Chương 16

Không có tiếng thét, không có mùi máu tanh nồng.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc, dày đặc như một lớp bông gòn nhét chặt vào tai.

Đinh Vô Ảnh mở mắt.

Tròng đen của cô không phản chiếu ánh sáng, mà dường như đang hút lấy nó, tạo ra hai hố sâu nhỏ li ti trên khuôn mặt lạnh tanh.

Cô đứng giữa một khoảng trống vô tận.

Dưới chân là mặt phẳng xám xịt, mịn màng đến mức đáng sợ, không một hạt bụi, không một vết chân.

Đây từng là Vĩnh An.

Một giờ trước, nơi đây còn là trung tâm thương mại sầm uất nhất vùng biên giới, với những mái ngói rêu phong và tiếng rao hàng rộn rã.

Giờ đây, nó chỉ là một tấm canvas trống trơn, bị xóa sạch bởi bàn tay vô hình của "Thức Tỉnh".

Một tiếng rít kim loại chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.那不是 gió.

Đó là âm thanh của thực tại đang bị xé toạc.

Vô Ảnh nhíu mày, cảm giác đau nhói chạy dọc sống lưng.

Cô cúi xuống, nhìn vào đôi tay mình.

Những vết nứt xanh lam, từng chỉ là những đường chỉ mờ nhạt dưới da, giờ đã lan rộng như mạng nhện, phát ra ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo.

Chúng không đau.

Chúng chỉ...

Như một lời nhắc nhở rằng cơ thể này là một bản sao, một bản vá lỗi tạm thời.

"Bạn đã về rồi," một giọng nói vang lên.

Không từ phía sau, không từ trên cao.

Nó vang lên từ chính trong xương cốt của cô.

Vô Ảnh không quay lại.

Cô biết ai đó đang ở đó.

Hoặc đúng hơn, là một thứ gì đó đang quan sát cô từ bên trong lớp vỏ bọc thực tại mong manh này.

Cô đưa tay lên, chạm nhẹ vào vết nứt trên cổ tay.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc theo mạch máu, khiến cô phải siết chặt nắm đấm.

Sự thích nghi với cái chết không có nghĩa là cô không cảm nhận được nó.

Nó chỉ có nghĩa là cô đã học cách không phản ứng lại.

"Vĩnh An đã đi," cô nói, giọng khàn đặc, như thể vừa nuốt phải tro tàn.

"Và tôi vẫn còn đây.

Điều đó có nghĩa là quy tắc đã thay đổi, hay tôi đang vi phạm nó?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú lên từ hư không, mang theo mùi vị của ozone và sự thối rữa của ký ức.

Vô Ảnh bước đi.

Mỗi bước chân cô đặt xuống mặt phẳng xám xịt đều tạo ra một vòng sóng nhỏ, lan tỏa ra xa, làm rung chuyển những hạt bụi vô hình.

Cô không sợ hãi.

Và trong thế giới đang co lại này, sự tò mò là thứ vũ khí duy nhất còn sót lại.

**

Không gian xung quanh bắt đầu cuộn tròn lại.

Những viên đá, những mảnh vỡ, thậm chí cả không khí, đều bắt đầu xoay tròn quanh Vô Ảnh như một quả cầu thủy tinh khổng lồ.

Những lính vệ binh còn lại hét lên vì cảm giác bị hút vào một lỗ đen vô hình.

Họ cố gắng bám vào nhau, nhưng lực hút quá mạnh, kéo họ ra khỏi mặt đất.

Từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ trồi lên.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối u tối sạm, pulsating với một nhịp đập chậm rãi, nặng nề.

Mỗi nhịp đập đều làm rung chuyển trái tim của những người chứng kiến.

Đó không phải là quái vật.

Đó là sự kháng cự của Thực tại.

Vô Ảnh cảm thấy đầu mình đau nhói.

Những vết nứt trên tay cô phát sáng mạnh hơn, lan rộng lên cánh tay, lên vai.

Cô không chạy trốn.

Cô bước về phía bóng đen.

"Lạc Hồn nói đúng," cô nói với Thanh Tâm, giọng bình thản đến rợn người.

"Thế giới này đang bị lỗi.

Và tôi là người phải sửa nó."

"Cô điên rồi!" Thanh Tâm hét lên, cố gắng kéo cô lại.

"Nếu cô tiến gần hơn, cô sẽ bị xóa sạch!

Cô sẽ không còn tồn tại!"

Vô Ảnh nhìn vào đôi mắt của Thanh Tâm.

Trong khoảnh khắc đó, cô thấy sự sợ hãi, nhưng cũng thấy một sự tò mò.

Thanh Tâm không muốn cô chết.

Cô muốn biết sự thật.

Và Vô Ảnh biết rằng, Thanh Tâm đang tìm kiếm một người thân đã mất tích trong một thành phố biến mất.

Có lẽ, người đó không chết.

Họ chỉ đang chờ đợi.

"Có một sự khác biệt giữa cái chết và sự tan biến," Vô Ảnh nói.

"Cái chết là kết thúc.

Sự tan biến là bắt đầu một thứ gì đó mới."

Cô bước qua cánh tay của Thanh Tâm, tiến thẳng vào vòng xoáy.

Những lính vệ binh bị ném ra xa, đập vào bức tường đá với tiếng gãy xương rầm rầm.

Vô Ảnh không quay lại.

Cô biết rằng, nếu cô quay lại, cô sẽ yếu đi.

Và trong thế giới này, sự yếu đuối là tội lỗi chết người.

Bóng đen khổng lồ phồng lên, nuốt chửng cô vào trong.

Không có đau đớn.

Chỉ có sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, Vô Ảnh thấy những hình ảnh.

Những nụ cười.

Những tiếng khóc.

Những lỗi lầm.

Tất cả đang được lưu trữ trong một thư viện vô tận, nơi thời gian không tồn tại.

**

Vô Ảnh nhìn quanh.

Những người lính còn lại đang nhìn cô với vẻ kinh hoàng, nhưng cũng có một chút gì đó lạ lùng.

Không phải sợ hãi cái chết, mà là nỗi sợ rằng họ đang đứng trước một đấng thần linh đang thực hiện một nghi lễ hiến tế vô hình.

Cô cảm thấy đói.

Không phải đói thực phẩm, mà là đói "thực tại".

Cô cần cảm nhận sự tồn tại của mình, ngay cả khi nó đang tan biến.

"Thành phố tiếp theo ở đâu?" cô hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.

Phiên bản Thanh Tâm chỉ tay về phía chân trời, nơi một đường kẻ đen đang xuất hiện, cắt ngang bầu trời xám xịt.

"Tại đó," cô nói.

"Và lần này, cô sẽ không thể quay lại."

Vô Ảnh bước về phía đường kẻ đen.

Cô biết rằng, khi cô bước qua nó, cô sẽ không còn là Đinh Vô Ảnh nữa.

Cô sẽ trở thành một phần của hệ thống, một mảnh ghép trong bức tranh lớn mà Lạc Hồn đang vẽ.

Nhưng cô cũng biết rằng, đó là cách duy nhất để cứu những người cô yêu quý, ngay cả khi họ không bao giờ biết đến sự hy sinh của cô.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bước vào bóng tối, cô nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối đường chân trời.

Người đó không nói gì.

Chỉ nhìn cô.

Với đôi mắt của chính cô.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập