Chương 14
Đinh Vô Ảnh bước đi, đôi giày da đen của nàng hằn xuống những vết nứt sâu hoắm, mỗi bước chân đều vang lên tiếng rít nhẹ, giống như sự thở hắt ra của thế giới đang hấp hối.
Trước mặt nàng, khung cảnh tàn tích của trung tâm thương mại Vân Tiêu hiện ra đầy phi lý.
Không có đổ nát, không có mảnh vỡ bê tông hay kim loại bị bẻ cong.
Chỉ có sự trống rỗng.
Những cột trụ bê tông khổng lồ vẫn đứng sừng sững, nhưng phần chân của chúng lại lịm xuống một khoảng không vô định, như thể chúng đang được treo lơ lửng trên hư vô.
Nàng dừng lại, nâng tay lên, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mặt một bức tường kính còn nguyên vẹn.
Lạnh thấu xương.
Không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của sự vắng mặt.
Không có hơi ấm của sinh mệnh, không có dư âm của tiếng cười nói, không có mùi hương của thức ăn hay mùi khói xe.
Mọi thứ đã bị xóa sạch, chỉ còn lại hình hài vật lý của chúng, giống như những bộ xương nhà cửa còn sót lại sau một trận dịch hạch vô hình.
Vô Ảnh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Không khí trong lành đến mức ngột ngạt.
Cô ấy cảm nhận được sự thay đổi bên trong cơ thể mình.
Không phải là sự hủy diệt, mà là sự biến đổi.
Cô đang trở thành một phần của thế giới mới.
Một thế giới nơi mà ranh giới giữa sinh và tử, giữa có và không, không còn tồn tại.
Bỗng nhiên, một cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực cô.
Đinh Vô Ảnh gục xuống, hai tay ôm lấy ngực.
Cô cảm thấy trái tim mình đang đập loạn nhịp, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi cơ thể.
Cô mở mắt ra, nhìn vào lòng bàn tay mình.
Da thịt ở đó đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu màu xanh tím nhạt, nhưng chúng không chảy máu.
Chúng chảy một thứ chất lỏng màu bạc, giống như bụi phủ mặt đất kia.
Vô Ảnh không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là phản ứng của những người chưa chấp nhận cái chết.
Cô đã chết quá nhiều lần trong những vòng lặp ký ức, đến mức cái chết giờ đây chỉ là một người bạn cũ, một người bạn đồng hành lạnh lùng và im lặng.
"Lý Thanh Tâm," cô lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, vang lên trong khoảng không chết chóc.
"Cô ở đâu?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những tòa nhà ma quái.
Vô Ảnh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo choàng đen đã bám đầy bụi xám.
Cô không cần dùng đến võ công cao cấp hay nội lực kinh người để dò xét; cơ thể nàng đã trở nên đặc biệt, như một chiếc la bàn sống, luôn bị kéo về phía trung tâm của sự biến mất.
Cô cảm thấy một sự hút mạnh mẽ từ phía trước, nơi mà chân trời đang bị cắt ngang bởi một bức tường sương mù đen kịt.
***
Vùng hoang này không nằm trên bản đồ của bất kỳ triều đại nào.
Nó là khoảng trống giữa các thực tại.
Đinh Vô Ảnh bước vào vùng sương mù, và thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.
Những tòa nhà cao tầng, những chiếc xe hơi, những cây đèn đường – tất cả đều bắt đầu tan rã thành những hạt sáng nhỏ li ti, rồi hợp nhất lại thành những đám mây đen dày đặc.
Nàng không rút kiếm.
Kiếm là công cụ của sự phân chia, của việc cắt đứt.
Nhưng ở đây, mọi thứ đang hợp nhất.
Nàng ngồi xuống giữa một bãi cát đang chuyển mình thành đồng cỏ xanh mướt trong tích tắc.
Cỏ mọc lên từ dưới đất, xanh tươi, mơn mởn, nhưng không có mùi cỏ non.
Nó chỉ có mùi của giấy cũ và mực viết.
Vô Ảnh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào dòng chảy ký ức trong đầu.
Cô nhớ lại những bức thư mà Lý Thanh Tâm đã gửi cho cô.
Những bức thư không nói về tình yêu, cũng không nói về sự nghi ngờ.
Chúng nói về những chi tiết nhỏ nhặt.
*Hôm nay, tôi thấy một con mèo đen ở góc phố.
Nó nhìn tôi bằng đôi mắt vàng óng, như thể nó biết điều gì đó mà tôi không biết.* *Hôm qua, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay cũ trong tủ sách của cha.
Trang cuối cùng bị xé ra, nhưng tôi nhớ được một câu: "Khi thế giới co lại, hãy tìm điểm neo."*
Điểm neo.
Vô Ảnh mở mắt ra.
Trước mặt cô, đồng cỏ xanh đã biến mất, thay vào đó là một tấm bản đồ khổng lồ bằng giấy da, trải dài vô tận trên mặt đất.
Những con đường trên bản đồ không dẫn đến các thành phố, mà dẫn đến những ký ức.
Một con đường dẫn đến ngày cô lần đầu tiên học kiếm.
Một con đường dẫn đến đêm cô lần đầu tiên chết.
Một con đường dẫn đến khoảnh khắc cô gặp Lý Thanh Tâm.
Cô đứng dậy, bước lên tấm bản đồ.
Mỗi bước chân đều khiến giấy da rung lên, phát ra âm thanh giống như tiếng lật trang sách.
Cô cảm thấy những ký ức ấy không còn thuộc về cô nữa.
Chúng đang trở thành một phần của thế giới.
Thế giới đang nuốt chửng ký ức của con người để tồn tại.
Nếu con người quên đi quá khứ, thì thế giới sẽ không còn chỗ để đặt những ký ức đó.
Nó phải co lại, phải loại bỏ những phần thừa thãi.
"Đây không phải là sự hủy diệt," Vô Ảnh thì thầm, giọng cô run rẩy vì sự nhận ra kinh hoàng.
"Đây là sự tối ưu hóa."
Bản đồ bắt đầu cuộn lại, kéo theo chân cô.
Cô cố gắng giữ thăng bằng, nhưng lực hút quá mạnh.
Cô nhìn xuống, thấy đôi chân mình đang dần biến thành mực đen, hòa vào những dòng chữ trên bản đồ.
Cô không chống cự.
Cô để bản thân mình bị cuốn theo, để xem điều gì đang chờ đợi ở cuối con đường ký ức.
***
Khi vùng đất bị Ảnh cố định bắt đầu ổn định, một âm thanh khác lại nổi lên – không phải từ bên ngoài, mà từ chính cơ thể nàng.
Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của sự chết chóc và hư vô, bắt đầu len lỏi vào da thịt nàng.
Đó là phản ứng của "Thức Tỉnh Toàn Cầu".
Thế giới nhận ra có một kẻ đang cố gắng "lỗi" trong hệ thống của nó.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy những đường gân trong tay mình bắt đầu nổi lên, nhưng không phải vì sức mạnh.
Chúng đang biến thành những đường kẻ in trên giấy.
Da thịt cô đang trở nên mỏng manh, dễ vỡ như giấy cũ.
Cô nhìn vào lòng bàn tay, thấy những ký tự cổ xưa đang hiện lên, chạy dọc theo các đường vân tay.
Những ký tự đó không phải là tiếng nói của thiên đường, mà là tiếng nói của một chương trình đang bị lỗi.
*Lỗi hệ thống.
Người dùng Đinh Vô Ảnh đang cố gắng truy cập vào vùng nhớ bị khóa.*
Cô cười, một nụ cười lạnh lẽo và mỉa mai.
"Vậy ra, tôi chỉ là một mã nguồn bị lỗi sao?"
Cô nhớ lại lời của Lạc Hồn.
*Cô chỉ là quân tốt đầu tiên trong bàn cờ của tôi.* Nhưng giờ đây, cô hiểu ra ý nghĩa thực sự.
Lạc Hồn không phải là kẻ thù.
Anh ta là người duy nhất hiểu được quy luật của thế giới này.
Anh ta muốn "dập tắt" thế giới hiện tại để xây dựng lại từ đầu, giống như một nghệ sĩ sửa lại bức tranh bị hỏng.
Và Đinh Vô Ảnh, với khả năng nhớ lại những vòng lặp trước đó, chính là lỗi khiến bức tranh không thể được vẽ lại hoàn hảo.
Nàng đứng dậy, bước tiếp trên bản đồ.
Những ký tự trên tay cô bắt đầu đau đớn, như thể chúng đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể cô.
Cô không ngăn cản.
Cô để chúng chạy, để chúng chảy ra ngoài, hòa vào không khí xung quanh.
Càng nhiều ký tự thoát ra, cơ thể cô càng trở nên nhẹ nhàng, nhưng cũng càng trở nên vô hình.
Cô đang biến mất.
Không phải vào hư vô, mà vào chính bản thân thế giới.
Cô đang trở thành một phần của sự thật.
Và sự thật ấy là, thế giới này không thể được cứu.
Nó chỉ có thể được chấp nhận.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh hiện ra trước mắt cô.
Đó là hình ảnh của Lý Thanh Tâm.
Cô ấy đang đứng trước cánh cửa của hang động, tay cầm một ngọn đuốc.
Ánh mắt cô ấy không còn sự nghi ngờ, mà là sự tuyệt vọng.
Cô ấy đang gọi tên Đinh Vô Ảnh.
Nhưng giọng nói của cô ấy không thể truyền đến tai Đinh Vô Ảnh.
Chỉ có sự im lặng.
Và sự xa cách.
Đinh Vô Ảnh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô không còn nghe theo mệnh lệnh.
Cô đang tan biến.
**
Khi ánh nắng mặt trời – thứ mà trước đây chỉ là ảo ảnh – lần đầu tiên chiếu rọi xuống vùng đất này, một người đàn ông từ trong sương mù bước ra.
Hắn không phải là quân đội hay kẻ thù, mà là một người dân bình thường, tay cầm một chiếc giỏ rỗng, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt chưa kịp khô.
Hắn nhìn Ảnh, không sợ hãi, không thờ ơ, mà với một sự kính sợ sâu sắc.
Hắn chìa tay ra, trong lòng bàn tay là một mảnh giấy nhỏ, gấp lại cẩn thận.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ viết tay, nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng:
*"Con gái tôi đã biến mất ở đây.
Nhưng cô ấy để lại điều này cho cô.
Hãy đọc nó, khi cô sẵn sàng đối mặt với sự thật rằng, cô không phải là người duy nhất đã chết."*
Đinh Vô Ảnh nhìn vào mảnh giấy.
Tim cô đập thình thịch.
Cô nhận ra nét chữ đó.
Đó là nét chữ của chính cô.
Từ một phiên bản khác.
Từ một vòng lặp khác.
Cô đưa tay ra, lấy mảnh giấy.
Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy bóng đen phía sau mình mỉm cười rộng hơn.
Trò chơi mới, đã thực sự bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận