Chương 15
Nét chữ run rẩy kia không chỉ là lời nhắn, mà là một vết nứt trong thực tại, một lời mời gọi bước vào vực thẳm mà cô đã từng nghĩ mình đã thoát ra.
Bóng đen phía sau lưng, thứ bóng tối vô hình luôn quấn quýt lấy cô như một con rắn độc, khẽ khua đuôi.
Nó không tấn công, mà chờ đợi.
Chờ đợi cô đưa ra lựa chọn cuối cùng của vòng lặp này.
Đinh Vô Ảnh không quay lại.
Cô khép mắt lại một nhịp, hít vào luồng không khí loãng và lạnh lẽo của vùng đất hoang vu.
Mùi tro tàn và mùi ozone của sét đánh khô cằn vẫn còn bám lại trong mũi.
Cô cảm nhận được sự rung động dưới lòng đất, một tần số thấp đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng lại làm rung chuyển từng thớ cơ.
Đó là tiếng thở của thế giới đang co rút.
"Thanh Tâm," cô thì thầm, tên gọi của người phụ nữ bí ẩn ấy vang lên trong không gian im ắng như một lời nguyền.
"Cô đang ở đâu?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân xa xăm, tiếng khóc nức nở của những người dân đang cố gắng leo lên những bậc thang đá xám xịt dẫn vào vùng tro tàn.
Họ không nhìn thấy Vô Ảnh, hoặc nếu có, họ cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô.
Cô là một dị biệt, một lỗi hệ thống đang di chuyển giữa những dòng dữ liệu ổn định.
Vô Ảnh không dùng chân để di chuyển.
Cô đặt lòng bàn tay lên mặt đất đá, cảm nhận dòng chảy năng lượng âm thanh tần số thấp – tàn dư của bức tường thành cũ đã sụp đổ.
Cơ thể cô trở nên nhẹ bẫng, trượt dọc theo dải năng lượng ấy như một giọt nước trên bề mặt kính.
Cảm giác tê liệt lan tỏa từ các đầu ngón tay, leo lên cánh tay, rồi thấm vào tủy xương.
Cô không sợ hãi.
Sự tê liệt này là quen thuộc.
Nó là cảm giác của cái chết chậm rãi, là cách cơ thể cô thích nghi với việc tồn tại ở biên giới giữa thực tại và hư vô.
Trước mặt cô, đoàn người dân thường đang vật lộn.
Một đứa trẻ nhỏ, mặt mũi lem luốt, đang khóc vì kiệt sức.
Người mẹ bế nó trên lưng, mồ hôi nhễ nhại, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nỗi sợ hãi vô hình.
Họ không biết mình đang leo lên đâu.
Họ chỉ biết rằng ở dưới chân, mặt đất đang biến mất từng chút một, nuốt chửng ký ức và hiện tại.
Vô Ảnh lướt qua họ, không để lại dấu vết.
Nhưng cô dừng lại khi thấy một người đàn ông già, tay拄 cây gậy gỗ mục, đang nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt ông ta.
Ông ta không nhìn vào đoàn người, mà nhìn vào không khí trống rỗng.
"Cô thấy nó chứ?" ông già hỏi, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát vào nhau.
Vô Ảnh không đáp.
Cô nghiêng đầu, đôi mắt sắc lạnh quét qua vùng không gian đó.
Không có gì cả.
Chỉ có gió.
Nhưng cô cảm nhận được nó.
Một sự hiện diện nặng trĩu, một lỗ hổng trong logic của thế giới.
"Thành phố Vĩnh Hằng," ông già tiếp tục, giọng nói run rẩy.
"Nó không biến mất.
Nó bị xóa bỏ.
Như một dòng chữ bị tẩy xóa trên trang giấy.
cô là mực đen còn sót lại."
Vô Ảnh nhíu mày.
Cô rút ra một mảnh kim loại mỏng từ trong túi áo, quăng nhẹ về phía vùng không khí trống rỗng.
Mảnh kim loại bay đi, rồi đột ngột dừng lại, vỡ vụn thành bụi trắng, tan biến vào không trung mà không hề chạm đất.
Không có âm thanh va chạm.
Không có va chạm vật lý.
Nó bị xóa sổ khỏi tồn tại.
"Lý Trừu Tượng," Vô Ảnh lẩm bẩm.
Đây là thứ Lạc Hồn nhắc đến trong những giấc mơ tái tạo của cô.
Thứ quy luật muốn dọn dẹp những "lỗi" trong bức tranh thế giới.
Và cô, một phiên bản tương lai đã chết và tái sinh, là một lỗi lớn nhất.
Cô tiếp tục trượt đi, bỏ lại sau lưng sự kinh hãi của ông già và tiếng khóc của đứa trẻ.
Mục tiêu của cô nằm sâu trong trung tâm khu vực tro tàn, nơi mà các ghi chép cổ xưa được bảo quản.
Nếu thế giới đang bị xóa bỏ, thì những bằng chứng đầu tiên về sự tồn tại của nó phải nằm ở đó.
***
Trung tâm khu vực không có kiến trúc.
Không có đền đài, không có cung điện, không có xác tháp đổ nát.
Chỉ có những khối đá đen bóng, trơn nhẵn, xếp chồng lên nhau một cách hỗn loạn nhưng lại tạo thành một cấu trúc đối xứng kỳ lạ.
Trên bề mặt những khối đá ấy, những dòng chữ khắc sâu, nhưng không phải bằng dao hay mũi khoan.
Chúng trông giống như những vết nứt tự nhiên, nhưng khi nhìn kỹ, chúng tạo thành những ký tự có ý nghĩa.
Vô Ảnh đặt tay lên một khối đá.
Bề mặt lạnh lẽo, nhưng bên dưới lớp đá, có một sự rung động ấm áp, giống như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ đông.
Cô đọc những dòng chữ khắc trên đá.
*"Ngày thứ 402 của Chu kỳ Co Rút.
Thành phố Vĩnh Hằng, thủ phủ của Võ Đạo, đã ngừng tồn tại vào lúc hoàng hôn.
Không có chiến tranh.
Không có thiên tai.
Chỉ có sự im lặng.
Người dân không nhớ mình đã sống ở đâu.
Họ chỉ nhớ rằng họ đã từng có một ngôi nhà.
Nhưng ngôi nhà ấy giờ đây chỉ là một khái niệm trong đầu họ, không có hình dạng, không có vị trí."*
Vô Ảnh nhíu mày.
Chữ viết này không phải do con người viết.
Nét chữ quá đều, quá lạnh lùng, thiếu đi cảm xúc con người.
Nó giống như mực in bị ép từ một khối dữ liệu máy tính vào đá.
Cô chạm vào dòng chữ "Võ Đạo".
Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay cô.
Cô cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ đá rơi ra từ khối đá lớn.
Trên mảnh vỡ nhỏ bé ấy, có một đoạn ghi chép khác, ngắn gọn hơn, nhưng đáng sợ hơn.
*"Lỗi hệ thống: Ký ức tập thể không thể đồng bộ hóa.
Giải pháp: Xóa bỏ khu vực chứa ký ức mâu thuẫn.
Tiến trình: Hoàn thành 98%."*
Vô Ảnh cảm thấy lạnh toát.
Không phải vì nhiệt độ.而是因为 sự thật hiển nhiên.
Thế giới này không phải là một thực thể tự nhiên.
Nó là một hệ thống.
Một chương trình.
Và những thành phố biến mất không phải là nạn nhân của một thế lực ác quỷ, mà là nạn nhân của một quy trình dọn dẹp rác dữ liệu.
"Vậy thì chúng ta là gì?" cô tự hỏi, giọng nói vang lên trong đầu cô, khô khan và vô cảm.
"Là người dùng?
Hay là dữ liệu?"
Cô nhìn quanh.
Những khối đá đen bóng phản chiếu hình ảnh của cô, nhưng hình ảnh đó bị méo mó, bị chia cắt thành hàng trăm mảnh nhỏ.
Mỗi mảnh phản chiếu một phiên bản khác của cô.
Một phiên bản đang cười.
Một phiên bản đang khóc.
Một phiên bản đang chết.
"Lạc Hồn," cô gọi tên kẻ thù của mình, nhưng trong lòng, cô không còn thấy thù hận.
Chỉ có sự tò mò.
"Anh muốn tái sinh thế giới bằng cách xóa bỏ những lỗi.
Nhưng ai định nghĩa什么是 lỗi?
Là những ký ức đau buồn?
Là những con người yếu đuối?
Hay là chính sự tồn tại không hoàn hảo của chúng ta?"
Cô đặt mảnh đá xuống.
Nó lăn đi, va vào một khối đá khác, tạo ra một tiếng động khan khàn.
Tiếng động ấy vang vọng trong không gian trống rỗng, như một lời thách thức.
***
Đột nhiên, không gian xung quanh Vô Ảnh bắt đầu rung chuyển.
Không phải rung động của đất đá, mà là rung động của không khí, của ánh sáng, của chính quy luật vật lý.
Một luồng sáng xanh lam rực rỡ bùng nổ từ chính trung tâm của những khối đá đen.
Nó không chiếu ra từ một nguồn sáng cụ thể, mà từ mọi hướng, từ chính không gian xung quanh cô.
Đó là "Luật Trừu Tượng".
Vô Ảnh không kịp phản ứng.
Cô không cần phải né tránh, vì không có đòn tấn công vật lý nào để né.
Luồng sáng xanh lam không đâm vào cơ thể cô, mà xâm nhập vào từng tế bào.
Nó không gây đau đớn.
Nó gây ra sự trống rỗng.
Cô cảm thấy ký ức của mình bắt đầu bị xóa bỏ.
Không phải mất trí nhớ thông thường.
Mà là sự biến mất của bản sắc.
Cô quên đi tên mình.
Cô quên đi khuôn mặt của Lý Thanh Tâm.
Cô quên đi nỗi sợ hãi.
Cô trở thành một khối dữ liệu tĩnh tại, một điểm số trong không gian vô tận.
*Đây là cái chết thực sự,* cô nghĩ.
*Không phải chết về thể xác, mà chết về ý thức.*
Nhưng rồi, một cảm giác khác trỗi dậy.
Không phải từ ký ức, mà từ bản năng sinh tồn sâu thẳm nhất.
Cô nhớ lại những lần chết đi và tái sinh.
Những vòng lặp.
Những mảnh vỡ ký ức mà cô đã thu thập.
Chúng không phải là ký ức của một người, mà là của hàng trăm, hàng nghìn phiên bản của chính cô.
Cô không chiến đấu bằng võ công.
Cô không dùng kiếm.
Cô dùng sự hỗn loạn.
Vô Ảnh tập trung tất cả ý thức của mình vào một điểm duy nhất: sự mâu thuẫn.
Nếu thế giới này là một hệ thống hoàn hảo, thì nó không thể chịu đựng được sự mâu thuẫn.
Và cô, một phiên bản tương lai đã chết, là một mâu thuẫn sống động.
Cô nghĩ về nỗi đau.
Cô nghĩ về sự mất mát.
Cô nghĩ về hình ảnh Lý Thanh Tâm tuyệt vọng trước cánh cửa hang động.
Cô nghĩ về người đàn ông già với mảnh giấy.
Cô nghĩ về đứa trẻ khóc.
Những cảm xúc này, những ký ức này, chúng không hoàn hảo.
Chúng rối rắm, đau đớn, và đẹp đẽ.
Cô đẩy những cảm xúc đó vào luồng sáng xanh lam.
Luồng sáng ngừng xâm nhập.
Nó dao động.
Màu xanh lam bắt đầu chuyển sang màu tím, rồi màu đỏ sẫm.
Nó không còn là sự xóa bỏ, mà là sự hấp thụ.
Nó đang cố gắng xử lý lượng dữ liệu cảm xúc quá lớn mà Vô Ảnh vừa ném vào nó.
"Anh không thể xóa bỏ điều này," Vô Ảnh nói, giọng nói của cô vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí của chính thực thể ấy.
"Vì nó là con người."
**
Một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí Vô Ảnh.
Nó không phải là giọng của Lạc Hồn, cũng không phải của ông già.
Nó lạnh lùng, cơ giới, và hoàn toàn vô cảm.
Đó là giọng nói của "Người Quản Lý".
"Đã đến lúc kết thúc chương 15," giọng nói vang lên, vang vọng trong không gian trống rỗng như một hồi chuông báo tử.
"Nhưng bạn đã quên mất một quy tắc quan trọng nhất:"
Vô Ảnh dừng lại.
Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Cô không quay lại.
Cô biết rằng không có ai ở đó.
Nhưng cô vẫn nghe thấy.
"Quy tắc nào?" cô hỏi, giọng nói vang lên trong đầu cô.
"Bạn không thể phá vỡ hệ thống nếu bạn không hiểu được mục đích của nó," giọng nói đáp lại.
"Và mục đích của nó không phải là hủy diệt.
Mà là hoàn thiện."
Vô Ảnh nhíu mày.
"Hoàn thiện?"
"Có một thành phố cuối cùng," giọng nói tiếp tục.
"Nơi chứa đựng tất cả những ký ức, tất cả những cảm xúc, tất cả những lỗi lầm.
Nó không bị xóa bỏ.
Nó được bảo quản.
Và bạn, Đinh Vô Ảnh, chính là chìa khóa để mở nó."
Vô Ảnh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô nhớ lại mảnh giấy mà người đàn ông già đưa cho cô.
*"Hãy đọc nó, khi cô sẵn sàng đối mặt với sự thật rằng, cô không phải là người duy nhất đã chết."*
"Cô ấy đang ở đó," giọng nói nói.
"Lý Thanh Tâm.
Cô ấy không mất tích.
Cô ấy đang chờ cô.
Nhưng để đến được đó, cô phải trả giá.
Cô phải hy sinh thứ mình yêu quý nhất."
Vô Ảnh nhìn vào bàn tay mình, nơi những vết nứt xanh lam đang phát sáng mạnh hơn.
Cô không biết thứ mình yêu quý nhất là gì.
Hay chính bản thân cô?
Nhưng cô biết một điều chắc chắn.
Trò chơi mới, đã thực sự bắt đầu.
Và lần này, cô sẽ không để ai kiểm soát nước đi của mình.
Cô bước về phía chân trời xám xịt, nơi mà không có gì cả, nhưng lại chứa đựng tất cả.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận