Chương 17

Đinh Vô Ảnh đứng trên mép vực của Điện Khai Minh.

Đá cẩm thạch trắng ngà, từng được coi là biểu tượng của sự vĩnh cửu và quyền lực tuyệt đối, giờ đây đang vỡ vụn dưới chân cô như những mảnh thủy tinh mỏng manh.

Không có tiếng động.

Không có bụi bay.

Chỉ có sự biến mất lặng lẽ, từng phân tử vật chất tách rời khỏi thực tại, tan vào khoảng không đen kịt phía sau.

Không khí ở đây không lạnh theo cách thông thường.

Nó lạnh vì sự trống rỗng.

Những phân tử oxy dường như đang từ bỏ cấu trúc của chúng, vỡ ra thành những hạt bụi mờ nhạt, lơ lửng trước khi biến mất hoàn toàn.

Vô Ảnh giơ tay lên, ngón tay cô chạm vào một mảng tường đá còn sót lại.

Dưới da thịt, cô cảm nhận được sự run rẩy.

Không phải của đá, mà của chính không gian.

Nó đang co rút, giống như một cơ thể đang hấp hối, cố gắng thu hẹp lại để bảo vệ phần lõi cuối cùng.

Cô nắm chặt mảnh đá.

Nỗi đau xuyên qua da thịt, sâu vào xương tủy.

Đó là cảm giác thực duy nhất còn lại.

Nếu cô ngừng cảm nhận nỗi đau, cô sẽ tan biến cùng với nó.

"Nếu thế giới này là một bức tranh," cô thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong sự im lặng chết chóc, "thì ai là người cầm bút xóa?"

Phía sau lưng cô, bóng đen của những lính vệ binh còn lại đang dần nhòe đi.

Họ không kêu cứu.

Họ không chạy.

Họ chỉ đứng đó, mắt mở to, nhìn vào chân trời nơi ranh giới giữa hiện tại và hư vô đang bị xé toạc.

Vô Ảnh không quay lại.

Cô biết rằng, nếu cô nhìn vào sự sợ hãi của họ, sự vô cảm của cô sẽ nứt vỡ.

Và trong thế giới đang co lại này, sự yếu đuối không chỉ là một lỗi lầm, nó là một lời mời gọi cho sự hủy diệt.

Cô bước lùi lại một bước, tránh xa mép vực.

Mảnh đá trong tay cô tan thành tro bụi.

Cô không tiếc.

Cô cần những mảnh ghép khác.

Những mảnh ghép không phải bằng đá, mà bằng ký ức.

**

Đám sương đen tập hợp lại, tạo thành một cột trụ khổng lồ bao quanh quảng trường.

Nó không có hình dạng cố định.

Nó thay đổi liên tục, lúc thì như những cánh tay vươn ra, lúc thì như một bức tường chắn kín.

Một giọng nói vang lên, không từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu họ.

Nó không cần tai thính.

Nó xâm nhập trực tiếp vào ý thức.

*"Không cần thiết phải giữ lại những thứ vô dụng.

Những ký ức đau buồn và hạnh phúc đều giống nhau trong mắt Toàn Cầu.

Xóa đi chúng.

Để lại sự sạch sẽ."*

Giọng nói đó lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại mang theo một sự thuyết phục đáng sợ.

Nó giống như lời của một bác sĩ đang giải thích tại sao cần phải cắt bỏ một khối u.

Nhưng khối u ở đây là nhân loại.

Vô Ảnh cảm thấy đầu mình đau nhói.

Những ký ức của cô bắt đầu蠢 động.

Cô nhớ lại lần đầu tiên cô thức tỉnh.

Cô nhớ lại mùi máu tanh trên tay mình.

Cô nhớ lại khuôn mặt của người cha đã chết, người mẹ đã bỏ đi.

Những ký ức đó đau đớn.

Chúng cắt xé tâm trí cô.

Nhưng chúng cũng là thứ duy nhất xác nhận rằng cô tồn tại.

"Sạch sẽ?" Vô Ảnh cười nhạt.

Tiếng cười của cô vang lên khô khốc, như tiếng đá va vào đá.

"Sự sạch sẽ là cái chết.

Sự sống là hỗn độn.

Là vết bẩn.

Là những sai lầm."

Cột trụ sương đen rung chuyển.

Giọng nói trong đầu trở nên sắc bén hơn.

*"Hỗn độn là lỗi.

Lỗi cần được sửa.

Cô là một lỗi, Đinh Vô Ảnh.

Cô là một phiên bản sao chép.

Một bản nháp không hoàn hảo."*

Vô Ảnh cứng người.

Cô nhìn xuống tay mình.

Da thịt cô bắt đầu trở nên trong suốt.

Cô có thể thấy những mạch máu bên dưới, nhưng chúng không còn đỏ.

Chúng màu đen.

Màu của bóng tối.

"Cô không phải là bản nháp," cô nói, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết.

"Cô là bản gốc.

Và bản gốc thì không bao giờ chấp nhận bị xóa bỏ."

Thanh Tâm nhìn cô, mắt mở to.

cô là gì?"

Vô Ảnh không trả lời.

Cô không thể.

Vì câu trả lời sẽ khiến cô sụp đổ.

Cô bước về phía cột trụ sương đen.

Những sợi sương chạm vào da thịt cô, lạnh như băng, nhưng cô không lùi lại.

Cô cần cảm nhận nó.

Cô cần hiểu nó.

**

Bầu trời bỗng nhiên tối đen lại.

Không phải vì mây, mà vì toàn bộ ánh sáng của thành phố bị hút vào một điểm duy nhất ngay trên đầu Đinh Vô Ảnh.

Tiếng xì xào của hàng triệu người dân, tiếng gió, tiếng bước chân, tất cả bị ngưng đọng.

Thế giới như bị đặt ở chế độ tạm dừng.

Một giọng nói cơ me vang lên, lần đầu tiên có hình dạng cụ thể.

Một người đàn ông mặc áo choàng trắng xuất hiện trước mặt Vô Ảnh.

Khuôn mặt anh ta không rõ ràng, nhưng đôi mắt thì sắc bén, lạnh lùng, và đầy vẻ thương hại.

"Lạc Hồn," Vô Ảnh nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy thách thức.

"Chào cô, Đinh Vô Ảnh," Lạc Hồn nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Hoặc nên gọi cô là...

Phiên bản 47."

Vô Ảnh nhìn anh ta.

Cô thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt anh.

Nhưng đó không phải là sự phản chiếu của một kẻ thù.

Đó là sự phản chiếu của một người sáng tạo đang nhìn vào tác phẩm của mình.

"Cô đã làm tốt," Lạc Hồn nói, bước closer.

"Cô đã thu thập đủ những mảnh ghép.

Nhưng giờ là lúc phải chọn.

Giữ lại sự hỗn độn, và để thế giới này tan rã hoàn toàn.

Hoặc để tôi xóa bỏ nó, và xây dựng lại một thế giới mới.

Một thế giới không có đau khổ.

Không có mất mát."

Vô Ảnh nhìn xuống tay mình.

Da thịt cô đang dần trở lại màu sắc bình thường.

Nhưng cô biết, đó chỉ là tạm thời.

"Thế giới không đau khổ," cô nói, "thì cũng không có tình yêu.

Không có hy vọng.

Chỉ có sự tồn tại vô nghĩa."

Lạc Hồn mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, nhưng chân thật.

"Và cô nghĩ cô có thể bảo vệ điều đó?

Với cái giá là chính mình?"

Vô Ảnh không trả lời.

Cô nhìn về phía Thanh Tâm, người đang cố gắng phá vỡ bức tường vô hình.

Cô nhìn về phía những hình ảnh ký ức đang lơ lửng trong không trung.

Và cô nhìn về phía chân trời, nơi một đường kẻ đen mới đang xuất hiện.

"Cô không hiểu," Vô Ảnh nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng.

"Tôi không cố gắng bảo vệ thế giới này.

Tôi cố gắng bảo vệ sự thật."

Lạc Hồn nhíu mày.

"Sự thật?"

Vô Ảnh mỉm cười.

Một nụ cười bí ẩn, đầy nguy hiểm.

"Sự thật là, anh không phải là người sáng tạo.

Anh chỉ là người dọn dẹp.

tôi là kẻ phá hoại."

Cô giơ tay lên, nắm chặt chiếc khăn đỏ.

Và trong khoảnh khắc đó, toàn bộ thế giới rung chuyển.

Không phải do sự co rút.

Mà do sự thức tỉnh.

Và từ sâu trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của chính cô.

Nhưng từ một phiên bản khác.

Một phiên bản đã chết.

Và nó nói: *"Đừng tin anh ta."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập