Chương 19
Nó vang lên từ bên trong xương sống của Đinh Vô Ảnh, một âm thanh kim loại lạnh lẽo, cùn và nặng nề, như thể ai đó đang gõ vào một cái quan tài sắt đã gỉ sét.
Nàng đứng yên giữa ngã ba đường.
Nơi đây, theo những bản đồ cũ kỹ nhất mà Lý Thanh Tâm đã dành cả tháng để phục chế, từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất của kinh thành cổ.
Nhưng giờ đây, chỉ còn lại một vũng bùn đen nhầy, sền sệt như máu đông lại.
Mùi sắt rỉ và tro bụi nồng nặc, bám vào mũi, gây nên cảm giác nghẹt thở khó chịu.
Không có xác người, không có đống đổ nát.
Chỉ có sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng được sắp xếp cẩn thận, như thể bàn tay vô hình nào đó đã lau chùi sạch sẽ hiện trường sau khi giết chết cả một thành phố.
Trước mắt Đinh Vô Ảnh, hư không vặn xoắn.
Những sợi chỉ bạc mỏng manh, trong suốt như thủy tinh, leo lên từ mặt đất bùn lầy.
Chúng đan chéo nhau, dệt nên một cái lồng khổng lồ bao trùm toàn bộ khu vực.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống nhưng không thể xuyên qua những sợi chỉ ấy.
Nó bị bẻ cong, bị hút vào, biến thành những tia sáng yếu ớt, chết dần.
Không khí lạnh lẽo đến mức hơi thở của cô đóng băng ngay tại cổ họng.
Mỗi lần hít vào, phổi cô đều kêu lên một tiếng rít nhỏ, như giấy nhám cọ xát vào nhau.
Cô đưa tay lên, chạm vào một sợi chỉ bạc.指尖 (ngón tay) của cô xuyên qua nó, nhưng cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, khiến da thịt cô nổi gai ốc.
“Nó không phải là ảo ảnh,” một giọng nói vang lên từ phía sau.
Đinh Vô Ảnh không quay lại.
Cô biết Lý Thanh Tâm đang đứng đó.
Người phụ nữ này luôn xuất hiện đúng lúc, với những câu nói ngắn gọn, sắc bén và đầy nghi vấn.
“Nó là thực tế,” Đinh Vô Ảnh đáp, giọng nói của cô khô khan, không chút rung động.
“Và nó đang thu hẹp.”
Lý Thanh Tâm bước tới, chân cô giẫm lên vũng bùn đen.
Bùn không dính vào giày của cô, như thể chúng từ chối tiếp xúc với sự sống.
“Nếu đây là thực tế, thì chúng ta đang đứng trên xác chết của mười vạn người.
Và không ai nhớ họ.”
“Đó là điểm mấu chốt,” Đinh Vô Ảnh quay sang, đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào Lý Thanh Tâm.
Trong ánh mắt đó không có sự đồng cảm, chỉ có sự quan sát.
“Họ không chết.
Họ bị xóa bỏ.
Và khi bị xóa bỏ, ký ức về họ cũng biến mất theo.
Thế giới này không chấp nhận sự tồn tại của những lỗi.”
Lý Thanh Tâm nhíu mày.
Cô rút ra một cuốn sổ tay nhỏ từ trong lòng áo, lật nhanh các trang giấy.
“Lạc Hồn nói rằng đây là sự thanh lọc.
Những thành phố yếu kém, những con người tầm thường, phải bị loại bỏ để thế giới có thể ‘thức tỉnh’.
Nhưng tôi không tin vào sự thanh lọc.
Tôi tin vào sự trộm cắp.”
“Trộm cắp gì?”
“Thời gian,” Lý Thanh Tâm nói, giọng cô run rẩy nhẹ.
“Cô có nhớ cảm giác khi nhìn thấy những bức ảnh cũ không?
Chúng mờ dần.
Chữ viết trong các văn bản cổ biến mất.
Không phải vì thời gian bào mòn, mà vì ai đó đang xóa chúng đi, từng chút một, để thay thế bằng thứ gì đó khác.
Thứ gì đó hoàn hảo hơn.”
Đinh Vô Ảnh im lặng.
Cô nhìn lại vào cái lồng bạc.
Những sợi chỉ ấy đang rung lên, phát ra những âm thanh nhỏ xíu, như tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn bị mắc kẹt.
Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Ký ức của cô – những ký ức mà cô tin là thật, về việc cô là ai, từ đâu đến – bắt đầu lay động.
Một ký ức hiện lên.
Không phải từ quá khứ, mà từ tương lai.
Cô thấy mình đứng ở đây, nhưng cơ thể cô đã tan rã thành bụi.
Và có một người đàn ông đứng trước mặt cô, cầm trên tay một thanh kiếm sáng bóng.
Anh ta mỉm cười, nhưng nụ cười đó không mang lại sự an ủi.
Nó mang lại sự kết thúc.
“Đừng tin anh ta,” giọng nói trong đầu cô vang lên lại.
Lần này, rõ ràng hơn.
“Và đừng tin chính cô.”
Đinh Vô Ảnh rít răng.
Cô gạt bỏ ký ức đó, tập trung vào hiện tại.
Cô cần phải hiểu cơ chế của sự biến mất này.
Nếu thế giới đang co lại, thì phải có một tâm điểm.
Một nơi mà mọi thứ hội tụ trước khi bị xóa sạch.
“Chúng ta phải đi sâu hơn vào trung tâm cái lồng,” Đinh Vô Ảnh nói, giọng cô kiên định.
“Nếu muốn tìm ra sự thật, chúng ta phải đối mặt với thứ đang ăn mòn thế giới này.”
Lý Thanh Tâm nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng.
“Cô không sợ sao?”
“Sợ là cảm xúc của những người còn có gì đó để mất,” Đinh Vô Ảnh đáp, bước đi về phía trung tâm.
“Tôi chỉ còn lại trách nhiệm.”
***
Đinh Vô Ảnh bắt đầu đi lại giữa những cột đá cổ còn sót lại.
Những cột đá này từng là trụ của những ngôi đền, những cung điện, nay chỉ còn là những khối bê tông xám xịt, nứt nẻ.
Mỗi bước chân của cô đều in hằn dấu vân tay đang mờ nhạt dần trên nền đá.
Không phải dấu chân, mà là dấu vân tay.
Như thể bàn chân cô đang in xuống không phải là đất, mà là một tấm phim âm bản.
Nàng mở ra cuốn sổ tay cũ kỹ mà Lý Thanh Tâm đưa cho.
Đó là thứ duy nhất không bị biến mất theo thành phố.
Bìa sách bằng da dê, đã mục nát, nhưng các trang giấy bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
Tuy nhiên, khi cô lật từng trang, cô thấy một điều kỳ lạ.
Các trang giấy trắng dần chuyển sang màu xám tro.
Chữ viết của những người đã sống ở đây – những nhật ký, những thư từ, những ghi chép về cuộc sống hàng ngày – đang mờ dần.
Không phải vì mực bị phai.
Mà vì các ký tự đang tự xóa bỏ chính chúng.
Cô nhìn vào một trang giấy.
Dòng chữ đầu tiên còn rõ: *“Hôm nay, trời mưa.
Tôi đã gặp lại người yêu cũ của mình ở công viên…”* Nhưng khi cô nhìn kỹ hơn, những từ “người yêu cũ” và “công viên” bắt đầu tan biến, thay vào đó là khoảng trống trắng xóa.
“Đây là cách thế giới tự vệ,” Đinh Vô Ảnh thì thầm.
“Nó loại bỏ những ký ức gây đau khổ, những ký ức không cần thiết, để giữ cho cấu trúc còn lại ổn định.”
“Nhưng nếu nó loại bỏ cả những ký ức đẹp đẽ thì sao?” Lý Thanh Tâm hỏi, đứng bên cạnh cô, nhìn vào cuốn sổ với vẻ mặt kinh hoàng.
“Nếu nó loại bỏ cả tình yêu, cả niềm vui, cả những khoảnh khắc làm nên con người ta?”
“Thì con người sẽ không còn là con người,” Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô lạnh lùng.
“Họ sẽ trở thành những công cụ.
Những khối dữ liệu hoàn hảo, không có lỗi, không có cảm xúc.
Đó chính là mục tiêu của Lạc Hồn.
Và có lẽ, đó cũng là mục tiêu của thế giới này.”
Cô tiếp tục lật trang.
Mỗi trang giấy mất đi một phần nội dung, và mỗi khi điều đó xảy ra, Đinh Vô Ảnh cảm thấy một phần ký ức của mình cũng bị kéo đi.
Cô nhớ về một buổi sáng mùa hè, tiếng chim hót, mùi hoa sữa.
Nhưng khi cô cố gắng nắm giữ ký ức đó, nó lại tan biến như sương mai.
“Nó đang lấy đi của chúng ta,” Lý Thanh Tâm nói, giọng cô run rẩy.
“Nó đang lấy đi nhân tính của chúng ta.”
Đinh Vô Ảnh đóng cuốn sổ lại.
Cô nhìn vào những cột đá xung quanh.
Chúng không còn chỉ là đá.
Chúng đang trở thành những phần tử của một mạng lưới lớn hơn.
Một mạng lưới đang thu hẹp, ép buộc mọi thứ phải tuân theo một quy tắc mới.
Quy tắc của sự hoàn hảo.
Quy tắc của sự vô cảm.
“Nếu chúng ta muốn ngăn chặn điều này,” Đinh Vô Ảnh nói, “chúng ta phải trở thành một phần của mạng lưới đó.
Chúng ta phải xâm nhập vào nó, từ bên trong.”
“Cô muốn tự mình bị xóa bỏ?” Lý Thanh Tâm hỏi, kinh hãi.
“Không,” Đinh Vô Ảnh lắc đầu.
“Tôi muốn trở thành lỗi.
Một lỗi mà hệ thống không thể sửa chữa.
Một lỗi mà nó không thể xóa bỏ.”
Lý Thanh Tâm nhìn cô, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Cô có chắc là mình hiểu điều mình đang nói không?”
“Tôi không chắc,” Đinh Vô Ảnh thừa nhận.
“Nhưng tôi không có lựa chọn khác.”
***
Khoảnh khắc Đinh Vô Ảnh hít vào, không gian xung quanh rung chuyển dữ dội.
Những cột đá vỡ vụn không phải vì va chạm, mà vì chúng tự phát nổ từ bên trong.
Những mảnh đá bay ra, nhưng không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, xoay tròn, tạo thành một xoáy ốc ánh sáng trắng xóa.
Đinh Vô Ảnh không tung ra một chiêu thức võ công nào cả.
Cô không cần đến kiếm, không cần đến nội lực.
Thay vào đó, nàng mở rộng lồng ngực, chấp nhận để “Bản Thể Thế Giới” xâm nhập hoàn toàn.
Cô cảm thấy những sợi chỉ bạc từ cái lồng xung quanh chui vào da thịt cô,钻进 (chui vào) xương cốt cô, hòa lẫn với máu thịt cô.
Cơ thể cô co lại.
Da thịt cô nứt nẻ, nhưng không chảy máu.
Thay vào đó, những vết nứt ấy lấp lánh ánh kim loại.
Cô cảm thấy đau đớn.
Một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, như thể từng tế bào trong cơ thể cô đang bị xé toạc, bị tái tạo lại, bị hủy diệt và sinh ra lần nữa.
“Đinh Vô Ảnh!” Lý Thanh Tâm hét lên, cố gắng chạy tới, nhưng bị một lực vô hình đẩy lùi.
Cô sẽ chết!”
“Tôi đã chết nhiều lần rồi,” Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô giờ đây vang lên từ khắp mọi nơi, như thể cô đang hòa mình vào không gian.
“Chết để sống lại.
Chết để học hỏi.
Và lần này, tôi sẽ chết để trở thành vĩnh cửu.”
Cô cảm thấy ý thức của mình đang lan tỏa.
Cô thấy được những thành phố đã biến mất.
Cô thấy được những con người đã bị xóa bỏ.
Họ không chết.
Họ đang nằm trong một trạng thái ngủ đông, chờ đợi một lệnh gọi.
Và cô đang trở thành lệnh gọi đó.
Nhưng cùng với đó, cô cảm thấy một sự chống cự.
Một ý chí khác, mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn, đang cố gắng đẩy cô ra.
Đó là ý chí của thế giới.
Của Lạc Hồn.
Của thứ đang cố gắng “sửa chữa” bức tranh bị hỏng này.
“Cô không thể thắng được sự hoàn hảo,” giọng nói của Lạc Hồn vang lên trong đầu cô, lạnh lùng và xa cách.
“Cô là một lỗi.
Và lỗi thì phải bị xóa.”
“Thì hãy thử xóa tôi đi,” Đinh Vô Ảnh đáp, giọng cô đầy thách thức.
“Nhưng hãy nhớ rằng, khi cô xóa tôi, cô cũng đang xóa đi phần ‘lỗi’ của chính mình.
Và một thế giới không có lỗi, thì cũng không có sự sống.”
Cô đẩy mạnh ý thức của mình vào trung tâm cái xoáy ốc.
Những sợi chỉ bạc vỡ vụn.
Ánh sáng trắng xóa bùng nổ, bao trùm toàn bộ khu vực.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy cơ thể cô đang tan rã.
Nhưng không phải thành bụi.
Mà thành dữ liệu.
Thành những dòng mã số, những ký tự, những mảnh vỡ của thực tại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cô nhìn thấy một hình ảnh.
Hình ảnh của chính cô, nhưng từ một kiếp trước.
Cô đang cầm thanh kiếm sáng bóng, mỉm cười, và nói: *“Chào mừng trở lại.”*
**
Vô Ảnh đứng thẳng dậy, dáng vẻ uy nghi nhưng thiếu đi chút linh hồn của một sinh vật hữu tình.
Nàng bước đi trên nền đất, không cần di chuyển chân, thân thể trượt như một bóng ma trong suốt.
Ở phía chân trời, một vùng đất mới bắt đầu hình thành – không phải từ sự mọc lên của cây cỏ, mà từ sự "tái tạo" dữ liệu của thế giới.
Những tòa nhà cao tầng mọc lên từ hư không, hoàn hảo, đối xứng, và chết chóc.
Chúng không có cửa sổ, không có ban công, chỉ là những khối hình học lạnh lùng, phản chiếu lại bầu trời xám xịt.
Không có tiếng ồn, không có mùi hương, không có sự sống.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy sự hiện diện của một ai đó.
Không phải Lý Thanh Tâm.
Không phải Lạc Hồn.
Mà là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó cổ xưa hơn, vĩ đại hơn, và đáng sợ hơn.
Cô quay lại.
Trước mặt cô, không gian nứt ra.
Một cánh cửa mở ra.
Bên trong cánh cửa đó, không phải là một căn phòng, mà là một khoảng trống vô tận.
Và ở trung tâm khoảng trống đó, có một người đàn ông.
Anh ta mặc một bộ đồ trắng tinh, không tì vết.
Tóc anh ta đen nhánh, khuôn mặt anh ta hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Không có nốt ruồi, không có vết sẹo, không có biểu cảm.
Anh ta mỉm cười.
Một nụ cười không mang lại sự an ủi, mà mang lại sự kết thúc.
“Chào mừng trở lại, Đinh Vô Ảnh,” anh ta nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi.
“Hoặc nên gọi là, Chào mừng trở lại, Bản Thể Lỗi.”
Đinh Vô Ảnh cứng người.
Cô nhận ra khuôn mặt đó.
Không phải từ ký ức của kiếp trước.
Mà từ sâu thẳm trong tiềm thức, nơi cô đã cố gắng chôn vùi.
Đó là khuôn mặt của chính cô.
Nhưng từ một phiên bản khác.
Một phiên bản đã thắng.
Một phiên bản đã trở thành chủ nhân của thế giới này.
“Cô là ai?” Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng cô run rẩy.
“Tôi là cô,” người đàn ông đáp, bước ra khỏi cánh cửa.
“Tôi là thứ cô sẽ trở thành, nếu cô tiếp tục đi trên con đường này.
Và tôi đang ở đây, để cảnh báo cô.
Đừng tin vào bất kỳ ai.
Đặc biệt là chính cô.”
Anh ta giơ tay lên.
Trong lòng bàn tay anh ta, có một chiếc chìa khóa nhỏ, bằng vàng, khắc hình một con mắt.
“Đây là chìa khóa mở Cổng Sự Thật,” anh ta nói.
“Nhưng hãy nhớ rằng, khi cô mở nó ra, cô sẽ phải trả giá.
Không phải bằng mạng sống.
Mà bằng nhân tính.”
Đinh Vô Ảnh nhìn chiếc chìa khóa.
Cô cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể nó đang gọi tên cô.
Nhưng cùng với đó, cô cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm.
Nỗi sợ hãi rằng, nếu cô cầm lấy nó, cô sẽ mất đi chính mình.
“Tại sao cô lại ở đây?” Đinh Vô Ảnh hỏi.
“Để chọn,” người đàn ông đáp.
“Chọn giữa sự hoàn hảo và sự hỗn loạn.
Chọn giữa cái chết và sự sống.
Và quan trọng nhất, chọn giữa tôi và cô.”
Anh ta mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
“Vì chúng ta không thể cùng tồn tại.”
Đinh Vô Ảnh nhìn vào đôi mắt của phiên bản tương lai của chính mình.
Và cô nhận ra một điều kinh hoàng.
Trong đôi mắt đó, không có sự thù địch.
Chỉ có sự thương hại.
“Cô nghĩ cô đang chiến đấu để cứu thế giới,” người đàn ông nói.
“Nhưng thực ra, cô đang chiến đấu để hủy diệt nó.
Và tôi… tôi chỉ đang chờ đợi khoảnh khắc cô nhận ra điều đó.”
Anh ta biến mất.
Cánh cửa đóng lại.
Không gian trở lại bình thường.
Đinh Vô Ảnh đứng một mình giữa vùng đất mới.
Cô nhìn vào đôi tay kim loại của mình.
Và cô tự hỏi, liệu cô có đang đi đúng hướng?
Hay cô chỉ đang đẩy thế giới này vào một cuộc hủy diệt không lối thoát?
Và quan trọng nhất, cô nên tin vào ai?
Chính mình, hay phiên bản tương lai của chính mình?
Thế giới tĩnh lặng trở lại.
Nhưng trong lòng Đinh Vô Ảnh, một cơn bão đang酝酿 (chín muồi).
Và cô biết, khi cơn bão đó bùng nổ, không gì còn nguyên vẹn nữa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận