Chương 20
Đinh Vô Ảnh nằm trên nền đá lạnh lẽo, cơ thể cô không phải đang thở, mà là đang *cố gắng* trở lại.
Từng mảng da thịt nứt ra từ đầu đến chân, nhưng không có máu tươi chảy ra, chỉ có những hạt bụi vũ trụ xanh biếc lơ lửng, lấp lánh như những vì sao chết chóc bị hút vào trong xương cốt.
Cảm giác đau đớn không đến từ thần kinh, mà từ chính sự tồn tại của cô đang bị xé toạc.
Mỗi lần nhịp tim đập chậm lại, một phần ký ức cũng bị xé ra khỏi linh hồn, rơi xuống vực thẳm của sự vô nghĩa.
Cô cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ bắp phản kháng lại, cứng đờ như đá.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng bước chân văng vẳng vang lên từ phía lối vào hang động.
Không phải bước chân của kẻ thù, mà là nhịp điệu đều đặn, cẩn trọng của Lý Thanh Tâm.
Người phụ nữ ấy dừng lại ở mép hang, ánh mắt cô ta quét qua hình ảnh kinh hoàng trước mặt.
Không có sự hoảng loạn, không có tiếng hét.
Lý Thanh Tâm chỉ nhẹ nhàng đặt một chồng giấy tờ xuống đất, cạnh đầu Đinh Vô Ảnh.
Những tờ giấy ấy là nhật ký của chính Đinh Vô Ảnh trong những phiên bản trước đó, những trang viết tay run rẩy, ghi chép lại những lần chết đi và sống lại mà cô ta không nhớ.
"Đừng cố chống cự," Lý Thanh Tâm nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Cơ thể cô đang từ chối sự hiện diện của ký ức.
Nó muốn trở về trạng thái nguyên thủy, nơi không có nỗi đau, cũng không có lựa chọn." Cô ta cúi xuống, dùng khăn tay lau đi những hạt bụi xanh đang bám trên trán Đinh Vô Ảnh.
"Nếu cô để chúng rời đi, cô sẽ sống.
Nhưng cô sẽ không còn là Đinh Vô Ảnh nữa.
Cô sẽ trở thành một công cụ hoàn hảo, một cỗ máy giết người không biết sợ hãi.
Và đó chính là điều Lạc Hồn muốn."
Đinh Vô Ảnh cố mở mắt.
Thế giới trước mắt cô xoay tròn, méo mó.
Cô nhìn thấy Lý Thanh Tâm, nhưng cũng nhìn thấy bóng dáng của chính mình từ tương lai – người đàn ông với đôi mắt thương hại.
Hình ảnh hai người chồng lên nhau, tạo nên một sự mâu thuẫn gay gắt trong tâm trí cô.
Cô nhớ đến cảm giác của chiếc chìa khóa vàng, sự thu hút chết chóc của nó.
Và cô nhớ đến lời cảnh báo: *Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ cô muốn bảo vệ.*
"Thanh Tâm..." giọng nói của Đinh Vô Ảnh vỡ vụn, như tiếng kính vỡ dưới áp lực nước.
ai?"
Lý Thanh Tâm im lặng.
Cô ta nhìn vào đôi mắt đang dần đục ngầu của Đinh Vô Ảnh, nơi những tia sáng xanh đang dần tắt lịm.
"Cô là tất cả những gì còn sót lại," Lý Thanh Tâm đáp, giọng nói nghẹn ngào.
"Và cô là thứ duy nhất có thể ngăn chặn sự sụp đổ, nếu cô dám giữ lại nỗi sợ hãi của mình."
Trong sự hỗn loạn, một giọng nói vang lên từ chính cơ thể của Đinh Vô Ảnh, vang vọng khắp hang động như tiếng chuông đồng.
Đó là tiếng nói của ký ức bị phong ấn, cố gắng phá vỡ lớp vỏ vô cảm mới hình thành.
Nó không đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống, nơi những mảnh vỡ của quá khứ đang va chạm dữ dội.
"Bạn nói đúng, Vô Ảnh.
Chúng tôi đã tính toán sai," – giọng nói của chính cô, nhưng mang âm sắc lạnh lùng của một vị thần đã chết.
"Chúng tôi nghĩ rằng bằng cách loại bỏ cảm xúc, chúng ta có thể đạt được sự hoàn hảo.
Nhưng sự hoàn hảo là một cái bẫy.
Nó là sự tĩnh lặng của mộ phần."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy đầu mình đau đớn dữ dội.
Những hình ảnh từ những phiên bản trước đó bắt đầu trỗi dậy, không theo thứ tự thời gian, mà như những mảnh ghép của một bức tranh bị xé nát.
Cô thấy mình đứng trên đỉnh tháp cao nhất của kinh thành, nhìn xuống những thành phố biến mất.
Cô thấy mình cầm kiếm, chém đứt mối liên kết giữa con người và đất mẹ.
Và cô thấy mình chết, không phải bởi kiếm củi, mà bởi sự cô đơn tuyệt đối.
"Lạc Hồn không sai khi nói thế giới này bị lỗi," giọng nói trong đầu tiếp tục, mang theo một sự mỉa mai chua chát.
"Nhưng anh ta cũng sai khi nghĩ rằng giải pháp là xóa bỏ nó.
Thế giới không cần được tái sinh.
Nó cần được chữa lành.
Và vết thương lớn nhất của nó chính là sự sợ hãi của con người trước cái chết.
Cô đã dành cả cuộc đời để chạy trốn nỗi sợ đó, Vô Ảnh.
Nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với nó."
Đinh Vô Ảnh cố gắng坐 dậy, nhưng cơ thể cô nặng trĩu như chì.
Cô nhìn vào đôi tay của mình, những ngón tay đang dần biến thành màu xanh lá cây, giống như những hạt bụi vũ trụ.
"Nếu tôi giữ lại nỗi sợ hãi," cô hỏi, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định, "thì tôi sẽ không thể chiến đấu.
Tôi sẽ dao động.
Tôi sẽ thất bại."
"Không," Lý Thanh Tâm đáp từ phía sau, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
"Cô sẽ không thất bại.
Cô sẽ trở nên *con người*.
Và chỉ có con người mới có thể hiểu được sự hy sinh.
Chỉ có con người mới có thể chọn giữa cái chết và sự sống, thay vì bị định mệnh ép buộc."
Đinh Vô Ảnh nhắm mắt lại.
Cô cảm thấy những ký ức đẹp đẽ nhất của mình đang bị kéo ra khỏi linh hồn.
Hình ảnh mẹ già cười, hình ảnh những buổi chiều tà nơi quê hương trước khi nó biến mất, hình ảnh những nụ cười của những người bạn đã chết.
Tất cả những điều đó đang dần phai nhạt, thay thế bởi một sự trống rỗng lạnh lẽo.
Cuộc chiến với bản thân cô bắt đầu leo thang khi cái tôi "Vô Cảm" – đại diện cho định mệnh của thế giới – bắt đầu kích hoạt khả năng tiêu diệt cuối cùng.
Không cần vũ khí, không cần võ công, cô chỉ cần đứng yên.
Không gian quanh cô bắt đầu co lại, thu hẹp thành một điểm kỳ dị.
Những ký ức đẹp đẽ nhất của cô – hình ảnh mẹ già cười, hình ảnh trận đấu đầu tiên cô thắng, hình ảnh ánh mắt của Lý Thanh Tâm khi họ lần đầu gặp nhau – bắt đầu tan rã như khói thuốc.
Đinh Vô Ảnh cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang chảy trong huyết quản.
Đó là sức mạnh của sự tuyệt đối, của sự không còn gì để mất.
Cô có thể giết chết Lạc Hồn chỉ bằng một cái nhìn.
Cô có thể ngăn chặn sự co rút của thế giới bằng cách trở thành trung tâm của nó, một điểm neo giữ cho thực tại không bị xé toạc.
Nhưng để làm được điều đó, cô phải từ bỏ mọi thứ khiến cô trở thành Đinh Vô Ảnh.
Cô nhìn vào Lý Thanh Tâm.
Người phụ nữ ấy đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn.
Cô ta hiểu rõ cái giá mà Đinh Vô Ảnh đang phải trả.
"Đừng làm vậy," Lý Thanh Tâm thì thầm, nước mắt rơi xuống sàn đá.
"Nếu cô trở thành một cỗ máy, thì sự sống sót của thế giới này có ý nghĩa gì?
Chúng ta sẽ chỉ là những bóng ma trong một thế giới hoàn hảo nhưng chết chóc."
Đinh Vô Ảnh cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn.
Nỗi sợ hãi, thứ mà cô đã chạy trốn suốt đời, giờ đây đang hiện hình rõ ràng trước mặt cô.
Nó không phải là một con quái vật, mà là một đứa trẻ khóc lóc, đòi hỏi sự chú ý, đòi hỏi được yêu thương.
Cô nhận ra rằng, nỗi sợ hãi không phải là điểm yếu.
Nó là bằng chứng cho thấy cô còn sống.
Nó là sợi dây nối cô với nhân loại, với những mất mát, với những hy vọng mong manh.
Cô không thể chiến đấu với nỗi sợ hãi bằng cách loại bỏ nó.
Cô phải chiến đấu *cùng* với nó.
Vô Ảnh đứng giữa tàn tro của ký ức mình, cơ thể phủ đầy những vết nứt trắng xóa.
Cô không còn là Đinh Vô Ảnh đầy đặn mà từng là, mà là một phiên bản mới, một phiên bản "Võ Đạo Chiết Tận".
Cô đã chấp nhận sự thật: Để thế giới sống, cô phải từ bỏ mọi thứ quý giá nhất.
Không phải là ký ức, mà là sự kiểm soát.
Cô phải để cho nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào, để cho sự bất toàn định hình lại võ công của cô.
"Ta đã làm rồi," cô nói, giọng yếu ớt nhưng kiên định.
Cô hít một hơi thật sâu, kéo những mảnh vỡ ký ức lại gần mình, dù chúng cắt xé linh hồn cô.
Cô không đẩy chúng đi.
Cô ôm chúng vào lòng.
Và trong khoảnh khắc ấy, những hạt bụi xanh trên cơ thể cô ngừng phát sáng.
Chúng chìm vào sâu trong da thịt, trở thành một phần của cô, chứ không phải là thứ ngoại lai.
Cơ thể cô ngừng co giật.
Những vết nứt trên da thịt dần khép lại, để lại những vết sẹo bạc trắng, như những dòng chữ khắc trên bia mộ.
Đinh Vô Ảnh mở mắt.
Đôi mắt cô không còn đục ngầu.
Chúng trong trẻo, sâu thẳm, và đầy ắp những nỗi đau mà cô đã chọn để giữ lại.
Lý Thanh Tâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt cô ta vẫn đầy cảnh giác.
Cô ta biết rằng Đinh Vô Ảnh đã thay đổi.
Không phải trở về với con người cũ, mà là trở thành một thứ gì đó mới mẻ, nguy hiểm hơn, nhưng cũng chân thật hơn.
"Giờ thì," Đinh Vô Ảnh nói, giọng nói trầm ấm, vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Chúng ta hãy đi tìm Lạc Hồn."
Không gian yên tĩnh trở lại, nhưng giờ đây nó khác hẳn.
Vô Ảnh đứng thẳng người, nhưng đôi mắt cô đã thay đổi hoàn toàn.
Lớp sương mù vô cảm đã không biến mất, mà đã thấm sâu vào tận đáy linh hồn, tạo nên một lớp giáp màu đen tuyền, lạnh lẽo đến rợn người.
Cô không còn sợ hãi nữa, nhưng cô cũng không còn vô cảm.
Cô chấp nhận nỗi sợ như một người bạn đồng hành, một người cảnh báo cô về những cạm bẫy của sự hoàn hảo.
Cô nhìn về phía thiếu niên – người đã quay lại từ phía lối vào hang động.
Không phải là phiên bản tương lai của cô, mà là một người hoàn toàn khác.
Một cậu bé khoảng mười lăm tuổi, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt lem luốc.
Cậu ta cầm trên tay một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã rách nát.
"Cô là Đinh Vô Ảnh phải không?" cậu bé hỏi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Tôi là người đã gửi những bức thư cho cô.
Những bức thư mà cô nghĩ là từ chính mình."
Đinh Vô Ảnh nhíu mày.
Cô nhớ đến những bức thư bí ẩn mà cô tìm thấy trong những lần trước, những bức thư mang lại manh mối cho cô, nhưng cũng đầy những câu nói mâu thuẫn.
Cô nhìn vào cuốn sổ tay trong tay cậu bé.
Trên bìa sách, có khắc một dòng chữ nhỏ, mà cô nhận ra ngay lập tức.
Đó là chữ viết tay của cô.
Nhưng không phải từ hiện tại, và cũng không phải từ tương lai.
"Mày là ai?" Đinh Vô Ảnh hỏi, giọng nói lạnh lùng nhưng không còn sự đe dọa.
Cậu bé mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Tôi là phiên bản đầu tiên của cô.
Phiên bản trước khi cô chết lần đầu tiên.
Và tôi đã thất bại.
Nhưng tôi đã để lại một thứ gì đó cho cô.
Một thứ mà Lạc Hồn không biết đến."
Cậu bé giơ lên cuốn sổ tay.
Bên trong nó, không phải là những ghi chép về võ công hay bí kíp, mà là một bản đồ.
Bản đồ của những thành phố đã biến mất.
Nhưng không phải là vị trí của chúng trong không gian, mà là vị trí của chúng trong *thời gian*.
"Thế giới không co lại," cậu bé nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Đinh Vô Ảnh.
"Nó đang *quay ngược*.
cô là điểm neo giữ cho nó không bị cuốn trôi vào quá khứ vĩnh viễn.
Nhưng để làm được điều đó, cô phải nhớ lại tất cả.
Tất cả những gì cô đã quên.
Và tất cả những gì cô đã giết."
Đinh Vô Ảnh nhìn vào bản đồ.
Cô cảm thấy một cơn lạnh toát sống lưng.
Những thành phố biến mất không phải là nạn nhân của sự hủy diệt.
Chúng là nạn nhân của sự lãng quên.
Và cô, Đinh Vô Ảnh, là người đang quên chúng đi, từng ngày, từng giờ.
"Vậy thì," cô nói, giọng nói vang lên trong hang động, mang theo một sự quyết tâm chưa từng có.
"Hãy cho tôi nhớ lại."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận