Chương 18
Đinh Vô Ảnh đứng giữa quảng trường Linh Uy, nơi từng là trung tâm quyền lực của triều đại, giờ chỉ còn lại những đống đổ nát câm lặng.
Những bức tượng thần tiên cao ngạo, vốn được tạc từ đá cẩm thạch trắng tinh, giờ chỉ còn là những đoạn chân gãy nát, nằm ngổn ngang như những xác chết khổng lồ bị lột bỏ phần thân.
Không khí lạnh buốt, không phải vì nhiệt độ giảm, mà vì sự vắng lặng tuyệt đối.
Mỗi bước chân cô đặt xuống, lớp sương dưới chân vỡ ra thành những tia sáng nhỏ li ti, rồi tan biến vào hư vô.
Cô hít thở sâu.
Hơi thở của cô tạo thành một vòng tròn mờ ảo, ngay lập tức bị gió lạnh xé toạc.
Đinh Vô Ảnh cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ nhỏ.
Đó là một phần của bệ tượng, trên đó khắc dòng chữ mờ nhạt: *"Vĩnh cửu là lời nói dối ngọt ngào nhất."* Cô xoay mảnh đá trong tay, cảm nhận độ nhám của nó.
Đây không phải là tàn tích của một cuộc chiến tranh hay thiên tai.
Đây là dấu vết của sự xóa bỏ.
Thế giới đang thu mình lại, và Linh Uy là nạn nhân tiếp theo trong danh sách dài những thành phố bị "quên lãng".
Lý Thanh Tâm xuất hiện từ phía sau, bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Cô không nói gì, chỉ đứng cách Đinh Vô Ảnh ba bước chân, một khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để quan sát.
Trên tay Lý Thanh Tâm cầm một cuốn sổ tay da cũ, trang giấy vàng ố.
Cô mở nó ra, lật đến trang cuối cùng, nơi có một bản đồ vẽ bằng mực tím.
Bản đồ đó không hiển thị các tỉnh thành, mà hiển thị những vùng trống rỗng – những nơi đã biến mất.
"Cô thấy nó chưa?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói trầm thấp, vang lên như tiếng chuông đồng nhỏ trong không gian tĩnh lặng.
"Bản đồ của sự quên lãng.
Nó không lan rộng ra, mà co lại từ trung tâm.
Linh Uy là trung tâm."
Đinh Vô Ảnh không nhìn cô.
Cô đang tập trung vào lớp sương mù bao quanh một người đàn ông đứng xa xa.
Đó là Hứa Trọng Sinh.
Anh ta không còn là kẻ thù hung hãn mà cô đã đối đầu trong chương trước.
Anh ta đứng đó, run rẩy, như một chiếc lá khô trước cơn bão.
Đôi mắt anh ta trống rỗng, không còn sự kiêu ngạo của một võ giả đỉnh cao, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng.
"Anh ấy đang cố gắng nhớ," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô lạnh lùng nhưng có một sự đồng cảm sâu kín.
"Nhưng ký ức của anh ấy đang bị thế giới này tẩy xóa.
Giống như chúng ta."
Lý Thanh Tâm nhíu mày.
"Tại sao anh ta lại ở đây?
Nếu anh ta là kẻ thù, tại sao anh ta không tấn công chúng ta khi cơ hội tốt nhất?"
"Vì anh ta không còn muốn chiến đấu," Đinh Vô Ảnh trả lời, mắt vẫn dán chặt vào Hứa Trọng Sinh.
"Anh ta đang chiến đấu với chính sự tồn tại của mình.
Và đó là cuộc chiến vô vọng nhất."
Đinh Vô Ảnh bước về phía Hứa Trọng Sinh.
Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ hơn, như thể trọng lực đang dần buông bỏ cô.
Đây là dấu hiệu của sự thức tỉnh, nhưng cũng là dấu hiệu của sự tan rã.
Cô biết rằng mình không thể ở lại nơi này quá lâu.
Thế giới đang từ chối sự hiện diện của một "lỗi" – đó là cô.
Khi cô tiến đến gần, Hứa Trọng Sinh bỗng nhiên quay lại.
Ánh mắt anh ta không nhìn vào Đinh Vô Ảnh, mà nhìn xuyên qua cô, vào một khoảng không vô hình phía sau.
cô ấy đang hát," Hứa Trọng Sinh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.
"Con gái tôi.
Nó đang hát bài hát mà mẹ nó thường hát."
Đinh Vô Ảnh dừng lại.
Cô nhìn xung quanh.
Không có ai.
Chỉ có sương mù và những bức tượng gãy.
Nhưng trong đầu cô, một âm thanh mơ hồ vang lên.
Một giai điệu buồn bã, đơn điệu, lặp đi lặp lại.
Nó không đến từ bên ngoài, mà từ sâu trong tiềm thức của cô.
"Đừng nghe," Lý Thanh Tâm cảnh báo, bước nhanh lại, tay cầm cuốn sổ chặt hơn.
"Đó là bẫy.
Ký ức giả tạo.
Nếu cô nghe theo, cô sẽ bị cuốn vào dòng chảy của sự quên lãng.
Cô sẽ trở thành một phần của sương mù."
Đinh Vô Ảnh lắc đầu nhẹ.
"Không phải là bẫy.
Đó là tiếng vọng.
Tiếng vọng của những gì đã mất.
Và tiếng vọng đó đang gọi tôi."
Cô đưa tay lên, chạm vào lớp sương mù bao quanh Hứa Trọng Sinh.
Ngay khi da thịt cô tiếp xúc với lớp sương, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Ký ức về thành phố Linh Uy hiện rõ trước mắt cô, sống động đến rợn người.
Cô thấy những người dân đang cười nói, những đứa trẻ chạy nhảy trên những con đường lát đá xanh, những cửa hiệu bán bánh ngọt tỏa ra mùi hương ấm áp.
Cô thấy một bé gái đang hát, giọng trong trẻo như tiếng chim hót buổi sáng.
Nhưng khi cô nhắm mắt lại, cố gắng nắm chặt hình ảnh đó, mọi thứ lại biến mất.
Thay vào đó là một khoảng trống đen ngòm, lạnh lẽo và vô tận.
Cô mở mắt ra, thấy Hứa Trọng Sinh đang nhìn cô với đôi mắt đầy nước mắt.
"Giúp tôi," anh ta van xin, giọng nói vỡ òa.
"Đừng để tôi quên cô ấy.
Đừng để tôi quên chính mình."
Đinh Vô Ảnh nhìn anh ta.
Cô thấy sự yếu đuối trong con người từng kiêu hãnh này.
Và cô hiểu ra điều mà Lý Thanh Tâm chưa thể hiểu.
Hứa Trọng Sinh không phải là kẻ thù.
Anh ta là nạn nhân.
Nạn nhân của một hệ thống đang cố gắng loại bỏ những cảm xúc con người để tạo ra một trật tự hoàn hảo, vô cảm.
"Cô không thể giúp anh ta," Lý Thanh Tâm nói, giọng đầy lý trí nhưng ẩn chứa sự lo lắng.
"Nếu cô cố gắng giữ lại ký ức của anh ta, cô sẽ phải hy sinh ký ức của chính mình.
Đó là quy luật bảo toàn năng lượng của thế giới này.
Một thứ tồn tại, một thứ phải biến mất."
Đinh Vô Ảnh không đáp.
Cô nhìn vào đôi tay mình.
Da thịt cô đang trở nên trong suốt, như thể cô đang dần hòa tan vào không khí.
Cô biết Lý Thanh Tâm nói đúng.
Nhưng cô không sợ.
Cô đã chết nhiều lần, và mỗi lần chết, cô đều nhớ rõ cảm giác của sự mất mát.
Và cô không muốn Hứa Trọng Sinh phải chịu đựng cảm giác đó.
"Cô định làm gì?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng run run.
"Đấm phá nó," Đinh Vô Ảnh nói.
Hứa Trọng Sinh bỗng nhiên hét lên.
Tiếng hét của anh ta không phải là sự giận dữ, mà là sự đau đớn tột cùng.
Anh ta kích hoạt võ công đỉnh cao của mình – "Huyền Vũ Long Hoang".
Nhưng lần này, kỹ năng đó không tạo ra một cơn bão lửa hay gió, mà là một cơn bão hấp thụ.
Những đống gạch đá, sương mù, và cả những mảnh ký ức lơ lửng trong không trung đều bị hút vào người anh ta.
Cơ thể Hứa Trọng Sinh bắt đầu phát sáng, một ánh sáng xanh lam lạnh lẽo.
Anh ta đang cố gắng kéo toàn bộ thành phố Linh Uy, cùng với những ký ức của nó, vào bên trong cơ thể mình.
Anh ta muốn trở thành một kho lưu trữ sống, một di tích cuối cùng của một thế giới đang chết dần.
"Đừng!" Lý Thanh Tâm hét lên, cố gắng chạy đến nhưng bị một lực vô hình đẩy lùi.
"Anh ta sẽ tự hủy!
Cơ thể anh ta không thể chứa đựng nhiều năng lượng như vậy!"
Đinh Vô Ảnh không chạy đến giúp Hứa Trọng Sinh.
Cô đứng yên, quan sát.
Cô thấy cơ thể anh ta đang nứt ra, những vết nứt tỏa ra từ tim, lan ra khắp cơ thể như những cành cây khô.
Ánh sáng xanh lam đang chuyển sang màu đỏ thẫm, màu của máu và sự hủy diệt.
"Cô không giúp sao?" Lý Thanh Tâm quay lại nhìn Đinh Vô Ảnh, ánh mắt đầy thất vọng và giận dữ.
"Cô nói cô muốn bảo vệ sự thật.
Nhưng sự thật là anh ta đang chết!
Và cô đang đứng nhìn!"
"Anh ta không chết," Đinh Vô Ảnh nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm là một nỗi buồn vô hạn.
"Anh ta đang biến đổi.
Và tôi phải ngăn chặn sự biến đổi đó, nếu không, tất cả chúng ta sẽ bị cuốn theo."
Đinh Vô Ảnh bước về phía Hứa Trọng Sinh.
Cơn bão hấp thụ của anh ta mạnh hơn cô tưởng.
Mỗi bước chân cô đặt xuống, cô cảm thấy như đang bước vào một lò xo khổng lồ, sẵn sàng bắn cô ra xa.
Nhưng cô không lùi.
Cô tập trung toàn bộ ý chí của mình vào đôi tay.
Cô nhớ lại những lần chết trước.
Cô nhớ lại cảm giác của sự tan rã, của sự mất mát.
Và cô nhớ lại lý do tại sao cô trở về.
Không phải để cứu thế giới.
Mà để cứu chính mình khỏi sự vô nghĩa.
Cô nắm chặt quyền.
Năng lượng trong cơ thể cô bắt đầu luân chuyển, không phải theo đường kinh mạch truyền thống, mà theo một quy luật nào đó mà cô chưa từng biết.
Đó là quy luật của sự phá vỡ.
"Cô không thể thắng được anh ta," Lý Thanh Tâm nói, giọng đầy tuyệt vọng.
"Anh ta đang dùng toàn bộ sinh lực của mình.
Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường."
"Không," Đinh Vô Ảnh nói, mắt cô mở to, ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên trong đôi mắt cô.
"Tôi không phải là người bình thường.
Tôi là phiên bản 47.
Và tôi đã chết 46 lần trước đó để học cách sống."
Cô tung một cú đấm.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối.
Cú đấm của cô xuyên qua lớp sương mù, xuyên qua cơn bão hấp thụ của Hứa Trọng Sinh, và chạm vào trái tim anh ta.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian ngừng lại.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Không phải do bị đánh, mà là do "thế giới" đang từ chối chấp nhận sự tồn tại của cô trong khoảnh khắc này.
Những mảnh ký ức của cô, những người thân yêu, những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, bắt đầu vỡ vụn và biến mất khỏi tâm trí.
Cô nhớ mẹ mình, nhưng khuôn mặt bà trở nên mờ nhòe.
Cô nhớ mùi hương của hoa nhài, nhưng mùi hương đó biến mất.
Cô nhớ cảm giác của một bàn tay nắm chặt tay cô, nhưng bàn tay đó tan biến vào hư vô.
Cô đang trả giá bằng chính ký ức của mình để phá vỡ thế phòng thủ của Hứa Trọng Sinh.
"Đinh Vô Ảnh!" Lý Thanh Tâm hét lên, nhưng tiếng hét của cô bị nuốt chửng bởi sự im lặng.
Đinh Vô Ảnh không nghe thấy.
Cô chỉ cảm thấy sự trống rỗng.
Nhưng trong sự trống rỗng đó, cô tìm thấy một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó mạnh mẽ hơn ký ức, mạnh mẽ hơn cảm xúc.
Đó là ý chí.
Ý chí của một người phụ nữ không chấp nhận bị định đoạt.
Cô nhìn vào Hứa Trọng Sinh.
Anh ta đang nhìn cô, đôi mắt anh ta đầy ngạc nhiên và sợ hãi.
Anh ta không hiểu tại sao cô lại có thể phá vỡ được "Huyền Vũ Long Hoang".
Anh ta không hiểu tại sao cô lại sẵn sàng hy sinh chính mình để cứu anh ta khỏi sự tự hủy.
"Cô..." Hứa Trọng Sinh thì thầm.
"Im lặng," Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô vang lên như tiếng chuông đồng.
Đừng quên."
Cô đẩy mạnh cú đấm cuối cùng.
Và thế giới vỡ tan.
Không phải là sự phá hủy, mà là sự giải phóng.
Những bức tường vô hình bao quanh Linh Uy sụp đổ.
Lớp sương mù trắng đục tan biến, để lại một bầu trời xanh trong, không một gợn mây.
Những tòa nhà đổ nát không biến mất, mà đứng đó, như những chứng nhân của một thời đại đã qua.
Hứa Trọng Sinh ngã xuống đất, cơ thể anh ta không còn phát sáng.
Anh ta thở hổn hển, mắt nhắm nghiền.
Anh ta sống.
Và anh ta nhớ.
Đinh Vô Ảnh đứng đó, nhìn xuống tay mình.
Da thịt cô đã trở lại màu sắc bình thường.
Nhưng cô biết, đó chỉ là tạm thời.
Cô đã mất đi một phần ký ức.
Cô không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ mình nữa.
Cô chỉ còn nhớ cảm giác ấm áp mà bà mang lại.
Lý Thanh Tâm chạy đến bên cô, tay run rẩy chạm vào vai cô.
"Cô ổn chứ?"
Đinh Vô Ảnh gật đầu.
Nhưng chúng ta chưa xong.
Đây chỉ là bước đầu tiên."
Cô nhìn về phía chân trời.
Ở đó, một đường kẻ đen mới đang xuất hiện.
Nó dài hơn, rộng hơn, và đáng sợ hơn bất kỳ đường kẻ nào trước đây.
Thế giới vẫn đang co lại.
Và kẻ đứng sau tất cả những điều này vẫn chưa lộ diện.
Đinh Vô Ảnh mỉm cười.
Một nụ cười bí ẩn, đầy nguy hiểm.
Cô biết anh ta sẽ đến.
Và khi anh ta đến, cô sẽ sẵn sàng.
Không phải để chiến đấu.
Mà để đối thoại.
Để tìm ra sự thật cuối cùng về bản thân cô, về thế giới này, và về lý do tại sao cô lại phải chết đi và sống lại nhiều lần như vậy.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cô.
Không phải là giọng nói của Lạc Hồn.
Mà là giọng nói của chính cô.
Nhưng từ một phiên bản khác.
Một phiên bản đã chết.
*"Đừng tin anh ta.
Và đừng tin chính cô."*
Đinh Vô Ảnh cứng người.
Cô nhìn Lý Thanh Tâm, người đang nhìn cô với ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Cô vừa nghe thấy điều gì đó phải không?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
Chỉ là tiếng vọng."
Nhưng cô biết đó không phải là tiếng vọng.
Đó là một cảnh báo.
Và cô không biết mình nên tin vào ai.
Chính mình, hay phiên bản tương lai của chính mình?
Thế giới tĩnh lặng trở lại.
Những thành phố đã biến mất giờ không còn là lỗ hổng, mà là những vùng đất trống trải, cỏ cây xanh tươi dưới bầu trời trong xanh, không còn dấu vết của chiến tranh hay lãng quên.
Hứa Trọng Sinh đứng giữa quảng trường, quay lưng lại nhìn phương xa, trên tay cầm một thanh kiếm đã gãy gập, nay lại được hàn gắn bằng một thứ kim loại lạ, sáng bóng và lạnh lẽo.
Đinh Vô Ảnh nhìn thanh kiếm đó.
Và cô nhận ra một điều kinh hoàng.
Đó không phải là thanh kiếm của Hứa Trọng Sinh.
Đó là thanh kiếm của cô.
Từ một kiếp trước.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận