.

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được sự thay đổi bên trong cơ thể.

Không phải là sự hủy diệt, mà là sự biến đổi.

Cô đang trở thành một phần của thế giới mới.

Một thế giới nơi mà ranh giới giữa sinh và tử, giữa có và không, không còn tồn tại.

Bỗng nhiên, một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực cô.

Đinh Vô Ảnh gục xuống, hai tay ôm lấy ngực.

Cô cảm thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi cơ thể.

Và rồi, trong khoảnh khắc đau đớn nhất, cô thấy một hình ảnh hiện ra trước mắt.

Đó là hình ảnh của Lý Thanh Tâm.

Cô ấy đang đứng trước cánh cửa của hang động, tay cầm một ngọn đuốc.

Ánh mắt cô ấy không còn sự nghi ngờ, mà là sự tuyệt vọng.

Cô ấy đang gọi tên Đinh Vô Ảnh.

Nhưng giọng nói của cô ấy không thể truyền đến tai Đinh Vô Ảnh.

Chỉ có sự im lặng.

Và sự xa cách.

Đinh Vô Ảnh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô không còn nghe theo mệnh lệnh.

Cô đang tan biến.

Không phải vào hư vô, mà vào chính bản thân thế giới.

Cô đang trở thành một phần của sự thật.

Và sự thật ấy là, thế giới này không thể được cứu.

Nó chỉ có thể được chấp nhận.

Rồi, trong giây phút cuối cùng trước khi ý thức của cô hoàn toàn tan biến, một giọng nói vang lên.

Không phải của cô.

Không phải của tương lai.

Mà là của Lạc Hồn.

Giọng nói ấy vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong lòng đất, từ trên bầu trời, từ trong chính tâm trí cô.

"Cô đã nghĩ rằng mình là người chiến thắng," giọng nói của Lạc Hồn vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Nhưng thực tế, cô chỉ là quân tốt đầu tiên trong bàn cờ của tôi.

Và giờ đây, trò chơi mới bắt đầu."

Đinh Vô Ảnh mở mắt.

Nhưng lần này, cô không còn nhìn thấy thế giới như trước.

Cô nhìn thấy những đường dây vô hình kết nối mọi sự vật, mọi sinh灵.

Và ở trung tâm của những đường dây ấy, là một bóng đen khổng lồ, đang từ từ thức tỉnh.

Và bóng đen ấy, đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập